Thứ Ba, 18 tháng 12, 2007

Thời sự và suy nghĩ

KHÔNG THỂ KHÔNG QUÝ TRỌNG MALDINI!

Hồi tôi bắt đầu “biết” xem bóng đá, Maldini vẫn còn là một cầu thủ trẻ. Bấy giờ, ở Ý, người ta tôn vinh Franco Baresi, một hậu vệ cũng lừng danh không kém trong bóng đá xứ La Mã. Bây giờ, khi nhắc đến những hậu vệ xuất sắc nhất mọi thời đại của bóng đá Ý nói riêng và thế giới nói chung, chắc người ta xếp cầu thủ của Milan 39 tuổi này ở vị trí đầu tiên.
Tôi nghĩ chẳng có lý do gì mà không hâm mộ, quý trọng, thậm chí thần tượng Maldini. Nếu bạn là phụ nữ thích xem bóng đá thì Maldini còn “đẹp trai” hơn khối diễn viên điện ảnh. Nếu bạn là người ưa thành tích thì bề dày huy chương và cúp vô địch của anh đủ khiến hầu hết cầu thủ khác phải thèm muốn. Nếu bạn là một người tình ưa sự chung thủy thì sự thủy chung của Maldini đối với đội bóng đỏ đen thành Milan còn khiến tất cả chúng ta phải bái phục. Và, chúng ta yêu bóng đá thì Maldini là một mẫu cầu thủ vừa cần cù vừa quyết liệt, vừa mạnh mẽ vừa khôn ngoan, vừa phòng thủ giỏi vừa phát động tấn công hay, vừa lăn xả vừa biết xốc tinh thần đồng đội… Tóm lại, đó là một mẫu cầu thủ hoàn hảo.
Nhưng cái mà người ta hay nhắc chính là sự trung thành tuyệt đối của anh đối với AC Milan. Trong thời buổi “bóng đá là tiền”, nếu tiền chưa mua được một cầu thủ giỏi thì hoàn toàn có thể mua bằng nhiều tiền! Có lẽ chúng ta không thể tìm được một cầu thủ giỏi nào chỉ chơi cho một câu lạc bộ trong suốt hơn 20 năm thi đấu của mình.
Ở Việt Nam, gần đây, một số cầu thủ đã có nhiều “chiêu” để làm eo với CLB cũ, nào là đánh tiếng có đội A, đội B mời với giá chuyển nhượng vài tỉ, nào là những khoản hoa hồng ngất trời, những hậu đãi không tưởng, những khoản lương thưởng chót vót… Thế rồi anh ta “lớn giọng” với ban huấn luyện, với đồng đội và cả với lãnh đạo, kèm theo cự chểnh mảng trong tập luyện. Kết quả thường là sự “ưu ái” quá mức dành cho “con cưng” này để giữ chân bằng mọi giá. Vô hình trung, tạo ra sự “phân biệt đối xử” giữa các thành viên trong đội, cũng như đặt đội bóng xuống dưới cầu thủ ngôi sao này. Thế nhưng, ai cũng muốn mình làm ngôi sao và đội bóng thì thường thua tan tác… Như vậy, danh dự của bản thân cầu thủ, tính truyền thống của đội bóng đã bị xếp sau lợi ích cá nhân của một vài cầu thủ.
Bởi vậy, bài học của Maldini nên được các cầu thủ Việt Nam học tập một cách nghiêm túc. Đó là, thi đấu thì hết mình, với tinh thần quyết thắng, đặt quyền lợi cá nhân gắn chặt nhưng ở dưới quyền lợi đội bóng, nên gắn bó ở nơi là mình có thể phát huy tài năng một cách tốt nhất chứ không phải ở nơi trả lương cao nhất… Có như vậy, anh sẽ đi vào lòng người một cách dài lâu và bền chặt.
Xem thêm:

Không có nhận xét nào: