Thứ Sáu, 16 tháng 5, 2008

Câu chuyện thể thao

Sự việc trên sân Chi Lăng (ngày 11-5-2008):
TÔI THẤY XẤU HỔ!

Tôi cảm thấy rất xấu hổ khi xem trận SHB Đà Nẵng – GĐT Long An.
Tôi xấu hổ vì một ông “vua” sân cỏ lại có quyết định “đổi trắng thay đen” dẫn đến thay đổi cục diện trận đấu. Đâu rồi bản lĩnh của “vua” vốn được tôn trọng và bảo vệ?
Tôi xấu hổ vì sau trận đấu, một số người lại chơi trò “thí chốt”, đổ toàn bộ trách nhiệm lên đầu trọng tài Hòa. Đó có phải là mối quan hệ người với người, khi mà những người “cùng hội cùng thuyền” không những không bảo vệ mà còn “đạp” nhau như thế?
Tôi xấu hổ vì các vị giám sát, thành viên ban tổ chức giải lại tham gia “tác động” để trọng tài phải thay đổi quyết định. Nếu vậy thì các trận đấu có cần trọng tài nữa không, hay các đội cứ đá rồi “ai đó” quyết định kết quả ra sao cũng được?
Tôi xấu hổ vì một số vị lãnh đạo đội bóng (có cả quan chức nhà nước), huấn luyện viên không tôn trọng luật chơi, lại hành xử rất “con nít”. Một nền bóng đã được điều hành, tham gia của những người như vậy liệu có phát triển được?
Tôi xấu hổ vì những điều hi hữu và đáng tiếc đó lại diễn ra trên một sân bóng của Việt Nam, đất nước vốn được xem là có tinh thần thượng võ, có nghĩa khí, có tình cảm. Phải chăng bóng đá là một cuộc chơi khác, không có yếu tố văn hóa, bản sắc, dân tộc ở đây?
Liệu có chấm dứt được những sự việc tương tự khi mà cũng những con người đó với cách điều hành đó, cách chơi đó, cách nghĩ đó, cách hành xử đó tiếp tục hiện diện trên sân cỏ Việt Nam, trong nền bóng đá Việt Nam? E rằng tôi lại còn nhiều lần xấu hổ nữa!

Không có nhận xét nào: