Thứ Tư, 14 tháng 11, 2007

Tiểu phẩm

RA QUÁN!

Tôi cần xác nhận độc thân để bán căn nhà được cha mẹ quy tiên di chúc để lại. Tôi cầm cái đơn ra công an phường. Trưởng công an phường đi vắng, mấy công an viên chỉ tôi ra quán cà phê gần trụ sở. Tôi ngại ngần đi theo hướng tay chỉ của mấy anh đang nhân lúc rảnh rỗi ngồi tụm lại bên mấy li cà phê ngồi tán gẫu. Tôi thấy ngay trên lề đường lẫn trong mấy dãy xe máy là mấy chiếc bàn nhỏ. Vị công an mà tôi cần tìm nổi bật trong bộ đồng phục màu xanh, hàm đính hai gạch và một sao. Tôi tiến lại gần và kéo một chiếc ghế ngồi gần người công an mình cần tìm và bắt đầu trình bày. Anh ta chỉ nghe vài câu đã khoát tay tôi sang bàn bên cạnh. Sau khi nghe tôi nói rõ đầu đuôi và xem xong lá đơn, anh cười một bên mép và nói:
- Anh ghi vậy chứ biết có phải vậy không? Tôi không thể xác nhận được.
- Anh thông cảm, giúp dùm em. Em ở đây từ nhỏ, làm gì có chuyện cưới xin ai đâu. Mà em cũng còn con trai nheo nhẽo mà…
Tôi vừa nói cười để xua tan cái không khí căng thẳng này, nhưng anh ta vẫn cười lạt:
- Tôi xác nhận rồi mai mốt có người đến khiếu nại tranh chấp thì biết làm sao. Thôi vầy, anh về nhờ cảnh sát khu vực xác nhận nhé! Cứ vậy đi!
Tôi định nài nỉ vài câu nữa nhưng chuông điện thoại chợt reo thật đúng lúc, tôi nghe anh ta alô: “Ừ, cứ chờ ở đó đi, lát nữa tôi đến”. Thì ra chắc anh cũng đang có mối nào đó ở một quán nào đó. Tôi tranh thủ hỏi được số điện thoại động của anh X. cảnh sát khu vực. Tôi lập tức gọi, những tưởng ảnh hẹn ra công an phường hoặc trụ sở ban điều hành khu phố hoặc chí ít cũng ở chốt dân phòng ngay đầu hẻm, nhưng thật bất ngờ, ảnh hẹn tôi ra một quán cà phê có tên rất ấn tượng – “Đừng quên em”, thuộc phường lân cận. Tôi tức tốc phóng xe đến cái quán cà phê mà mình chưa bao giờ biết. Vừa đến nơi, tôi được các em phục vụ xinh xắn ra tận cổng đón vào bàn nên tôi cảm thấy thật khoan khoái, không còn bị áp lực như mấy phút trước nữa. Tôi có một dịp tự cho mình thư giãn trong tiếng nhạc, trong khung cảnh hữu tình, trong những tiếng giả lả ngọt ngào của các em tiếp viên.
Chẳng mấy chốc X. đến. Ảnh chạy chiếc @ bóng lộn, nếu không có sắc phục công an thì tôi ngỡ đó là một doanh nhân thành đạt, tiền bạc rủng rỉnh. Tôi bắt đầu trình bày, trong lúc ảnh xem cái đơn. Rất nhanh, ảnh đã hiểu và hỏi tôi:
- Anh mới dọn về ở đây phải không?
Tôi gãi đầu:
- Dạ, em sinh ra và lớn lên từ nhỏ.
Nói rồi tôi chìa cái hộ khẩu cũ xèm, trong đó ghi rõ nơi sinh, nguyên quán và địa chỉ thường trú đều chỉ một nơi. Ảnh vẫn chưa tin:
- Tôi chưa bao giờ gặp anh trong những lần họp khu phố hay tổ dân phố. Ý thức chấp hành nghĩa vụ công dân của anh cần xem lại đó.
Tôi bắt đầu nóng mặt. Tôi mới kể khổ là bận rộn làm ăn, nên giờ này còn độc thân. Mặc dù nói vậy, nhưng tôi bắt đầu “không phục”. Quả thật trước đây thì chỉ có mẹ tôi đi họp, nhưng sau này khi mẹ tôi mất, tôi cũng có đi họp khá đều, nhưng thật ra tôi chỉ thấy mặt anh X. này có một lần, đó là khi ảnh đưa thằng T. trong hẻm ra giáo dục công khai về tội trộm cắp. Còn ngoài ra, tôi chưa hề gặp ảnh ở đâu cả, bởi vậy hẳn nhiên là ảnh chẳng biết tôi.
Tôi kể chưa dứt lời thì ảnh lại thắc mắc tiếp:
- Thì cho là anh ở địa bàn của tôi, thì ai chắc là anh chưa có gia đình?
- Thì em mà kết hôn thì cũng phải ra phường rồi nhờ mấy anh xác nhận chứ đâu nữa. Con gái người ta dễ dầu gì chịu bắt không mà không có đăng ký?
- Nhưng anh lấy lụi, có con rơi, ai mà biết? Tôi làm sao dám xác nhận?
Tôi nóng mặt thật sự.
- Vậy chẳng lẽ không xác nhận được hả anh?
Hỏi xong, tôi liền năn nỉ, thú thật là chưa bao giờ tôi ỉ ôi ai như thế. Trong đầu tôi thoáng hiện ra viễn cảnh: mai mốt bán được nhà, đi khỏi cái chốn này, thoát được sự “kềm cặp” của tay công an khu vực này, thật là sung sướng!
- Không phải không được, nhưng khó lắm, với lại… - anh ngập ngừng vài giây - … phải mất thời gian xác minh, rồi trà nước đi lại.
X. nói đến nay thì tôi đã hiểu. Không phải nãy giờ tôi chưa biết mà quả thực tôi chưa có “kinh nghiệm” nên nhủ thầm “chẳng lẽ đưa trơ trẽn như thế”? Tôi cầm lại cái đơn, rút cái phong bì chuẩn bị sẵn trong túi kẹp dưới cái đơn, rồi làm bộ gãi đầu nói:
- Anh ráng giúp em, không bán được nhà thì căng lắm anh à!
X. cầm lại cái đơn, khéo léo để không làm rớt cái phong bì ở dưới. Tôi đinh ninh là ảnh sẽ đút nhanh vào túi, nhưng không, anh cầm lên xem, thấy hằn lên nét “xanh xanh” sau lớp giấy mỏng và xòa xòe hai ngón tay để “kiểm tra”độ dày của chiếc phong bì, anh mới cho vào túi. Chẳng nói chẳng rằng, ảnh rút điện thoại gọi. Tôi nghe loáng thoáng: “Alô, chú X. đây, có ba ở nhà hôn?... Vậy hả? Chừng nào ba về? Dữ hôn? Ừ, không có gì, chú tính hỏi ba chút chuyện thôi. Ừ…” Tôi đoán là ảnh gọi cho anh K. tổ trưởng dân phố để hỏi về chuyện của tôi, nhưng không gặp. Tôi thoáng thất vọng, vì như thế biết bao giờ mới xác nhận được cái đơn của tôi. Nhưng thật bất ngờ, anh rút viết ra ký cái rẹt vào tờ đơn của tôi. Đoạn, anh nói:
- Tôi giải quyết vầy là linh động cho anh lắm, chứ người khác phải đi xác minh ở tổ rồi khu phố, mất thời gian lắm. Mà nhiều khi không dám xác nhận, vì nếu có tin đồn là có bồ bịch đâu đó thì cũng phải điều tra lại, để lỡ có con cái, bà nhỏ bà lớn rồi sau tranh chấp, ai giải quyết?
Tôi cảm ơn rối rít rồi trả tiền nước cho hai người, không quên “boa” vài ngàn cho em phục vụ. Khi dắt xe ra, tôi thoáng nhìn thấy X. đang nói chuyện điện thoại, không chừng đang hẹn ra quán nữa! Tôi nhìn bảng hiệu, quả đúng là “Đừng quên em”!

Không có nhận xét nào: