Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2007

Bài thơ thứ 7

NGÀY HOA THÔI RỤNG

Rặng hoa giấy hồng khép nép
Tựa bên tường nhà ai cao, thật cao
Nhà bên rào mấy lượt rào
Hoa rụng không bay vào một cánh.

Sáng sáng có người nuối tiếc:
Hoa tàn đầy, nhanh sao hoa giấy ơi!
Tóc xanh xõa ngời ngời
Vương cánh thắm điểm một vừng rực rỡ.

Sáng sáng có người như than thở:
"Hoa rụng đầy, rác ơi là rác ơi!"
Quét ngõ đầy, gió vương về muôn nơi
Hồng những gót chân vội vã.

Chiều chiều có người ngồi trông hoa rụng
Nhà bên rào vẫn có mắt dõi sang
Hoa rơi rơi, hai tiếng thở nhẹ nhàng
Họ nhìn hoa, hoa hóa nụ cười thân thiện.

Hoa vẫn rụng, vương trên tóc xanh quyến luyến
Lá dịu dàng làm nhạc dạo đầu tiên
Rào không ngăn đồng điệu những tâm hồn
Cửa không khép, hoa bên này đã hồng bên ấy.

Rồi một ngày chẳng còn rụng hồng hoa giấy
Có người buồn, tiếc nuối rặng hoa xưa
Có người vui, rác chẳng đổ từng giờ!
Tường và rào đơn côi, nhưng có hai người như một.

Không có nhận xét nào: