Thứ Năm, 18 tháng 10, 2007

Truyện ngắn: MÓN QUÀ NỘI TRỢ

MÓN QUÀ NỘI TRỢ
Truyện ngắn

Anh chị cùng làm nhà nước. Nhà xa, sáng đi, chiều mới về. Các con gửi cùng trường bán trú, chiều tự về bằng xe buýt. Ở cơ quan, có việc cần lắm mới điện, nhắn nhe ít câu rồi thôi, không một lời âu yếm, đến đỗi mỗi khi nghe anh nói chuyện điện thoại thì đám đồng nghiệp trẻ của anh hỏi: "Lão phu nhân hả anh?". Lần đầu anh ngạc nhiên vì làm sao bọn họ biết, anh bèn hỏi, thế là cả đám cười, làm anh đâm ngượng. Đến khi anh em chỉ cho anh nghe lóm cuộc nói chuyện của một đồng nghiệp thì anh vỡ lẽ ngay. Hóa ra, đàn ông ai cũng như ai, nói chuyện với phụ nữ (trừ vợ), nhất là các chị em chưa chồng thì ngọt xơn xớt, còn với vợ thì cứ cộc lốc, khô khốc, meo mốc! Anh nghiệm lại thì quả vợ anh cũng thế. Chị nói với anh cũng vậy thôi. Mà các bà xã khác cũng vậy. Dường như ai cũng cảm thấy mắc cỡ nếu nghe hoặc nói những lời âu yếm, ngọt ngào mà nhiều người cho rằng "đó là việc của bọn trẻ"!
Tất nhiên chẳng phải anh chị đã cạn tình cảm. Ngược lại là đằng khác. Hai người yêu nhau suốt sáu năm trời mới làm đám cưới. Họ trải qua thời gian trăng mật kéo dài suốt nhiều năm và kết quả là hai đứa trẻ một trai một gái khôi ngô đẹp đẽ lần lượt chào đời. Đó là lúc hai người còn làm chung, tuy hơi khó khăn như họ sống đầm ấm, hạnh phúc. Chiều chiều, anh đèo chị trên chiếc xe đạp cũ cọc cạch mang theo suốt thời đi học đi dạo quanh các phố, thỉnh thoảng ghé lại các quán chè ở lề đường để ôn lại thời còn yêu nhau. Rồi anh chuyển chỗ làm, cuộc sống kinh tế có khá hơn nhưng thời gian gặp nhau ít dần đi, tỉ lệ nghịch với cường độ làm việc và cả với tuổi tác. Công việc bận bịu làm anh hơi cáu gắt. Lúc đầu chị còn ngọt ngào nhưng chẳng ăn thua gì. Hình như về khoản này đàn ông hơi vô lý, công việc thì ai cũng bận nhưng làm đàn ông thì trút giận vào vợ, liệu có mấy người vợ nào dám làm thế với chồng mình? Cuối cùng thì chị im lặng luôn để anh mặc nói gì thì nói, nhằn gì thì nhằn. Riết chán, họ chẳng thèm cãi với nhau nữa. Tuy chưa phải đến độ "chiến tranh lạnh" nhưng những lời dịu dàng âu yếm dành cho nhau ngày một hiếm hoi. Những từ "cưng ơi", "em này", "ông xã ơi"… dần dần được thay bằng "ba nó", "má nó". Thậm chí "anh", "em" cũng nhường chỗ cho "ông", "bà", "tui"… cứ như là ông bà nội của sắp trẻ… Tuy vậy, có những đêm, anh vì lo nghĩ công việc mà không ngủ được, chị thức giấc nhỏ nhẹ kể những chuyện vui ở cơ quan để anh tạm quên sự căng thẳng. Bàn tay chị vẫn còn "ấm" lắm!
Anh thì lâu lâu mới có một bữa ăn tối với vợ con. Bữa sáng và bữa trưa thì mạnh ai nấy ăn, vơ vất đâu đó. Tụi trẻ thì ăn ở trường. Tối về cũng không phải dành cho nhau hoàn toàn. Bữa cơm tối có khi chỉ có anh hoặc có chị với các con, khi thì người này tăng ca, khi thì người kia bận họp. Sau bữa ăn, những hôm có chương trình bóng đá, anh lên lầu xem với thằng con trai; chị ở dưới nhà xem phim hoặc ca nhạc với con gái. Ngày nghỉ, mấy đứa trẻ hết đi học thêm rồi theo bạn đi chơi, còn anh chị thì cũng người nào việc ấy, ít khi cả gia đình đoàn tụ đầy đủ vui vẻ.
Hôm nay, anh nhớ là kỷ niệm ngày hai người quen nhau, đã gần hai chục năm rồi. Anh về sớm một chút, thôi không ra quán la cà với bè bạn. Trong đầu anh đấy ắp những lời khuyên về cách "làm ấm" lại gia đình trong trang nghệ thuật sống của một tạp chí mà anh tình cờ đọc ban sáng. Anh tự nghĩ, đã đến lúc cần tạo lại không khí đầm ấm trong nhà, thay gì cứ lạnh nhạt với nhau mãi. Vì vậy, anh muốn tự tay làm một bữa tối sum họp gia đình, như là một món quà mừng ngày anh chị bắt gặp "tiếng sét". Anh nhớ lắm cái ngày ấy, cái ngày mà kẹt xe, hai người gặp nhau ở một ngã tư.
Tình cờ gặp giữa ngã tư
Vì kẹt xe, nên bây giờ nhớ nhau!
Tiếng sét nổ ra từ đó. Anh chị học khác trường nhưng hay về chung một đường. Khi quen nhau rồi, họ mới phát hiện là phòng trọ của hai người chỉ cách mấy dãy nhà thôi. Chỗ anh trọ nhìn ra một bãi rau muống xanh tốt ven bờ kinh. Dạo ấy nước kênh còn chưa đen và nhà cửa thì cũng chưa nhiều lắm nên mới có một bãi rau xanh tốt gần trung tâm thành phố mà chẳng ai buồn hái bán. Chiều chiều, anh hay xung phong leo rào sang đó hái mớ rau về nấu canh, luộc, xào hoặc bóp gỏi. Thế nào anh cũng dành cho chị chỗ tươi ngon nhất. Thậm chí có hôm anh còn tự tay làm bếp cho chị nữa. Còn ở nhà, các bạn cùng phòng nhất loạt bầu anh làm "anh nuôi" rồi!
Kể ra thì anh cũng biết làm bếp, dù chưa là đầu bếp. Lần này vừa chuẩn bị, anh vừa mỉm cười. Cũng tạp dề, cũng dao thớt, cũng hành tỏi, bắt chước chàng đầu bếp Martin Yan trong chương trình "Yan can cook", anh "ôn lại" những "thao tác" nấu nướng" thời sinh viên làm vài món thật đặc biệt. Thật ra thì hồi ấy làm gì có món này món nọ, bữa nào cũng canh rau muống hoặc canh cà với món mặn là cá nục kho, trứng chiên hoặc thịt ba rọi ram mặn. Nghĩ đến đó, anh lại cười thầm, thấy đời đã thay đổi nhiều quá. Giờ thì thịt cá rau cải anh đã chuẩn bị sẵn, từ hôm qua anh đã "nghía" qua, món nào còn trong tủ lạnh thì thôi, thiếu thì anh đã mua lúc đi làm về. Anh xắt xắt, bằm bằm, xào xào, nướng nướng. Mồ hôi dầm dề, giờ anh mới thấy cái cực của người làm bếp, nhưng anh cảm thấy thật vui vì đinh ninh rằng một lát nữa đây, vợ và các con về sẽ ngạc nhiên ra trò về tài nấu bếp của chồng và ba. Một viễn cảnh gia đình quây quần bên bữa ăn cùng chuyện trò vui vẻ, vợ chồng nói với nhau những câu bông đùa, các con tíu tít kể những chuyện ở trường học của chúng… và anh không còn cảm thấy mệt mỏi mà thực sự hạnh phúc.
Rồi chị cũng về tới. Anh liền phụ một tay dắt xe, nở nụ cười rất tươi: "Hôm nay em khỏi phải làm bếp, anh đã làm sẵn bữa tối rồi, chờ các con về chúng ta cùng thưởng thức". Chị gieo người xuống ghế vẻ hoài nghi: "Anh mà làm bếp à? Chắc hôm nay trời bão lụt mất! Chứ không phải mọi khi anh ngồi coi ti vi, đọc báo để em vừa nấu vừa giặt đồ đó sao?" Anh hơi nóng mặt nhưng nghĩ cũng đúng vì hình từ hồi cưới nhau anh hầu như quên bén chuyện làm bếp, bởi vậy anh cố nén: "Thì anh bận nên mệt quá. Lần này anh làm thiệt chứ bộ. Em quên hồi thời sinh viên anh là một đầu bếp có tiếng à? Chứ không phải hồi đó có người năn nỉ người ta nấu ăn hoài đó sao?" Chị không nói gì, hình như hơi thẹn thuồng một chút, nhưng rồi lặng lẽ xuống bếp nhòm nhòm, hít hít rồi đi trở lên, lại vẫn không nói gì rồi bỏ đi thay quần áo. Anh chờ đợi một câu nói động viên của chị. Nhưng không, anh mười phần hăm hở ban đầu giờ đã thất vọng bảy tám. Anh tự hỏi tại sao lòng người lại nguội lạnh như thế?
Nửa tiếng sau, hai đứa trẻ về. Chúng vào nhà lặng lẽ như lúc ra đi vậy, sau mấy tiếng thưa lí nhí. Anh cố gắng hâm nóng bầu không khí bằng một câu bông đùa: "Hôm nay các con sẽ được thưởng thức tài nghề của Martin Yan tại nhà này!" Đứa con gái nhìn anh không chớp mắt: "Ba cũng biết nấu ăn nữa hả ba?" Thằng con trai thì thậm chí còn ngạc nhiên hơn: "Ba nấu hay ba ra quán mua về?" Anh trả lời hơn lúng túng: "Con không nghe Yan nói "Yan có thể nấu ăn, các bạn cũng có thể nấu ăn" à? Nói cho các con biết, ba là một đầu bếp có tên tuổi thời sinh viên mà mẹ con mê lắm đó". Tụi trẻ nghe đến đó dường như rất lạ vì lâu nay anh có bao giờ làm bếp đâu, thậm chí anh cũng chẳng vào bếp phụ với chị tí nào cả, rồi chúng bỏ đi không nói gì nữa làm anh cụt hứng. Anh chợt nghĩ, biết đâu chúng đang nghĩ rằng anh đang chơi trò nói dối trong ngày Cá, dù bây giờ mới tháng ba thôi. Anh bèn gọi với theo: "Các con nhanh lên ăn cơm nhé! Ba sắp dọn ra đây!"
Sáu giờ rưỡi, anh tháo tạp dề cùng mọi người ngồi vào bàn ăn. Chị gắp đũa đầu tiên đã nhăn mặt: "Hơi mặn. Mà anh để lửa lớn quá làm thịt chín áp không ngon". Anh chống chế: "Thì khỏi phải chấm". "Còn canh sao anh không dùng hạt nêm?" Anh giật mình, thì ra anh có biết đâu! Tới phiên đứa con gái: "Món này cay quá ba ơi!" Anh giờ thì hơi đỏ mặt như chính anh đang bị cay vậy: "Ừ, ba xin lỗi đã lỡ tay bỏ nhiều ớt". Thằng con trai cũng tham gia góp ý kiến: "Ba bỏ hành nhiều quá, con là con chúa ghét hành…" Nó lầu bầu cứ như thể là đang mắng mỏ anh vậy. Anh cố dịu dàng: "Hành đâu, để ba ăn hết cho!" Tự nhiên anh thấy nghèn nghẹn trong cổ. Một nỗi buồn tràn ngập trong lòng sắp đông kết lại thành hai giọt nước mắt. Chị bỗng lên tiếng: "Ba tụi bây lâu lâu nấu một bữa mà bay khen chê nhiều quá, ổng tự ái hổng thèm làm mai mốt lại đổ lên đầu tao nữa!". Câu nói này làm anh như quỵ hẳn, nhưng anh vẫn cố gắng ngồi ăn như không có điều gì nghiêm trọng lắm. Anh vừa bới chén thứ hai thì chị bỏ đũa xuống, nói trỏng: "Hôm nay không đói!". Nửa phút sau, đứa con trai theo mẹ nó rời khỏi bàn. Đứa con gái cũng theo anh nó. Bao hăm hở ban đầu giờ tan biến cả. Anh còn trơ lại một mình, bất giác cũng bỏ chén đũa đánh rổn xuống sàn nhà, lặng lẽ mặc vội chiếc quần dài, dắt xe bước ra khỏi nhà đi mất.
Phố lên đèn tấp nập. Nhìn nhìn cặp uyên ương đèo nhau đi chơi, anh bất giác mỉm cười: "Rồi vài năm nữa biết đâu chúng nó lại giống mình!" Anh muốn ghé quán làm vài chai bia nhưng lại thôi. Anh ít khi mượn cớ giận mà hành động thiếu suy nghĩ. Giờ ngồi giữa công viên, nhìn phố xá xuôi ngược, anh chợt nhớ câu chuyện chú bé chăn cừu nói dối để sói chén mất cừu nhà. "Thì ra chắc mọi người nghĩ mình như thế. Cũng tại mình cả thôi".
Anh lẩm bẩm một mình rồi quay xe về। Anh chợt thấy lòng vui hẳn lên, nhất là khi mua xong mấy thức ăn nhanh. Về đến nhà, vừa dắt xe vào, anh đã nghe hai đứa nhỏ đang nhè nhè mẹ nó: "Kiếm cái gì ăn đi mẹ, con đói quá!" Anh liền giơ túi thức ăn lên khoe: "Ăn cái này được hôn?" Lũ trẻ tròn mắt nhìn. Vợ anh cũng vậy. Nhưng hình như mắt chị ươn ướt.
Năm 2001

Không có nhận xét nào: