Thứ Ba, 11 tháng 12, 2007

Truyện ngắn

VỤ ÁN CẬU ÔNG TRỜI


Lan hết ngồi lại nằm. Nàng thậm chí không biết mình đang ngồi hay đang nằm nữa, vì nó cứ lặp đi lặp lại, không biết bao nhiêu lần. Hôm nay, bỗng nhiên nàng chỉ đọc mỗi quyển Cổ tích Việt Nam và đọc đi đọc lại câu chuyện Cóc kiện trời. Chẳng có lý do gì cả. Nàng chẳng bao giờ đặt ra những lý do để rồi bắt mình phải tự trả lời cả. Có tiếng gọi dưới nhà:
- Lan ơi, xuống ăn cơm.
Nàng không buồn trả lời. Hết nằm, rồi ngồi, rồi ăn cơm, rồi đi tắm, rồi đi ngủ và đọc vùi trong đống sách... bao nhiêu đó việc ngày nào cũng thế. Mẹ nàng trông nàng như đứa trẻ mới lên năm. Người ta quên nàng đã mười tám tuổi rồi.
- Trời ơi! Có xuống ăn cơm không thì bảo. Hay là lại lên cơn nữa rồi?
Lên cơn, đó là tiếng nàng nghe nhiều lần nhất. Lan nhớ mang máng thì hình như năm nàng lên tám tuổi, đang học lớp ba thì có một lần bị té từ trên gác xuống. Sau đó ba mẹ bắt nàng nghỉ học và nói nàng bị “khùng”. Lan không biết mình có bị “khùng” thiệt hay không nhưng lâu lâu lại nghe nói nàng lên cơn rồi quậy phá, đập đồ đạc, xé quần áo khi lên cơn. Nàng không biết lên cơn thì nó như thế nào, nhưng nàng cũng nhận ra rằng nhiều khi nàng cảm thấy mệt nhừ như vừa trải qua một cuộc chiến đấu hay vật lộn gì đó rất quyết liệt.
Nàng uể oải bước xuống nhà. Mâm cơm đã dọn sẵn. Ba, mẹ và Quý, đứa em trai duy nhất, đã ngồi vào bàn và bắt đầu ăn. Nàng ngồi vào chỗ của mình, đối diện với thằng em nghịch ngợm và đôi khi lại rất hỗn. Lan cầm chén cơm lên, bất ngờ nhìn ba, hỏi:
- Ba ơi, thực sự thì con cóc có phải cậu ông trời hôn ba?
Ba nàng bỗng tròn mắt nhìn nàng, đáp:
- Thôi ăn cơm đi, giờ đâu phải lúc nói chuyện vớ vẩn đó!
Thằng em tiếp lời:
- Chị Hai đúng là khùng thiệt rồi. Cóc là cóc, còn trời là người ta tưởng tượng ra chứ làm sao có thiệt được mà chị nói là có bà con?
- Nhưng chị thấy trong sách người ta nói vậy... – Nàng cố thuyết phục.
- Truyện cổ tích mà chị cũng tin. Nó để dụ con nít với mấy người... khùng thôi!
Nó nói rồi cười khúc khích. Mười ba tuổi, nó không còn nhỏ mà cũng không phải là lớn, nàng nhớ mình đã đọc ở đâu đó nói về điều ấy. Mẹ lườm:
- Thôi ăn cơm đi!
Ba cũng nói:
- Ăn cơm mà nói chuyện gì đâu không!
Nói vậy rồi chứ ba cũng nói chuyện. Ba làm công chức nhà nước, không biết làm chức gì nhưng thường có nhiều khách đến nhà lắm, nhất là vào dịp tết và các buổi tối. Không chừng tối nay cũng vậy. Nàng nhớ nhiều người tới nhà, trước đây có người dúi phong bì vào tay Lan, mà mẹ chẳng bao giờ bắt Lan phải thưa gì cả. Họ còn xoa đầu Lan như một đứa bé. Khách về, mẹ vội lấy ngay cái phong bì đó, nên Lan chẳng biết trong đó có gì. Nàng nghĩ chắc ba hiểu biết nhiều lắm, nhưng bao giờ hỏi gì ba cũng chẳng giải thích cả. Cái câu: “ăn xong, ba nói cho nghe”, chỉ là lời hứa suông thôi.
Bữa cơm xong, mẹ tự tay dọn dẹp. Nàng thấy mẹ cực quá nhiều lần định giúp nhưng mẹ không cho, mà còn mắng nữa. Bởi vì nàng nhớ có vài lần nàng rửa chén mà làm đổ bể cả chồng chén dĩa, đã thế còn làm đứt chân nữa. Lần đó mẹ vừa dọn dẹp, vừa mắng nàng sa sả. Thế là nàng không được rửa chén nữa. Mà nàng cũng không phải giặt đồ, vì đã có máy giặt. Nàng cũng chẳng phải đi chợ – ba mẹ không dám cho nàng ra khỏi nhà vì sợ đi lạc. Nàng chẳng phải làm gì cả. Nàng chẳng phải đi đâu cả, kể cả đi học, từ cái ngày mà nàng bị ngã. Và nàng hầu như chẳng gặp ai cả ngoài những người trong nhà.
Nàng lò dò lên gác, lại lục trong đống sách, tìm một cuốn gì đó để đọc. Chẳng có cuốn nào mới cả. Phần lớn nàng đã đọc ít nhất một lần rồi, kể cả những cuốn nàng chẳng hiểu gì cả, như Bút ký triết học của Lênin, bộ Tư bản của Mác, Chuyện trong vườn lý của Nguyễn Văn Trấn hay mấy cuốn sách về di truyền học... Đó là những cuốn sách chính trị của ba nàng sưu tầm từ hồi còn đi học bằng cách nhịn tiền ăn sáng và tiết kiệm tiền học bổng, cùng những cuốn giáo trình của chú Út. Chú Út ngày xưa học ngành sinh học, bây giờ làm ở một viện nghiên cứu. Ở nhà từ ngày ông bà nội mất chắc chú Út là người thương Lan nhất. Nhưng chú ở xa quá, có khi cả năm mới ghé thăm, mà lần nào ghé thăm, chú với ba cũng hay lớn tiếng với nhau, chỉ vì Lan. Nàng buồn lắm, vì nàng mà anh em ba bất hòa...
Vớ đại cuốn Những mẩu chuyện vui tiếng Anh, nàng nằm xuống định đọc thì có tiếng gọi:
- Lan ơi, đi tắm!
Nàng nghe tiếng gọi của mẹ là biết nước đã sôi, không thể trì hoãn được. Nàng lại nhè nhẹ xuống nhà đi tắm. Thằng Quý đang xem tivi, lại phim đánh nhau, hình như nói về vua Càn Long, ông vua giỏi nhất nhà Thanh đây mà. Nghĩ đến đó, tự nhiên nàng cười một mình, ông vua giỏi này bị Quang Trung đánh thất điên bát đảo, phải chịu cầu hòa và còn tặng nhân sâm nữa. Nàng nhớ lại những quyển sách mình đã đọc nói về chuyện này, trong đó có bộ Hoàng Lê nhất thống chí. Thằng Quý bỗng ngó lên rồi hỏi:
- Bộ chị lên cơn rồi hay sao mà cười một mình vậy?
Nàng chẳng lạ gì cậu em quý tử này nữa. Lúc nào nó cũng bảo mình khùng, kể cả khi nó có bạn tới chơi. Nàng không trả lời, đi thẳng xuống nhà tắm.
Tối. Mọi người tập trung dưới phòng khách xem tivi. Nàng lò dò đi xuống, rón rén ngồi xuống một góc ghế. Truyền hình đang chiếu cảnh động đất và sóng thần ở châu Á. Nàng xem mà khẽ rùng mình, trong khi mọi người cứ xuýt xoa. Chợt nàng nghĩ đến một xã hội mà mọi người sống rất thanh bình với nhau, nàng ao ước được sống trong xã hội ấy. Nghĩ một lúc nàng hỏi:
- Ba ơi, ba có nghĩ là ở Utopi, người ta sống rất hạnh phúc không?
Ba nàng tròn mắt nhìn con gái. Ông có vẻ quá bất ngờ trước câu hỏi “vĩ mô” của con. Ông suy nghĩ một lát. Nếu như bình thường thì hoặc ông bảo “đừng có hỏi mấy chuyện vớ vẩn đó” hoặc “lát nữa ba nói cho nghe” thì hôm nay ông đang suy nghĩ. Vài phút sau, ông lên gác, hình như lục tìm các tài liệu về Utopi. Vẫn không thấy ông trả lời gì. Ông mở mạng internet tra cứu, rồi lục lấy tự điển tiếng Anh để dò. Nhưng Lan nhìn thấy ba cứ liên tục lắc đầu. Mẹ Lan nhìn thấy sốt ruột nói:
- Thôi anh, con nó hỏi vu vơ thế mà cũng mất công đi tìm à?
Ba Lan mở cặp kính ra nhìn mẹ đáp:
- Cái này hồi trước anh rành lắm chứ! Bây giờ lâu quá rồi không đụng tới thành ra quên. Tiếng Anh cũng quên sạch, thiệt tệ.
Ba tắt máy tính, lại gần Lan nói nhỏ nhẹ:
- Ba xin lỗi. Ba không giải thích cho con về Utopi được. Khi nào tìm được tài liệu, ba sẽ nói cho con nghe.
Lan nghe ba trả lời, không chút thất vọng mà trái lại, nàng thấy thật sung sướng. Chưa bao giờ ba nói với nàng dịu dàng thân mật như vậy. Chưa bao giờ ba nàng xin lỗi với nàng cả. Nếu có, nàng lờ mờ nhớ cách đây lâu lắm, khi nàng chưa bị tai nạn...
- Ba ơi! Ba nghĩ là có sự sống bên ngoài trái đất không?
Nàng đã đọc cuốn sách của nhà khoa học Nguyễn Ngọc Giao về sự sống ngoài trất đất, nhưng nàng vẫn không hiểu.
Ba nàng lại suy nghĩ một lúc. Thằng Quý “hớt”:
- Chị hỏi toàn là chuyện vô duyên không hà, đúng là khùng. Sao chị không hỏi ba khu đất nhà ở quận mình có quy hoạch hay nhà ở đường nào cao giá nhất?
Mẹ lườm Quý:
- Con nít, không được bàn chuyện người lớn!
- Nhưng chị Hai cũng đâu phải người lớn... – Nó cố chống chế. Nàng chợt nghĩ không biết mình là người lớn hay con nít. Mới hôm kia, mẹ nàng còn nói: “Con nay lớn rồi, không được gần đàn ông, con trai lạ, nếu không sẽ bị bụng bự đó!”. Nàng chẳng hiểu gì cả. Bụng bự thì sao, có gì xấu không? Thím Út cũng từng bụng bự rồi sinh ra em bé đó. Còn bụng ba cũng bự vậy, nhưng chẳng bao giờ thấy ba sinh em bé... Nhiều câu hỏi quá, nàng muốn biết nhưng hỏi ba thì ba không nói, hỏi mẹ thì mẹ nạt ngang. Nàng chỉ còn biết những trang sách, nhưng sách không biết nói...
Chợt điện thoại reo. Ba nghe xong bảo, phải đi ngay, có hẹn. Chắc lại nhậu nhẹt hay tiệc tùng gì đó. Ba dắt xe ra, chẳng hứa hẹn gì về câu hỏi của Lan nữa. Chợt có tiếng la của ba:
- Chết rồi! Quý ra dọn dùm ba coi!
Thằng Quý lật đật chạy ra. Lan cũng chạy ra: một con cóc chết, nó vừa bị xe của ba cán phải. Con cóc này Lan quen lắm. Nó sống trong kẹt mấy chậu kiểng trước nhà đây mà. Hàng ngày nó vẫn nhảy ra nhảy vào đây mà. Lan biết cóc là loài vật có ích, vì nó ăn sâu bọ, muỗi mòng. Mỗi khi cóc nghiến răng là trời đổ mưa. Vì cóc là cậu ông trời, cóc nghiến răng là báo hiệu cho trời biết trần gian đang nắng hạn. Cổ tích nói thế, sự thật cũng thế, chẳng sai chút nào.
Vậy mà chú cóc này đã bị xe ba cán chết. Lan thương nó quá! Quý nói:
- Để em vứt cho!
- Đừng, để chị đem chôn nó.
Quý trợn mắt:
- Thôi đi bà chị khùng, ai lại đi chôn cóc?
- Sao lại không? Cóc là cậu ông trời mà!
Quý “xì” một tiếng rồi bỏ vô nhà. Lan ngồi nhìn con cóc đang giãy chết. Con cóc này có tội gì đâu mà chết. Nó sống có ích, hiền lành lại là cậu ông trời mà còn bị chết. Nàng buồn thật buồn, chẳng hiểu vì sao cả. Nàng bật khóc. Nàng sắp ngã gục xuống sân. Tiếng thằng Quý cất lên làm nàng bừng tỉnh:
- Chị Hai lại lên cơn nữa rồi!
Tiếng mẹ nàng léo xéo. Nàng bỗng thấy mờ mắt, đầu choáng váng, quay vào đến nhà thì ngã lăn xuống sàn nhà. Chừng tỉnh lại nàng thấy đang nằm trong phòng, chắc thằng Quý và mẹ đưa nàng lên đây. Khẽ nhìn đồng hồ, đã hơn nửa đêm rồi. Nghĩ lại những chuyện ban tối, nàng thấy lòng đau nhói. Một con cóc chết. Trời ơi, sao nó lại chết? Trời ơi, cậu của ông trời đã chết rồi!
Nghĩ chán, nàng lặng lẽ ngồi dậy, bật đèn lên. Nàng giở quyển sổ ghi của nàng, đây là quyển sổ ghi nhật ký, thơ và đủ các chuyện mà chưa ai từng đọc. Nàng định viết lại câu chuyện về con cóc chết. Sao con cóc kia giống thân phận nàng quá. Con cóc sống lặng lẽ nhảy ra nhảy vào kẹt tường, cũng như nàng đi ra đi vào cái phòng nhỏ này. Nhưng con cóc còn có ích... Nếu một ngày nàng cũng chết... Nàng suy nghĩ thật lâu, rồi đặt bút bắt đầu viết: “Vụ án cậu ông trời...”.

Không có nhận xét nào: