Thứ Năm, 26 tháng 6, 2008

Câu chuyện thể thao


LÒNG YÊU NƯỚC CỦA GUUS HIDDINK!

Khi tuyển Nga do Guus Hiddink dẫn dắt đá bại tuyển Hà Lan, nhiều người đã nghĩ đến lòng yêu nước của vị HLV này. Thâm tâm tôi vẫn nghĩ rằng nếu phải lựa chọn, tôi sẽ không làm như Hiddink. Có lẽ đây là suy nghĩ của nhiều người khác, những người tự cho rằng mình là người yêu nước!
Nói vậy, chẳng lẽ Hiddink không yêu nước? Tôi cho rằng ông cũng yêu nước như bất kỳ người nào khác trong chúng ta. Nhưng dường như cách nghĩ về yêu nước của tôi và một số người khác có sự khác biệt với Hiddink! Tôi nghĩ rằng ở Hiddink, tính chuyên nghiệp được đặt lên hàng đầu. Ông đã nhận “làm thuê” cho LĐBĐ Nga, có trách nhiệm với tổ chức này trong việc xây dựng một đội tuyển mạnh và mang lại thành tích cho bóng đá Nga, nhận tiền của nước Nga (thực chất là của Abramovich, ông chủ CLB Chelsea), được sự kỳ vọng của dân Nga… “Ăn cơm chúa múa tối ngày”, không thể khác được! Như vậy Hiddink là một người có trách nhiệm, biết giữ chữ tín – xét về đạo đức của phương Đông hay phương Tây, những phẩm chất đó đều đáng được trân trọng.
Mặt khác, quan niệm của phương Tây luôn đề cao vai trò, lợi ích của cá nhân, trong mối tương quan cho phép với lợi ích của tập thể, của cộng đồng. Tức là lợi ích cá nhân luôn được coi trọng và bảo vệ nếu không đi ngược, ảnh hưởng tiêu cực đến lợi ích. Hiddink thành công ở Nga tức là ông ta nhận được những quyền lợi vật chất và tinh thần từ nước Nga, đồng thời xây dựng được một hình ảnh mới, một “thương hiệu” mới Guus Hiddink lừng lẫy hơn, vang dội hơn, có thể khiến ông được trọng vọng hơn, có được nhiều lợi ích hơn, không chỉ từ Nga mà còn có thể ở những nơi khác. Những lợi ích đó đều do tài năng và sự tận tụy của ông mang lại, không phải giành giật với ai, đáng được tôn trọng lắm chứ! Đó cũng là niềm tự hào chung của Hà Lan đấy chứ!
Xét cho cùng, bóng đá là một cuộc chơi – thực sự là một cuộc chơi lớn – dù nó có ảnh hưởng không nhỏ đến chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội... Nhưng đã là cuộc chơi thì chấp nhận may rủi, thắng thua. Không thể vì thua trận mà đánh giá một người qua việc người đó đứng về phía chiến thắng.
Nhưng dẫu sao nói theo kiểu Hiddink rằng ông “muốn làm tội đồ của Hà Lan” thì cũng ít nhiều gây “sốc”. Tại EURO này, ta đã từng chứng kiến cảnh Podolski đã không ăn mừng khi ghi bàn vào lưới đội bóng quê hương anh – Ba Lan. Người ta trân trọng sự “nhớ ơn”, sự “biết điều” của anh đối với quê hương, nhưng dù vậy thì chính anh với trách nhiệm của một công dân, một tuyển thủ Đức, cũng đã góp phần tiễn đội bóng Ba Lan về nước! Như vậy, dù có ăn mừng hay không hoặc ăn mừng theo kiểu gì thì Podolski cũng trở thành người có công với quốc gia này và là tội nhân của quốc gia khác! Không thể toàn vẹn được. Trái lại, Hiddink đã nhảy cẫng lên ăn mừng khi Nga thắng trận, dễ khiến “người ta”, nhất là người Hà Lan nổi giận. Dù thế nào, bản chất của hai hình ảnh này đều giống nhau – đều góp công đánh bại đội bóng quê hương mình!
Bóng đá là vậy. Khi xem bóng đá không nên đặt nặng những vấn đề khác, nhất là chuyện sắc tộc, quốc tịch, màu da… Cách tốt nhất cho bản thân, cho đội bóng của mình, cho nền bóng đá là quyết tâm, hết sức giúp đội bóng mình giành chiến thắng, dù đối thủ là ai đi nữa! Đó là một thứ bóng đá chuyên nghiệp và cống hiến cho người xem!
Đó là điều mà những người đá bóng và làm đá bóng ở Việt Nam nên suy nghĩ!

Không có nhận xét nào: