TÊN BÁN MÈO
Sáng, hắn ngồi ngã lưng trên ghế vừa lim dim nghe giọng não nuột của chàng ca sĩ hải ngoại Jimmy Nguyễn đang rên rĩ vừa nghĩ đến cách nào xoay để có tiền xài. Hình như hắn đã hăm lăm hăm sáu tuổi rồi nhưng cũng hình như việc làm luôn chê hắn. Bởi vì đối với hắn, thời gian đã trở nên vô nghĩa. Tuổi tác cũng chẳng làm hắn bận tâm. Đã mấy bận có người quen giới thiệu việc này việc nọ nhưng hắn cảm thấy công việc thật chán: cái thì phải tốn công tốn sức, cái thì phải tỉ mà tỉ mỉ, cái thì cứ lặp đi lặp lại khiến hắn như một cái máy, cái thì bắt hắn cứ chạy như con choi choi... Thế là tại công việc không hợp và không dung hắn chứ không phải hắn lười nhác đấy nhé! Vậy là hắn ngày ngày ở nhà. Làm gì cũng được. Chơi gì cũng được. Chẳng làm gì cũng được. Cơm ngày ba bữa thì chẳng phải lo. Quần áo thì chẳng có gì phải cầu kì, mặc gì cũng được. Nhưng còn tiền thuốc lá, cà phê và thỉnh thoảng ra tiệm "chát"..., lấy ở đâu? Hắn vốn chẳng chơi bời gì nhiều, chỉ bấy nhiêu thôi, chứ chẳng bao giờ nhậu nhẹt, gái gú hay “hàng trắng” gì. Nói rằng hắn rất ngoan cũng không ngoa. Thanh niên gương mẫu bây giờ cũng vậy thôi chứ đứa nào hơn nữa. Hắn vừa nghĩ vừa cười nhạt. Mà chẳng lẽ ngửa tay xin "bà già" hoài cũng kỳ. Mà tiền hồi tết ông cậu ở Mỹ về cho trăm đô nay xài sắp hết. Phải nhín thôi. Còn hơn vé (vé nhỏ thôi), phải dùng đó làm vốn chứ!
Hắn đã có kế hoạch. Phải gạ mấy thằng nhóc trong xóm chơi bài mới được. Bài gì cũng chơi. Xì dzách, tiến lên, xập xám... ngón gì hắn cũng thạo. Còn bài cào thì hắn là một cây sắp bài. Mười cây thì có hết sáu cây tám nút, hai cây chín nút, còn hai cây ra gì cũng được để khỏi ai nghi. Chẳng cần chơi nhiều, mỗi ván năm trăm, một ngàn cũng được. Tích tiểu thành đại. Xóm này con nít nhiều, chắc kiếm ăn được. Hắn nghĩ đến đó thì mỉm cười một mình đắc ý. Mình chẳng nghĩ thì thôi chứ đã nghĩ thì chuyện gì chẳng ra! Bởi vậy cái gã nhà báo hàng xóm chơi cờ tướng cũng cứng mà thiếu thông minh nên mình muốn ăn mấy ván thì ăn... À, nhắc đến cờ tướng thì khu này hắn vô địch thật, hắn đã từng đoạt giải khuyến khích cấp quận nhưng hắn nghĩ theo nghiệp này thì nhức đầu quá, nên dù có một kiện tướng quốc gia định giúp đỡ, rèn luyện cho, hắn vẫn từ chối. Tự do là số một.
Chợt có cái gì đó nhồn nhột dưới chân cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn. Đang nghe bài cô gái mắt nai, hắn ngỡ như có một con nai nhỏ đang cọ vào cái chân gầy khẳng khiu của hắn. Hắn lại mỉm cười (hắn vốn rất hay cười mà!) nhìn xuống. Thì ra một con mèo, mèo tam thể hẳn hoi. Đẹp tuyệt vời, ba màu lông trắng đen vàng óng mượt như gội dầu Sunsilk colour mà không lấp được cái mũi hồng hồng. Hắn vốn không thích mèo nhưng bất chợt cũng thấy ưa ưa nên cúi xuống luồn tay vào cái bụng mềm dịu của con mèo nhỏ rồi bồng nó đặt lên đùi. Con mèo oằn mình sung sướng, tưởng như lâu lắm rồi nó chưa được ai nựng nịu vuốt ve, hoặc đã đến giờ được nâng niu vậy. Nó gừ... gừ... sung sướng khiến hắn cũng cảm thấy vui vui. Một cái gì đó lâng lâng trong người hắn, một cảm giác, một nhu cầu được yêu thương và ban phát tình thương bỗng dâng lên trong lòng hắn. Hắn vuốt nhè nhẹ trên sống lưng con mèo lạ và tận hưởng những khoảnh khắc khoan thai, sung sướng. Thì ra nuôi mèo để âu yếm, vuốt ve nó cũng thích thật. Hèn nào có lắm người nuôi mèo. Nghe đâu nuôi mèo còn là một liệu pháp tâm lý trị bệnh trầm uất và chống stress rất hiệu quả. Hắn chợt nhớ đến "chợ mèo" trên cầu Kiệu. Không biết ngày xưa có ai hay dùng kiệu đi qua lại vùng này hoặc nơi này có nhiều kiệu lắm mà có tên như thế. Nhưng bây giờ cầu Kiệu là nơi nổi tiếng bán nhiều chó và mèo, đủ các loại, lớn nhỏ, đẹp xấu, mập ốm... kể cả muốn mua về nuôi hay làm thịt cũng được. Mỗi lần đi ngang cầu Kiệu, hắn thấy người ta dừng xe ngay trên lòng cầu để lựa lựa chọn chọn, xăm soi từng con mèo chú cún được nhốt trong các lồng nhỏ hoặc cột dây thẳng vào thành cầu. Coi bộ đắt lắm.
Có người mua, kẻ bán hẳn phải có nguồn "hàng" chứ. Óc hắn bỗng sáng ra. Tự nhiên có con mèo vô duyên ở đâu dẫn xác đến đây, vậy cứ mang bán thử xem sao, may mà làm ăn được đấy chứ chẳng chơi. Hắn lại cười. Nghĩ là làm, hắn đặt con mèo xuống chân rồi kêu tính tiền. Cô gái phục vụ mặc chiếc áo pull ngắn trễ ngực mỡ màng hơi cúi thấp người như mời gọi, tươi cười nói với hắn:
-Anh hôm nay sao về sớm vậy? Mới chín giờ hơn mà?
Hắn nhìn nụ cười ỡm ờ của cô gái rồi nhìn nhanh xuống đôi bồng đảo nói bâng quơ:
-Thì ngồi đây riết cũng chán. Kiếm cái gì đó khác hơn chơi chứ?
-Vậy em có giúp gì được không?
-Thôi để bữa khác, nếu cần anh... ôkê liền. Bái bai...
Nói rồi nhưng hắn không đứng lên ngay. Hắn chờ cô gái liếc mắt đưa tình xong rồi bỏ đi mới lẳng lặng ôm con mèo giấu trong vạt áo cố làm ra vẻ tự nhiên ra khỏi quán. Hắn luôn cẩn thận mà, lỡ đây là con mèo của chủ quán thì mất công lắm, cứ thế này cho chắc ăn. Đánh bài cũng vậy, hắn ít khi liều ăn lớn mà có thể bị phản đòn, thà ăn ít mà chắc. Hắn vẫn tự hào về cái sự tính toán chi li có trước có sau của mình.
Ra khỏi quán một lúc, hắn mới đưa con mèo ra ngoài và bế nó trên tay như thể người ta đang đi dạo vậy, dù lúc này nắng đã lên cao, choi chói, găn gắt. Chẳng hề gì, hắn vẫn đi lang thang như thế để kiếm độ đánh bài, đánh cờ, hay chơi cá ngựa mà chẳng ngại gì nắng noi cả. Cũng chẳng cần đội nón. Hắn đi rong rong dọc theo bờ kè của kinh Nhiêu Lộc. Nước vừa ròng. Gió còn mát rượi. Thật khoan khoái. Hắn hít thật sâu vào cái lồng ngực lép kẹp trơ bao nhiêu cái xương sườn để nạp một luồng không khí trong lành cho bõ cái ngột ngạt trong khu lao động chật chội, đông đúc lúc nào cũng ồn ào.
Đến nơi rồi. Hắn đưa con mèo cho một mụ béo đang ngồi ngồm nhoàm nhai gỏi cuốn. Mép mụ còn dính tương chấm. Mụ ta chắc ngồi nhiều nên người nung núc thịt, so với hắn cứ như là gã Goliath với chàng David vậy và chắc mụ ngồi suốt ngày ngoài nắng nên da đen bóng. Mụ ta bỏ cuốn gỏi đang ăn dở vồ lấy con mèo lật ngửa lên soi mói rồi bóp lấy bóp để, làm con mèo nhỏ tội nghiệp kêu "ngoao ngoao" thảm thiết, đoạn phán:
-Năm đồng.
Hắn giật mình: rẻ vậy sao? Hắn gãi đầu. Rõ ràng là hắn không biết giá. Mụ mua mèo thoáng nhìn là có thể biết ngay đây là cái gã ăn cắp mèo, không của nhà thì cũng của hàng xóm. Làm nghề này, hẳn nhiên mụ rất cáo. Mụ không đợi hắn trả lời, tỏ vẻ bất cần:
-Được hôn? Không thì kiếm chỗ khác cao giá hơn mà bán. Ai ép giá mà bày đặt.
Nói rồi mụ trả con mèo lại. Hắn đỡ lấy con mèo cất một bước về phía một ả ngồi bán bên cạnh. Nhưng hắn đứng lại ngay. Bán cho con gái còn dễ bị ép giá hơn. Thôi kệ. Hắn lùi lại, cười méo xệch:
-Thôi được. Chơi luôn.
Mụ mua mèo thấy hắn cất bước đi mới cầm khúc gỏi cuốn vừa ăn dở ban nãy lên ăn tiếp thì nghe hắn nói đành bỏ khúc gỏi xuống lại. Mụ đỡ con mèo rồi mở cái lồng bỏ con vật tội nghiệp vào đó. Đoạn, mụ ta lấy chén cơm cho mèo ăn nhón ngón trỏ ngoái ngoái trộn cơm lên để mời "vị khách" mới. Con mèo chẳng còn lòng dạ nào là ăn nữa, nó cứ kêu "meo meo" thật cảm động. Mụ lôi trong cái quần rộng thùng thình ra một cái túi vải và lấy tờ mười ngàn đưa cho hắn. Gã bán mèo lắc đầu. Mụ mua mèo cất giọng gọi:
-Gái, mày đổi cho mẹ mười ngàn coi!
Một đứa con gái chừng mười sáu tuổi cũng đen như mẹ nó đang lăng xăng với mấy con chó đang rên rỉ vội cầm tiền chạy về phía chiếc xe bán gỏi cuốn đang dựng dưới lòng cầu. Nửa phút sau, nó cầm hai tờ năm ngàn lại đưa cho mẹ. Mụ ta đưa cho hắn một tờ, tờ còn lại mụ nhét vội vào cái túi giấu trong quần. Hắn cầm lấy tiền, còn tần ngần đứng xem mấy người vừa dừng xe lại định mua. Hắn nghe nói con nào cũng có giá hai chục ngàn trở lên. Hắn ức lắm. Nhưng thôi kệ. Năm ngàn cũng được hai ly cà phê. Có còn hơn không. Hắn quay lưng đi. Chẳng hiểu sao hắn còn quay lại nhìn. Mụ mua mèo vừa ngốn nửa khúc gỏi vừa bắt con mèo tam thể vừa mua đưa cho một cô gái đi xe Spacy xem. Hắn quay mặt đi thẳng. Và lại cười.
Từ hôm đó hắn có một nghề kiếm tiền mới: bán mèo. Đừng nói hắn ăn trộm. Hắn chỉ lén lén bắt mèo... hoang thôi! Mỗi khi đi chơi các nhà trong xóm, hắn luôn để ý xem nhà có mèo không. Nếu có, hắn luôn lân la "làm quen" với con mèo đó, rồi dò xem con mèo này thích ăn món gì để khi có cơ hội mà dùng món ấy dụ bắt. Dẫu sao thì bán mèo cũng không phải là cách kiếm tiền chính. Vì suốt một tháng sau đó, hắn chỉ bán được có sáu con thôi, bán được chưa tới năm chục bạc. Có lúc ngẫm lại, hắn chậc:
-Kệ, có hơn không, “chát” cũng được mười mấy tiếng.
Hôm đó, hắn phát hiện một con mèo lông trắng muốt, chỉ có chút đen trên đầu mà thôi. Con mèo đẹp cực kỳ. Chủ nhân nó là một đứa con gái mười lăm tuổi, học lớp mười, vẫn thường nhờ hắn chỉ mấy bài đại số. Con bé quý hắn lắm. Với trình độ tú tài ưu cộng với trí thông minh thiên bẩm tuyệt vời thì mấy bài toán lớp mười chẳng ăn thua gì hắn. Có lúc hắn gật gù: chỉ số IQ của mình nếu có đo chắc cũng phải trăm ba trăm tư, ăn đứt cái thằng cha Bụi cây Bush hiếu chiến chỉ có chín mươi mấy!
Sau khi tìm được cơ hội thích hợp, hắn ra tay. Nhưng rủi cho hắn, con mèo này dữ quá. Vừa bị thộp cổ, nó đã tợp cho hắn mấy vết răng vào ngón tay trỏ và giương vuốt cào mấy dấu trên mu bàn tay. Cũng bởi hắn bất cẩn. Cũng bởi sự tự phụ thông minh hại hắn. Nếu nắm đằng gáy con mèo thì đâu đến nỗi. Hắn đinh ninh con mèo này không dữ như thế vì mọi khi hắn vẫn vuốt ve nó mà. Con mèo tự vệ quyết liệt và giằng ra chạy mất. Tay hắn nhiều chỗ rướm máu. Cũng may cho hắn là chẳng có ai trông thấy, nếu không thì lộ tẩy cả rồi. Mà không, phải nói là rủi cho hắn. Nếu có ai thấy thì thế nào hắn cũng kiếm cớ đòi tiền đi chích ngừa được. Còn đằng này, chẳng ai biết, chẳng lẽ đi nói, thế thì chẳng khác nào "lạy ông tôi ở bụi này". Vì vậy, hắn đành câm lặng. Đến chiều thấy bàn tay và cả ngón tay sưng sưng, hắn hoảng quá mới vội đi Viện Pasteur chích ngừa phòng bệnh dại.
Vào khám và chích rất nhanh. Khi ra bãi giữ xe, hắn cầm hóa đơn tần ngần tính. Chích sáu mũi, tám ngàn một mũi, khám ba ngàn nữa. Sáu lần gửi xe là mười hai ngàn. Tổng cộng sáu mươi ba ngàn. Tính hết thảy, lỗ mười mấy ngàn. Hắn lầu bầu:
-Mẹ nó, bắt không được mà phải tốn tiền đi chích. Chơi món này lỗ sặc gạch. Phải tìm ngón khác thôi.
Hắn ra về, mấy bận nhìn thấy mèo chạy qua chạy lại trước mặt। Mấy lần hắn suýt đâm vào xe người khác. Toan chửi thì đã nghe người ta mắng té tát. Hắn lặng im và chỉ nhếch mép cười.
(*) Truyện ngắn này đã đăng trên Báo Giáo dục TP.HCM tháng 3-2004.
Thứ Năm, 18 tháng 10, 2007
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét