TRONG SÁNG MỘT HỒN THƠ
Tôi quen với cô giáo Trương Thúy Uyên (trường Vân Đồn) khá lâu trước khi biết chị là một người làm thơ. Ngay lần đầu tiên gặp chị tại trường nhân dịp tìm hiểu để viết bài về em Kotica, cô học trò người Chăm giỏi văn của chị, tôi đã có ấn tượng rất tốt đẹp về cô giáo dạy văn có tiếng của quận 4 này. Tôi nhớ mãi lời chị tâm sự: “Không thể lấy lý do học sinh kém môn văn vì không thích học văn. Vì đây là một môn cơ bản không chỉ để học sinh có kiến thức văn hóa căn bản mà còn giúp các em hoàn thiện nhân cách và có định hướng thẩm mỹ đúng đắn. Cũng như với các môn lý luận Mác – Lênin, nếu bảo vì không thích mà không học thì còn đâu nền tảng tư tưởng của chế độ ta?” Những lời chân tình đó đã khiến tôi luôn suy nghĩ để tìm ra những cách tuyên truyền các chủ trương, nghị quyết sao cho ngắn gọn, dễ hiểu.
Mấy năm gắn bó với Bản tin quận 4, tôi thường được đọc những mẩu tin, những bài viết ngăn ngắn và nhất là không thiếu những bài thơ dễ thương ký tên Trúc Uyên hoặc Trúc Thuyên, những bút danh của chị. Đó là những bài thơ viết về nhà trường, về gia đình, về tình thầy trò, về tình yêu quê hương, đất nước. Sau này, có dịp tìm hiểu, tôi còn biết chị không chỉ cộng tác cho Bản tin quận 4 mà còn viết cho một số báo, tạp chí ở trung ương, thành phố và các tỉnh bạn. Thơ của Thúy Uyên nhìn chung về hình thức thường giản dị, không quá trau chuốt cầu kỳ, về nội dung luôn trong sáng, lạc quan, tươi trẻ, như cách sống, cách nghĩ của một cựu cán bộ đoàn như chị. Như bài Em nghĩ đến một vườn mẫu giáo, đang chiến đấu ác liệt, người chiến sĩ vẫn không quên mơ mộng:
Đứng trong cửa trận địa pháo
Nghĩ đến một vườn mẫu giáo
Vườn xanh như mộng
Vườn có cửa sóng
Cho các em…
Hay:
Lúa thông minh như dân tộc
Bão tan lúa lại thẳng hàng
Ánh sáng hạt cơm trẻ hát
Lúa lên theo kịp mùa màng.
(Lúa thông minh như dân tộc)
Ở nhiều bài thơ khác, đọc xong, ta hay lặng yên suy nghĩ, bởi những dòng thơ đọng lại trong tim, bởi sự xúc động, bởi lòng nhân ái bao la:
Chất độc da cam trong máu chảy
Em như cỏ nằm suốt tháng năm
Cái giường cái chăn giục em dậy
Em chỉ có giấc mơ đến trường…
(Những em bé không đến trường)
Cũng một em bé nhiễm chất độc, nhưng lòng em vẫn có một mùa xuân của riêng mình:
Em đứng dậy đón xuân
Em đâu có chân
Xuân nhìn em
Rưng rưng nước mắt
(Em bé và mùa xuân)
Vậy đó, thơ của Thúy Uyên dễ đọc, dễ hiểu nhưng không phải vì thế mà không sâu lắng. Không chỉ bằng ý tứ, ngay cả cách diễn đạt cũng có những nét độc đáo.
Những hàng dừa đứng theo chiều nghiêng
Cơn bão vừa đi qua để lại
Tiếng con sóc trên cành đang nhảy
Làm rơi mấy tia nắng xuống vai.
(Đi trong vườn dừa Bến Tre)
Chỉ đọc hai câu đầu thôi, ta đã cảm nhận được sự tàn phá của cơn bão, những cây dừa đã làm nên dáng đứng quê hương bây giờ cũng đã nghiêng theo chiều của gió bão. Nhưng chỉ qua tiếng con sóc nhảy trên cao, ta nghe sự sống vẫn trào dâng đâu đây, không chỉ vậy, mấy tia nắng bất ngờ rơi xuống, không chỉ báo hiệu bão đã tan, nắng lại về mà còn vẽ nên một bức tranh hồi sinh mãnh liệt. Hay trong bài Mùa xuân thương nhau, từ những câu từ rất đỗi dân ca, ta nghe phảng phất âm điệu của hồn dân tộc, từ những câu ca dao đến những câu chuyện cổ tích và đến cả vẻ đẹp vĩnh hằng của tình yêu đôi lứa:
Lá sen mẹ hái đội đầu
Ngàn năm trai gái trầu cau ân tình
Bây giờ thành của em anh
Mùa xuân ru trái tim thành ca dao…
Là cô giáo dạy cho học trò tìm vẻ đẹp, tìm sự nhân bản trong mỗi câu văn, mỗi lời thơ, Thúy Uyên còn góp phần nâng cao chất lượng dạy văn. Là một thành viên của mạng lưới giáo viên văn của thành phố, chị thường giới thiệu kinh nghiệm, chia sẻ những cách dạy hay đồng thời cũng biết lắng nghe để học tập, để tích lũy kinh nghiệm cho mình. Những buổi hội thảo về dạy văn do chị tham gia tổ chức luôn được người nghe hoan nghênh và nồng nhiệt chào đón.
Dường như đối với Thúy Uyên, tay cầm phấn và tay làm thơ đã hòa quyện vào nhau, bổ sung cho nhau và không thể tách rời nhau. Có lẽ nghề giáo là chất liệu để chị viết nên những vần thơ chân phương mà cũng giàu hình ảnh và nhất là luôn đậm tính người; còn làm thơ là để tâm hồn đẹp hơn, trong sáng hơn, để lời giảng bài thêm truyền cảm. Làm thơ giúp cũng chị cảm thụ tốt hơn những bài thơ trong chương trình giảng văn và từ đó có thể tìm ra những cách giới thiệu sâu sắc hơn cho học sinh. Không chỉ vậy, chắc hẳn chính những vẫn thơ của chị đã giúp chị có thêm tình yêu nghề, yêu học trò, làm tăng thêm trách nhiệm của một người vốn đã mang một nghề giáo nhưng còn nặng nợ với nghiệp thơ! Qua đó, chị ngày càng đào tạo thêm nhiều học sinh giỏi văn cho quận nhà!
Tôi quen với cô giáo Trương Thúy Uyên (trường Vân Đồn) khá lâu trước khi biết chị là một người làm thơ. Ngay lần đầu tiên gặp chị tại trường nhân dịp tìm hiểu để viết bài về em Kotica, cô học trò người Chăm giỏi văn của chị, tôi đã có ấn tượng rất tốt đẹp về cô giáo dạy văn có tiếng của quận 4 này. Tôi nhớ mãi lời chị tâm sự: “Không thể lấy lý do học sinh kém môn văn vì không thích học văn. Vì đây là một môn cơ bản không chỉ để học sinh có kiến thức văn hóa căn bản mà còn giúp các em hoàn thiện nhân cách và có định hướng thẩm mỹ đúng đắn. Cũng như với các môn lý luận Mác – Lênin, nếu bảo vì không thích mà không học thì còn đâu nền tảng tư tưởng của chế độ ta?” Những lời chân tình đó đã khiến tôi luôn suy nghĩ để tìm ra những cách tuyên truyền các chủ trương, nghị quyết sao cho ngắn gọn, dễ hiểu.
Mấy năm gắn bó với Bản tin quận 4, tôi thường được đọc những mẩu tin, những bài viết ngăn ngắn và nhất là không thiếu những bài thơ dễ thương ký tên Trúc Uyên hoặc Trúc Thuyên, những bút danh của chị. Đó là những bài thơ viết về nhà trường, về gia đình, về tình thầy trò, về tình yêu quê hương, đất nước. Sau này, có dịp tìm hiểu, tôi còn biết chị không chỉ cộng tác cho Bản tin quận 4 mà còn viết cho một số báo, tạp chí ở trung ương, thành phố và các tỉnh bạn. Thơ của Thúy Uyên nhìn chung về hình thức thường giản dị, không quá trau chuốt cầu kỳ, về nội dung luôn trong sáng, lạc quan, tươi trẻ, như cách sống, cách nghĩ của một cựu cán bộ đoàn như chị. Như bài Em nghĩ đến một vườn mẫu giáo, đang chiến đấu ác liệt, người chiến sĩ vẫn không quên mơ mộng:
Đứng trong cửa trận địa pháo
Nghĩ đến một vườn mẫu giáo
Vườn xanh như mộng
Vườn có cửa sóng
Cho các em…
Hay:
Lúa thông minh như dân tộc
Bão tan lúa lại thẳng hàng
Ánh sáng hạt cơm trẻ hát
Lúa lên theo kịp mùa màng.
(Lúa thông minh như dân tộc)
Ở nhiều bài thơ khác, đọc xong, ta hay lặng yên suy nghĩ, bởi những dòng thơ đọng lại trong tim, bởi sự xúc động, bởi lòng nhân ái bao la:
Chất độc da cam trong máu chảy
Em như cỏ nằm suốt tháng năm
Cái giường cái chăn giục em dậy
Em chỉ có giấc mơ đến trường…
(Những em bé không đến trường)
Cũng một em bé nhiễm chất độc, nhưng lòng em vẫn có một mùa xuân của riêng mình:
Em đứng dậy đón xuân
Em đâu có chân
Xuân nhìn em
Rưng rưng nước mắt
(Em bé và mùa xuân)
Vậy đó, thơ của Thúy Uyên dễ đọc, dễ hiểu nhưng không phải vì thế mà không sâu lắng. Không chỉ bằng ý tứ, ngay cả cách diễn đạt cũng có những nét độc đáo.
Những hàng dừa đứng theo chiều nghiêng
Cơn bão vừa đi qua để lại
Tiếng con sóc trên cành đang nhảy
Làm rơi mấy tia nắng xuống vai.
(Đi trong vườn dừa Bến Tre)
Chỉ đọc hai câu đầu thôi, ta đã cảm nhận được sự tàn phá của cơn bão, những cây dừa đã làm nên dáng đứng quê hương bây giờ cũng đã nghiêng theo chiều của gió bão. Nhưng chỉ qua tiếng con sóc nhảy trên cao, ta nghe sự sống vẫn trào dâng đâu đây, không chỉ vậy, mấy tia nắng bất ngờ rơi xuống, không chỉ báo hiệu bão đã tan, nắng lại về mà còn vẽ nên một bức tranh hồi sinh mãnh liệt. Hay trong bài Mùa xuân thương nhau, từ những câu từ rất đỗi dân ca, ta nghe phảng phất âm điệu của hồn dân tộc, từ những câu ca dao đến những câu chuyện cổ tích và đến cả vẻ đẹp vĩnh hằng của tình yêu đôi lứa:
Lá sen mẹ hái đội đầu
Ngàn năm trai gái trầu cau ân tình
Bây giờ thành của em anh
Mùa xuân ru trái tim thành ca dao…
Là cô giáo dạy cho học trò tìm vẻ đẹp, tìm sự nhân bản trong mỗi câu văn, mỗi lời thơ, Thúy Uyên còn góp phần nâng cao chất lượng dạy văn. Là một thành viên của mạng lưới giáo viên văn của thành phố, chị thường giới thiệu kinh nghiệm, chia sẻ những cách dạy hay đồng thời cũng biết lắng nghe để học tập, để tích lũy kinh nghiệm cho mình. Những buổi hội thảo về dạy văn do chị tham gia tổ chức luôn được người nghe hoan nghênh và nồng nhiệt chào đón.
Dường như đối với Thúy Uyên, tay cầm phấn và tay làm thơ đã hòa quyện vào nhau, bổ sung cho nhau và không thể tách rời nhau. Có lẽ nghề giáo là chất liệu để chị viết nên những vần thơ chân phương mà cũng giàu hình ảnh và nhất là luôn đậm tính người; còn làm thơ là để tâm hồn đẹp hơn, trong sáng hơn, để lời giảng bài thêm truyền cảm. Làm thơ giúp cũng chị cảm thụ tốt hơn những bài thơ trong chương trình giảng văn và từ đó có thể tìm ra những cách giới thiệu sâu sắc hơn cho học sinh. Không chỉ vậy, chắc hẳn chính những vẫn thơ của chị đã giúp chị có thêm tình yêu nghề, yêu học trò, làm tăng thêm trách nhiệm của một người vốn đã mang một nghề giáo nhưng còn nặng nợ với nghiệp thơ! Qua đó, chị ngày càng đào tạo thêm nhiều học sinh giỏi văn cho quận nhà!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét