CHẤT LƯỢNG SỐNG CỦA NGƯỜI DÂN LÀ CỐT YẾU
Việc “thay đổi” chỉ số tiêu dùng từ 9,45% xuống còn 7,92% được nhiều người cho là để “làm đẹp” tình hình tăng trưởng kinh tế năm 2007, vốn theo nghị quyết của Quốc hội là chỉ số tiêu dùng phải thấp hơn tốc độ tăng trưởng GDP (8,5%). Thực ra điều đó chỉ quan trọng với các nhà quản lý, các nhà hoạch định, các chuyên gia, còn đối với người dân, chất lượng sống dường như không tăng trong cơn “bão giá” hiện nay.
Cụ thể, những người lao động ăn lương (công nhân, cán bộ, công chức, người nhận lương hưu…), đại bộ phận nông dân chính là những người chịu thiệt thòi nhất trong điều kiện giá cả tiêu dùng tăng vùn vụt hiện nay. Chẳng hạn, với cán bộ công chức, suốt năm 2007, lương tối thiểu không tăng (đồng nghĩa với thu nhập cơ bản không tăng), nhưng giá cả tiêu dùng tăng 7,92% (theo “cách tính mới), tức là thu nhập của họ đã giảm đi 7,92%. Không chỉ vậy, chỉ số này được tính chung cho nhiều chủng loại hàng hóa, dịch vụ; trên thực tế, với sự tiêu dùng, mua sắm của mình (ở mức phổ biến, thông thường, chủ yếu là các nhu yếu phẩm), người lao động phải chịu mức trượt giá còn cao hơn. Ví dụ, hồi đầu năm, giá bán lẻ một chai dầu ăn Tường An là 18.000 đ, thì cuối năm đã là 24.000 đ, tức là tăng đến trên 30%; đường cát trắng thì tăng từ 10.000 đ/kg tăng lên 12.000đ, tức tăng 20%; sữa hộp Vinamilk đầu năm có giá 13.500đ/lốc thì nay tăng lên 15.000, tức là tăng hơn 10%; hoặc, từ khi giá xăng dầu tăng 15% thì nhiều hàng hóa, dịch vụ khác cũng tăng theo tương ứng… Đối với nông dân, giá cả tăng cũng gây cho họ rất nhiều khó khăn, vì khi mua nhiều loại hàng hóa với mức cao (vừa tiêu dùng, vừa để sản xuất) nhưng không phải mặt hàng nông sản nào cũng tăng giá, trong khi mỗi hộ nông dân thường chỉ bán ra một vài mặt hàng và nếu có tăng giá cũng khó có mức tương ứng. Như vậy, gần như chất lượng sống của tuyệt đại đa số trong 70% dân số Việt Nam trong năm 2007 không tăng, thậm chí là giảm đi. Đặc biệt, với đồng bào vùng bị thiên tai (trong đó bà con miền Trung liên tiếp chịu nhiều trận bão và lũ), mức sống còn bị sụt giảm nghiêm trọng.
Chính vì vậy, mức tăng thu nhập bình quân đầu người năm 2007, tăng 5,8%, theo Thứ trưởng Bộ Tài chính Trần Văn Tá, lại rơi vào trường hợp “nửa con gà”, tức là có một số người tăng thu nhập (thậm chí cao hơn nhiều so mức 5,8%) nhưng thu nhập của nhiều người khác lại không tăng hoặc phải giảm. Chủ nghĩa bình quân trong trường hợp này không chừng lại tạo ra sự lạc quan kiểu A.Q., một phép “lợi thế tinh thần” thật nguy hiểm. Vì tình chung trong cả nước, tổng thu nhập có tăng lên, nhưng đối với đại bộ phận người dân thì thu nhập của họ tăng không đáng kể, hoặc không tăng, thậm có một số không nhỏ bị sụt giảm. Rõ ràng, có sự phân bổ rất không đồng đều trong thu nhập. Nói cách khác là sự giãn ra quá mức trong thu nhập cũng như mức sống (đồng nghĩa với chất lượng sống) của người dân nước ta.
Điều quan trọng nhất hiện nay của các cơ quan chức năng, nhất là Bộ Tài chính, có lẽ là kiềm hãm có hiệu quả sự trượt giá, nhất là trong dịp Tết Nguyên đán sắp đến. Việc “đối phó” (nếu có) bằng cách tính toán lại chỉ số giá tiêu dùng rõ ràng không giải quyết được vấn đề cốt yếu là đảm bảo và nâng cao chất lượng sống của người dân. Trong đó, điều rất quan trọng là phải giúp nông dân tăng thu nhập (bằng cách giải quyết có hiệu quả bài toán đầu ra cho các mặt hàng nông sản), khi đó, nông dân với vai trò là lực lượng tiêu dùng đông đảo, sẽ thúc đẩy nền kinh tế chuyển động tích cực. Và tất nhiên, thu nhập và mức sống của người dân (nói chung) sẽ được tăng lên.
Việc “thay đổi” chỉ số tiêu dùng từ 9,45% xuống còn 7,92% được nhiều người cho là để “làm đẹp” tình hình tăng trưởng kinh tế năm 2007, vốn theo nghị quyết của Quốc hội là chỉ số tiêu dùng phải thấp hơn tốc độ tăng trưởng GDP (8,5%). Thực ra điều đó chỉ quan trọng với các nhà quản lý, các nhà hoạch định, các chuyên gia, còn đối với người dân, chất lượng sống dường như không tăng trong cơn “bão giá” hiện nay.
Cụ thể, những người lao động ăn lương (công nhân, cán bộ, công chức, người nhận lương hưu…), đại bộ phận nông dân chính là những người chịu thiệt thòi nhất trong điều kiện giá cả tiêu dùng tăng vùn vụt hiện nay. Chẳng hạn, với cán bộ công chức, suốt năm 2007, lương tối thiểu không tăng (đồng nghĩa với thu nhập cơ bản không tăng), nhưng giá cả tiêu dùng tăng 7,92% (theo “cách tính mới), tức là thu nhập của họ đã giảm đi 7,92%. Không chỉ vậy, chỉ số này được tính chung cho nhiều chủng loại hàng hóa, dịch vụ; trên thực tế, với sự tiêu dùng, mua sắm của mình (ở mức phổ biến, thông thường, chủ yếu là các nhu yếu phẩm), người lao động phải chịu mức trượt giá còn cao hơn. Ví dụ, hồi đầu năm, giá bán lẻ một chai dầu ăn Tường An là 18.000 đ, thì cuối năm đã là 24.000 đ, tức là tăng đến trên 30%; đường cát trắng thì tăng từ 10.000 đ/kg tăng lên 12.000đ, tức tăng 20%; sữa hộp Vinamilk đầu năm có giá 13.500đ/lốc thì nay tăng lên 15.000, tức là tăng hơn 10%; hoặc, từ khi giá xăng dầu tăng 15% thì nhiều hàng hóa, dịch vụ khác cũng tăng theo tương ứng… Đối với nông dân, giá cả tăng cũng gây cho họ rất nhiều khó khăn, vì khi mua nhiều loại hàng hóa với mức cao (vừa tiêu dùng, vừa để sản xuất) nhưng không phải mặt hàng nông sản nào cũng tăng giá, trong khi mỗi hộ nông dân thường chỉ bán ra một vài mặt hàng và nếu có tăng giá cũng khó có mức tương ứng. Như vậy, gần như chất lượng sống của tuyệt đại đa số trong 70% dân số Việt Nam trong năm 2007 không tăng, thậm chí là giảm đi. Đặc biệt, với đồng bào vùng bị thiên tai (trong đó bà con miền Trung liên tiếp chịu nhiều trận bão và lũ), mức sống còn bị sụt giảm nghiêm trọng.
Chính vì vậy, mức tăng thu nhập bình quân đầu người năm 2007, tăng 5,8%, theo Thứ trưởng Bộ Tài chính Trần Văn Tá, lại rơi vào trường hợp “nửa con gà”, tức là có một số người tăng thu nhập (thậm chí cao hơn nhiều so mức 5,8%) nhưng thu nhập của nhiều người khác lại không tăng hoặc phải giảm. Chủ nghĩa bình quân trong trường hợp này không chừng lại tạo ra sự lạc quan kiểu A.Q., một phép “lợi thế tinh thần” thật nguy hiểm. Vì tình chung trong cả nước, tổng thu nhập có tăng lên, nhưng đối với đại bộ phận người dân thì thu nhập của họ tăng không đáng kể, hoặc không tăng, thậm có một số không nhỏ bị sụt giảm. Rõ ràng, có sự phân bổ rất không đồng đều trong thu nhập. Nói cách khác là sự giãn ra quá mức trong thu nhập cũng như mức sống (đồng nghĩa với chất lượng sống) của người dân nước ta.
Điều quan trọng nhất hiện nay của các cơ quan chức năng, nhất là Bộ Tài chính, có lẽ là kiềm hãm có hiệu quả sự trượt giá, nhất là trong dịp Tết Nguyên đán sắp đến. Việc “đối phó” (nếu có) bằng cách tính toán lại chỉ số giá tiêu dùng rõ ràng không giải quyết được vấn đề cốt yếu là đảm bảo và nâng cao chất lượng sống của người dân. Trong đó, điều rất quan trọng là phải giúp nông dân tăng thu nhập (bằng cách giải quyết có hiệu quả bài toán đầu ra cho các mặt hàng nông sản), khi đó, nông dân với vai trò là lực lượng tiêu dùng đông đảo, sẽ thúc đẩy nền kinh tế chuyển động tích cực. Và tất nhiên, thu nhập và mức sống của người dân (nói chung) sẽ được tăng lên.
Bài đã đăng báo Tuổi trẻ, ngày 3-12-2007

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét