NGỦ Ở QUÊ NHÀ
Từ hồi đi học đại học, rôi không có nhiều dịp ngủ ở nhà nữa. Có khi, những giấc ngủ ở quê nhà vội vã, thành ra tôi chưa kịp cảm nhận được đầy đủ sự ấm áp của quê nhà.
Đêm rồi gạt qua mọi phiền muộn, tất bật của thành thị, tôi có một đêm quê nhà thật sự đáng nhớ. Một giấc ngủ được ru êm êm bởi tiếng giun dế nỉ non khoan nhặt. Đệm vào đó là tiếng chó sủa ma từng nhịp một, xen những tiếng vọng từ xa là tiếng của bầy chó của nhà. Tiếng gió xạc xào ngoài bụi chuối đầu hè để hoàn chỉnh thêm bản hòa tấu của tự nhiên.
Nửa đêm trở mình, tôi phát hiện một màu bàng bạc lọt qua cửa sổ. Thì ra trăng trung tuần vành vạnh. Tôi khe khẽ mở cửa. Một mùi hương phảng phất ùa vào. Đó là hương thơm được trộn giữa hoa cà phê và hoa bưởi. Gió khuya se se. Tôi hít một hơi thật sâu đầy lồng ngực. Một cảm giác khoan thai, thư thái thật đặc biệt. Giá như là thi sĩ, tôi có thể viết những câu thơ trác tuyệt để miêu tả cảnh đẹp đêm nay và ghi lại cảm xúc của mình. Chợt nhớ “Ngẩng đầu nhìn trăng sáng, cuối đầu nhớ cố hương”…
Tận hưởng khoảnh khắc tuyệt vời, rồi tôi cũng tìm lại giấc ngủ. Vẫn tiếng giun dế, vẫn tiếng sủa vang vang, vẫn tiếng xạc xào không ngừng. Như bất tận.
Khuya. Trong giấc ngủ chập chờn là tiếng gà eo óc gáy. Hai tiếng ò ó o xa xa, ba tiếng vỗ cánh phành phạch và sau đó là tiếng ò ó o ngay sau chái nhà. Tôi không biết khoảng cách giữa ba tiếng gáy này cách nhau bao xa và kéo dài bao lâu, nhưng cứ đều đặn lặp lại. Rồi có tiếng lục đục dưới bếp. Tôi biết ba mẹ đã dậy. Nấu nước, nấu nồi thức ăn cho bầy chó, sắc thuốc… là những việc đầu ngày của hai người. Giấc ngủ của tôi vẫn chập chờn, trong tiếng chuyện trò loáng thoáng. Tôi không rõ là chuyện gì nhưng tôi chắc rằng lại những chuyện xưa cũ. Ba mẹ đã vào tuổi “hồi đó” mấy năm rồi…
Khi tôi mở mắt, trời đã sáng trắng. Vậy là tôi đã có trọn một giấc ngủ êm đềm ở quê nhà. Hôm nay tôi lại trở về thành phố. Những giấc ngủ sẽ có tiếng xe rầm rập, tiếng còi tàu inh ỏi, tiếng hát karaoke từ hàng xóm vọng đến… Bất chợt nhìn ra cửa sổ, lúc nào cũng trăng trắng ánh đèn, không rõ đêm nào có trăng nữa… Mới nghĩ đến đó, tôi lại ước ao có thêm một đêm ngủ ở quê nhà nữa…
Từ hồi đi học đại học, rôi không có nhiều dịp ngủ ở nhà nữa. Có khi, những giấc ngủ ở quê nhà vội vã, thành ra tôi chưa kịp cảm nhận được đầy đủ sự ấm áp của quê nhà.
Đêm rồi gạt qua mọi phiền muộn, tất bật của thành thị, tôi có một đêm quê nhà thật sự đáng nhớ. Một giấc ngủ được ru êm êm bởi tiếng giun dế nỉ non khoan nhặt. Đệm vào đó là tiếng chó sủa ma từng nhịp một, xen những tiếng vọng từ xa là tiếng của bầy chó của nhà. Tiếng gió xạc xào ngoài bụi chuối đầu hè để hoàn chỉnh thêm bản hòa tấu của tự nhiên.
Nửa đêm trở mình, tôi phát hiện một màu bàng bạc lọt qua cửa sổ. Thì ra trăng trung tuần vành vạnh. Tôi khe khẽ mở cửa. Một mùi hương phảng phất ùa vào. Đó là hương thơm được trộn giữa hoa cà phê và hoa bưởi. Gió khuya se se. Tôi hít một hơi thật sâu đầy lồng ngực. Một cảm giác khoan thai, thư thái thật đặc biệt. Giá như là thi sĩ, tôi có thể viết những câu thơ trác tuyệt để miêu tả cảnh đẹp đêm nay và ghi lại cảm xúc của mình. Chợt nhớ “Ngẩng đầu nhìn trăng sáng, cuối đầu nhớ cố hương”…
Tận hưởng khoảnh khắc tuyệt vời, rồi tôi cũng tìm lại giấc ngủ. Vẫn tiếng giun dế, vẫn tiếng sủa vang vang, vẫn tiếng xạc xào không ngừng. Như bất tận.
Khuya. Trong giấc ngủ chập chờn là tiếng gà eo óc gáy. Hai tiếng ò ó o xa xa, ba tiếng vỗ cánh phành phạch và sau đó là tiếng ò ó o ngay sau chái nhà. Tôi không biết khoảng cách giữa ba tiếng gáy này cách nhau bao xa và kéo dài bao lâu, nhưng cứ đều đặn lặp lại. Rồi có tiếng lục đục dưới bếp. Tôi biết ba mẹ đã dậy. Nấu nước, nấu nồi thức ăn cho bầy chó, sắc thuốc… là những việc đầu ngày của hai người. Giấc ngủ của tôi vẫn chập chờn, trong tiếng chuyện trò loáng thoáng. Tôi không rõ là chuyện gì nhưng tôi chắc rằng lại những chuyện xưa cũ. Ba mẹ đã vào tuổi “hồi đó” mấy năm rồi…
Khi tôi mở mắt, trời đã sáng trắng. Vậy là tôi đã có trọn một giấc ngủ êm đềm ở quê nhà. Hôm nay tôi lại trở về thành phố. Những giấc ngủ sẽ có tiếng xe rầm rập, tiếng còi tàu inh ỏi, tiếng hát karaoke từ hàng xóm vọng đến… Bất chợt nhìn ra cửa sổ, lúc nào cũng trăng trắng ánh đèn, không rõ đêm nào có trăng nữa… Mới nghĩ đến đó, tôi lại ước ao có thêm một đêm ngủ ở quê nhà nữa…

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét