Thứ Năm, 5 tháng 6, 2008

Kỷ niệm gia đình

TÌNH CẢM THIÊNG LIÊNG

Vợ tôi sinh khó. Sau khi đã trải qua mấy lần xét nghiệm, rồi cô ấy cũng được đưa vào phòng sinh. Bất ngờ, tôi được gọi lên để ký giấy mổ. Tôi đã lường trước tình huống này nhưng cũng cảm thấy bất an. Đứng bên ngoài buồng sinh, một cô hộ lý hỏi tên sản phụ, nghe xong cô ấy bảo: “Anh chờ một chút. Không chừng chỉ có thể sinh được”. Tôi như đứng trên đống lửa. Mấy phút sau, nhìn vào phòng một hộ lý khác ẵm một đứa trẻ còn đầy máu đi làm vệ sinh, cô hộ lý bảo: “Chị ấy sinh rồi đó!” Trong lòng tôi chợt dâng lên một niềm xúc cảm không chữ nghĩa nào tả nổi. Công chúa đã chào đời! Tôi đã làm cha! Điều này tôi đã biết từ mấy tháng trước rồi khi vợ tôi báo tin vui sao hôm nay bỗng xúc động mãnh liệt. Tự nhiên tôi mỉm cười mà lệ cứ nhòa mờ mắt. Tôi chạy nhanh xuống lầu báo ngay cho mẹ tôi đang sốt ruột chờ đợi. Mắt mẹ cũng đỏ hoe. Mẹ tôi lần đầu tiên được làm bà. Liền sau đó, tôi nhắn tin cho người quen và các bạn mình.
Nhưng do vợ tôi không khỏe nên con tôi phải nằm trong phòng dưỡng nhi. Hơn một tiếng sau tôi mới được gặp mặt con trước khi người ta đưa nó đi. Lúc tôi vào phòng, cô hộ lý bồng bé ra, bỗng nhiên nó khóc ré lên rồi nín. Tôi cũng muốn khóc. Cô nói: “Con gái. Anh xem nè!” Cô toan vạch tấm khăn cho tôi xem, nhưng tôi khoát tay, tôi đã biết rồi. Chỉ được nhìn thoáng qua, con bé đang mở cặp mắt nhỏ nhìn ba nó, ôi cái đôi mắt một mí giống ba như đúc! Nó chỉ có hai ký bảy, lọt thỏm trong tấm khăn rộng giữa đôi bàn tay cô hộ lý. Theo lời cô tôi lon ton đi đến khu dưỡng nhi rồi quay trở lại. Mười một giờ rưỡi đêm tôi mới gặp lại vợ, cô ấy xanh và yếu, không gượng nổi nụ cười. Tôi thương vô cùng.
Mãi ngày hôm sau tôi mới được lên khu dưỡng nhi thăm con. Một phòng rộng đầy những đứa trẻ sinh non, sinh yếu, bị dị tật hoặc mẹ bị ốm như con tôi. Mỗi chiếc nôi đặt hai đứa, đứa nào cũng đỏ hỏn. Tôi chẳng biết con tôi nằm chỗ nào. Những đứa trẻ thiếu hơi mẹ khóc liên hồi, chẳng có ai dỗ. Bên ngoài những thân nhân chờ nhìn mặt con cháu. Có người khóc thút thít. Hồi lâu, một cô y tá bồng con tôi ra. Nó đang ngủ, mặt mày lem luốc sữa. Trông nó thật đáng thương!
Ngày hôm sau con gái tôi được trả về cho mẹ. Tôi đi làm, trưa vào bệnh viện thấy nó đang say ngủ. Ôi thiên thần bé nhỏ của tôi. Nó đang ngủ giấc bình yên trong vòng tay mẹ. Xung quanh là bà nội, thêm cả bà ngoại vừa từ quê xuống. Bạn bè, đồng nghiệp thăm chật phòng. Tôi cười hả hê. Tôi đã làm cha được một ngày rưỡi rồi!
Ai đó bảo, có con mới biết thương cha mẹ. Quả không sai. Tôi thương con gái mình bao nhiêu thì càng thương ba mẹ tôi đã sinh tôi ra trong hoàn cảnh khó khăn bấy nhiêu. Nhà nghèo, tôi ra đời đâu được sự quan tâm, chăm sóc đầy đủ như thế. Con gái tôi thật hạnh phúc! Tôi càng thấm thía sự nhọc nhằn của song thân. Tôi bồng con bé lên tay, lóng ngóng sợ nó tuột mất. Lần đầu tiên tôi bồng con của mình. Tự nhiên sống mũi cay cay, mắt bỗng nhòa nhoà. Ôi con của ba! Tôi nhìn sang mẹ. Chẳng lẽ tôi gục vào mẹ mà khóc! Tôi nhìn con tôi, nó đang mở miệng đòi bú, mà tôi cứ tưởng nó đang gọi: Ba! Ba!

Không có nhận xét nào: