PHẪN NỘ CŨNG PHẢI TRÚNG CHỖ!
Tôi có một con gái hơn 3 tuổi, đang đi mẫu giáo, nên rất quan tâm đến các trường hợp bạo hành trẻ em. Khi xem bản tin trên VTV về những hành động tàn nhẫn của bảo mẫu Quảng Thị Kim Hoa, tôi gần như bật khóc, vì thương những đứa trẻ vô tội, vì phẫn nộ cách hành xử vô tâm tính của một người vốn được cha mẹ tin tưởng giao giữ con trẻ cho mình. Ngay ngày hôm sau, nhiều bạn bè gửi đường link đoạn video hình ảnh này, tôi đã không dám xem lại.
Tôi chắc rằng nhiều bậc phụ huynh khác cũng bức xúc và căm giận hành động của bà Kim Hoa. Vì thế, gần 2.000 người đã theo dõi trực tiếp phiên xử lưu động này diễn ra ngày 18-3-2008 và hàng triệu người theo dõi qua báo chí. Ngay trong phiên tòa, nhiều người đã không đồng tình với bản án vì cho rằng nó quá nhẹ. Quả thực, sự phẫn nộ đã làm tính chất của vụ việc đi xa hơn nhiều so với thực chất của nó. Bởi vì, xét cho cùng, sự bạo hành này còn nhẹ hơn nhiều những hình thức bạo hành khác, như cha mẹ đánh đập con cái, bắt con cái đi ăn xin hoặc “nhượng” con để người khác bắt con mình đi ăn xin, thậm chí ngay cả việc ép con học tập quá sức của trẻ… Thế nhưng những sự việc này không được xử lý, thậm chí việc đánh đập con trái gây thương tích còn được che đậy bằng mỹ từ “thương”.
Tôi có một con gái hơn 3 tuổi, đang đi mẫu giáo, nên rất quan tâm đến các trường hợp bạo hành trẻ em. Khi xem bản tin trên VTV về những hành động tàn nhẫn của bảo mẫu Quảng Thị Kim Hoa, tôi gần như bật khóc, vì thương những đứa trẻ vô tội, vì phẫn nộ cách hành xử vô tâm tính của một người vốn được cha mẹ tin tưởng giao giữ con trẻ cho mình. Ngay ngày hôm sau, nhiều bạn bè gửi đường link đoạn video hình ảnh này, tôi đã không dám xem lại.
Tôi chắc rằng nhiều bậc phụ huynh khác cũng bức xúc và căm giận hành động của bà Kim Hoa. Vì thế, gần 2.000 người đã theo dõi trực tiếp phiên xử lưu động này diễn ra ngày 18-3-2008 và hàng triệu người theo dõi qua báo chí. Ngay trong phiên tòa, nhiều người đã không đồng tình với bản án vì cho rằng nó quá nhẹ. Quả thực, sự phẫn nộ đã làm tính chất của vụ việc đi xa hơn nhiều so với thực chất của nó. Bởi vì, xét cho cùng, sự bạo hành này còn nhẹ hơn nhiều những hình thức bạo hành khác, như cha mẹ đánh đập con cái, bắt con cái đi ăn xin hoặc “nhượng” con để người khác bắt con mình đi ăn xin, thậm chí ngay cả việc ép con học tập quá sức của trẻ… Thế nhưng những sự việc này không được xử lý, thậm chí việc đánh đập con trái gây thương tích còn được che đậy bằng mỹ từ “thương”.
Tôi cho rằng sự phẫn nộ cần phải trúng chỗ. Phẫn nộ đối với hành động của Quảng Thị Kim Hoa là đúng, nhưng hình như chưa trúng. Cần phải phẫn nộ đối với hành động đánh đập trẻ của bất kỳ ai, kể cả người đó là cha mẹ ruột của trẻ, nhất là những người vốn đã “bất lực” trong việc dạy dỗ và xem đòn roi là phương thức sau cùng. Tức là, phải đấu tranh với chính cái thói quen, cái tâm lý dạy dỗ trẻ bằng roi vọt chứ không chỉ với hành động đánh đập cụ thể. Bên cạnh đó, cần đặt sự phê phán đối với chính quyền địa phương đã buông lỏng quản lý để xảy ra những sự việc đáng tiếc như vậy. Chẳng hạn, nên chuyển công tác khác đối với vị lãnh đạo phường Quyết Thắng, nên xảy ra vụ việc, khi vị này cho rằng trách nhiệm quản lý (cấp phép, theo dõi…) các nhóm trẻ gia đình thuộc về ngành giáo dục. Nói vậy, vị này không chỉ thiếu trách nhiệm, đùn đẩy trách nhiệm mà còn không nắm vững quy định của pháp luật…
Tóm lại, cần có một sự bình tâm khi xem xét một sự việc. Nên tìm ra cội rễ của vấn đề và khắc phục nó từ gốc, hơn là chỉ giải quyết phần ngọn. Đối với các cơ quan truyền thông, khi thông tin cần có sự định hướng rõ ràng, tránh định hướng sai, để dư luận quan tâm nơi không cần thiết, hoặc “đánh trống bỏ dùi”…
Tóm lại, cần có một sự bình tâm khi xem xét một sự việc. Nên tìm ra cội rễ của vấn đề và khắc phục nó từ gốc, hơn là chỉ giải quyết phần ngọn. Đối với các cơ quan truyền thông, khi thông tin cần có sự định hướng rõ ràng, tránh định hướng sai, để dư luận quan tâm nơi không cần thiết, hoặc “đánh trống bỏ dùi”…
