Thứ Sáu, 16 tháng 5, 2008

Câu chuyện thể thao

NHỮNG QUYẾT ĐỊNH “LẠI” Ở MỘT TRẬN ĐẤU

1. Quyết định lại từ chối bàn thắng của Dourado (GĐT-LA) của trọng tài chính Nguyễn Xuân Hòa ở phút 74 thực sự đã gây kinh ngạc cho người xem trận SHB-ĐN và GĐT-LA. Kinh ngạc không phải việc thay đổi quyết định mà ở chỗ bị áp lực của khán giả và hành động bỏ sân của các cầu thủ chủ nhà. Nếu như qua khiếu nại của SHB-ĐN, trọng tài chính hội ý với các trợ lý, thậm chí với trọng tài bàn, để dẫn đến việc không công nhận bàn thắng thì dễ chấp nhận. Trọng tài là con người nên rất có thể có sai lầm và việc sửa chữa sai lầm cũng là điều dễ hiểu. Thế nhưng sự quyết định lại này dường như thể hiện sự kém bản lĩnh của trọng tài Hòa trước hành động sai trái của đội chủ sân Chi Lăng. Chính điều đó đã dẫn đến việc bỏ sân của đội khách, khiến trận đấu suýt đổ vỡ.
Như vậy, hành động vô kỷ luật này là nguyên nhân dẫn đến hành động vô kỷ luật khác. Tất cả đều bắt nguồn từ một quyết định lại có phần khó hiểu của trọng tài Hòa.
2. Chấp nhận trở lại tiếp tục thi đấu của lãnh đạo đội bóng miền Tây dường như đã cứu cho trận đấu khỏi sự đổ vỡ. Quyết định này có vẻ làm đội khách “thua thiệt”, không chỉ mất một bàn thắng quý giá mà còn phải lép về tâm lý khi đội chủ nhà vừa phấn khởi sau khi không chịu bàn thua vừa “thắng” được trọng tài. Dù trước đó, Gạch luôn ở tư thế khá thoải mái, không chỉ trong lối chơi, mà cả trong việc họ thay Dourado bằng Tshamala và đủng đỉnh chờ tiếng còi tiếp tục trận đấu khi các cầu thủ chủ nhà bỏ trận. Thật khó kết luận rằng có phải vì không có bàn thắng của Dourado mà họ chịu thua 2-3 nhưng rõ ràng nếu họ được tiếp tục trận đấu bằng tỉ số 2-1 thì rất có thể kết quả trận đấu đã khác đi.
Qua 2 lần bỏ sân của hai đội bóng, người xem thực sự băn khoăn tại sao những cầu thủ được gọi là chuyên nghiệp (kể cả HLV của 2 đội đều có người xuất thân từ những danh thủ) lại có thể có cách hành xử kém chuyên nghiệp như vậy?
3. Chỉ trong 4 ngày, có đến 3 trận đấu ở Việt Nam bị gián đoạn bởi có đội bóng bỏ sân để phản đối quyết định của trọng tài. Có lẽ điều đó là hi hữu không chỉ đối với sân cỏ nước ta mà cả thế giới. Nó cũng thể hiện sự yếu kém trong công tác tổ chức, điều hành các giải đấu. Bất kỳ giải đấu nào, bên cạnh những quy định chặt chẽ (luật chơi) thì cũng cần có những người điều hành, tổ chức đủ năng lực, đáp ứng được yêu cầu, tính chất của giải đấu đó. Ngoài ra, chính những người tham gia thi đấu cũng phải hiểu rằng tham gia cuộc chơi là phải tôn trọng đối thủ, tôn trọng những người tổ chức, điều hành và trên hết phải tôn trọng khán giả. Thế nhưng qua 8 mùa giải chuyên nghiệp, cả 3 yếu tố trên đều có quá nhiều khiếm khuyết, hạn chế, dẫn đến có quá nhiều những sự cố đáng tiếc.
Thực tế đó lý giải tại sao ngày càng có nhiều người hâm mộ quay lưng lại với các giải đấu cấp quốc gia, dù chất lượng chuyên môn của các giải này thuộc tầm cao và có tính hấp dẫn bậc nhất khu vực. Và, khi thiếu sự ủng hộ của khán giả, rõ ràng chất lượng của nền bóng đá, của đội tuyển quốc gia sẽ khó được nâng cao.

Không có nhận xét nào: