CÂU CHUYỆN NGƯỜI TRÚNG SỐ
Cái tin ông Năm trúng độc đắc mười một tờ vé số chẳng mấy chốc lan nhanh khắp vùng. Nguồn tin bắt nguồn đầu tiên có lẽ là từ ông Hai Gòn, người được mệnh danh là "người phát ngôn" của xóm Giá Tỵ. Ông có một khả năng phán đoán tình hình và nắm bắt thông tin cực kỳ nhạy bén, nếu ông được đào tạo để trở thành nhà báo chuyên nghiệp thì tuyệt vời hơn rất nhiều so với cái danh "nông dân thuộc diện xóa đói giảm nghèo" hiện tại của ông. Hồi sáng này, ông Hai ghé nhà anh Bảy Thảnh để mượn chiếc xe thồ chở phân. Hỏi mượn xong, ông liền dắt xe đi ngay, chắc để kịp bỏ cho đám bắp đương thì, mà cũng có thể là để cho mọi người thấy rằng ông là người luôn bận rộn, còn nhà vẫn nghèo là tại… số kiếp chứ chẳng phải tại ông kém cỏi hay lười nhác. Lúc ông đẩy xe được một đoạn thì anh Bảy đã châm trà xong mới mời ông vào uống và nói vọng ra ngoài, tưởng chừng ông Hai vẫn còn ở gần đâu đấy. Có lẽ tại tiếng lộc cộc của chiếc xe khiến ông Hai không nghe rõ lời mời của anh Bảy nhưng mấy lời này ông thì ông tin rằng mình nghe rõ:
-Anh Hai hay gì chưa? Ông Năm trúng mười một tờ vé số.
Hơi bất ngờ một chút nhưng ông Hai nhận ra ngay: ông Năm thường ngày rất hay mua vé số. Nghe nói hồi xưa ông Năm mua vé số đến sạt nghiệp, phải bán nhà mặt tiền để vào đây mua đất làm rẫy. Vậy mà vô đây rồi, ông ta cũng chẳng bỏ cái tật mua vé số. Nhưng kỳ này lão ấy đỏ rồi. Ông vừa nghĩ vừa chậc lưỡi, không hiểu ý gì. Vừa đẩy xe đến nhà, ông oang oang ngay với bà Hai:
-Thằng Bảy Thảnh mới vừa nói với tôi, ông Năm trúng mười một tờ vé số. Bà tin hôn?
Bà Hai tròn mắt:
-Thiệt hôn?
-Sao hổng thiệt. Ông mê vé số lắm!
Bây giờ đến lượt bà Hai chậc lưỡi. Trên đường ông bà ra vựa phân, cả hai đều rất vui vẻ, sốt sắng báo cái tin sốt dẻo này với mọi người. Kẻ ra người vào, ai đi bộ, đẩy xe thồ hay cưỡi xe đạp đều được ông bà cung cấp tin miễn phí. Chỉ có mấy người đi xe máy là ông kêu không kịp thôi! Vậy là chẳng mấy chốc tin này đã lan khắp vùng. Ông còn đoan khi với người này rằng ông tận mắt thấy thằng Dần con trai ông Năm đi thành phố lãnh tiền, lúc chắc với người khác rằng cả nhà thuê xe đi lãnh, như thể để chứng minh cho những lời của ông là hoàn toàn sự thật. Hình như nhờ vậy mà quãng đường từ nhà ra đến vựa phân của ông ngắn hơn, ông cảm thấy khỏe khoắn hơn. Đến đây, ông tiếp tục "khoe" cái tin giật gân ấy với mọi người. Khi nghe tin này, vợ chồng ông có cảm giác mình trở thành người quan trọng vì đã là nguồn của một tin đáng nghe nhất năm! Hai ông bà sung sướng ra mặt, khi trả tiền mua phân xong liền chất bao lên xe đẩy về chứ không đòi cân lại xem có đủ ký không. Khi đã ra khỏi vựa phân, hai vợ chồng ông bà vẫn còn nghe tiếng bàn tán rất sôi nổi của mọi người về sự kiện này. Người ta còn thi nhau kể các câu chuyện trúng số thiệt và trúng hụt mà mình biết được, như đang vào một cuộc thi kể chuyện trúng số vậy!
Chỉ trong buổi sáng thôi, xóm Giá Tỵ sôi động hẳn như có một điều kỳ lạ xảy đến. Người ta xôn xao bàn tán về mười một tờ vé số và về gia đình ông Năm. Trừ thuế rồi cũng còn những năm trăm triệu chứ chẳng chơi, bằng mười mấy mẫu rẫy, làm cả đời cũng không thấy. Người ưa thì bảo rằng, gia đình ông Năm trúng mánh, giàu càng giàu thêm, phen này ổng khỏi than vãn chuyện cả năm đứa con đi học đại học nữa. Có người còn định chỉ chỗ này bán đất, chỗ kia sang nhà cho ông như một cách tạo mối quan hệ tốt với ông, mà mọi người đều biết rằng vợ chồng ông hễ có dư tiền là mua đất, đến nay trở thành người có nhiều đất nhất xóm, với cả chục mẫu. Kẻ không ưa thì cười ruồi, tiền đến thì tai vào. Ở đời, mấy thuở chim ỉa miệng chai, thấy vậy mà hổng phải vậy đâu. Trúng số mấy trăm triệu không mấy bữa cũng tan hết, của thiên trả địa mà!
Đến trưa, anh Tám Kẹt, cháu gọi ông Năm bằng bác họ ghé nhà, là người đầu tiên đến "chúc mừng" ông Năm trúng số độc đắc. Dọc đường, anh chuẩn bị câu chúc làm sao cho hay thiệt hay, ít ra cũng kiếm được bữa nhậu. Anh Tám tuy không phải là "bợm" hay "hũ chìm" nhưng uống rượu đối với anh như người ta uống nước. Có ai không uống nước mà sống nổi hôn? Nghĩ vậy, chứ anh cũng ngán, vì bình thường, mỗi khi gặp ông bác, thế nào anh cũng bị ổng rầy rà, nào là tối ngày lo nhậu nhẹt, nào là không lo mần ăn, nào là… nói chung là đủ thứ những thứ hư đốn trên đời, ông bác cũng dành để nói về anh. Thực ra anh chẳng ưa gì ông Năm, nhưng anh nghĩ mình là phận làm cháu, ổng có thương ổng mới rầy rà, thôi kệ, bữa nay cứ ghé, ông đang vui chắc không giận, anh nghĩ thế mà yên tâm đến nhà ông Năm. Lũ chó nghe hơi người lạ bèn sủa um, anh Tám hơi ngại, nhất là sao lâu thấy ông Năm hay anh Hai Dần ra đuổi chó. Anh nghĩ chắc hai người này đi lãnh tiền rồi. Anh hít một hơi sâu rồi xăm xăm đi vào, vậy là chắc cú rồi, đố có trật nữa nhé!
Anh vừa vô nhà, không thấy xe của ông bác và người anh họ hay dựng ở trước nhà, không thấy cả người mà chỉ thấy bà Năm bước ra hỏi:
-Kẹt hả? Tới hồi nào vậy? Đi vô nhà chơi!
Anh Tám dạ dạ chứ trong bụng rối lắm, vì không biết mở miệng hỏi làm sao, mà nếu có "gì" cũng chẳng xơ múi được, chẳng lẽ trơ trẽn xin bác gái xị rượu? Anh còn đứng tần ngần chưa biết làm sao thì lại có tiếng chó sủa. Từ ngoài vườn, bà Ba Bầu đi vào. Bà Ba là em họ của ông Năm, theo vai vế, thì anh Tám phải gọi bằng cô, nhưng bà Ba có chồng là anh họ của anh Tám nên cuối cùng anh gọi bằng chị. Bà Ba là nhân vật được nhiều người biết vì… luôn có bầu nên chết danh đó. Tính sơ sơ bà có chừng… một tiểu đội, hay một đội bóng, sàng sàng nhau, thấy phát ngán. Thấy bà Năm đang đứng đuổi chó, bà Ba chưa vô tới thềm nhà đã lên tiếng ngay:
-Trời, trúng số đậm rồi nuôi chó đông dữ hén!
Chẳng biết bà nói mát hay nói lạnh, nhưng kỳ thực thì bầy chó này đã có lâu lắm rồi, hết con này đến con khác, nối nhau nhập bầy nên lũ chó luôn đông đúc, mà người không ưa bảo là "chó hùa".
Bà Năm chưng hửng:
-Ủa trúng số gì cô Ba?
-Trời ơi, chị còn giả ngộ nữa! Anh Năm với thằng Dần đi lãnh số rồi còn gì. Tôi chúc mừng nghen!
Bà Năm chưa kịp trả lời thì Tám Kẹt đã nói:
-Con cũng nghe vậy đó bác Năm. Chúc mừng hai bác nghen!
Bà Năm chỉ cười mà chưa biết nói gì, thì thấy anh Tư Tẻn tay phải cầm chai rượu, tay trái xách cái đùi cầy đi vô:
-Vô mánh, vô mánh hén! Chú thím Năm kỳ này trúng mánh lớn hén. Bởi vậy, tôi mần con cầy qua chúc mừng đây.
Nghe vậy, Tám Kẹt cười khẩy: Chả mần cầy nhậu từ hồi khuya, bày đặt dóc tổ nói mần ăn mừng.
Bà Năm mời mọi người ngồi rồi thanh minh:
-Có trúng số gì đâu? Nghe ổng nói hình như trúng an ủi hay số đầu gì đó, chứ đâu có trúng độc đắc. Ổng với thằng Dần đi xóm đâu đó chứ đi lãnh gì đâu, trời đất, trúng đâu mà lãnh…!
Bà Năm nói hình như chưa hết ý, bà Ba đã chen ngang:
-Thôi chị ơi, chị trúng thì chị hưởng chứ tụi tôi có nhờ được gì mà phải giấu?
Bà Năm phải buột miệng:
-Nhưng mà có trúng đâu…
Anh Tư Tẻn cắt ngang:
-Nói thiệt với thím, nhà tui nợ ngân hàng tới hạn, thiếu có năm triệu mà không có tiền trả, chú thím coi cho mượn đỡ để trả, nếu không chắc vợ chồng tui phải bán đất quá.
Anh nói xong, anh hơi sụt sịt như sắp khóc. Sẵn dịp, bà Ba cũng lên tiếng:
-Tui tính sang lại cái quán của bà Hai Già, mà còn thiếu khoảng ba triệu nữa, chị coi cho mượn đỡ, để vợ chồng tui còn kiếm chác mà nuôi con. Coi như chị là phúc, làm từ thiện vậy.
Bà Năm chưa kịp nói gì thì ở ngoài, hai tay cán bộ địa chính và thuế nông nghiệp xã ngất ngưỡng đi vào. Trông dáng thì hình như họ đã chơi "tăng một" ở đâu đó rồi, không chừng là nhà nào muốn miễn thuế đất nông nghiệp do xã được công nhận vùng 135, hoặc xóa diện tích đất thổ cư, chứ chẳng gì khác. Tám Kẹt chẳng ưa gì mấy cha này, tối ngày xách đít đi gài độ nhậu. Tới nhà ai cũng đòi mần cầy. Bầy chó hình như biết mấy người "sát cẩu" vào nên sủa dữ dội. Tức thì một anh la to:
-Bà Năm ơi, mần mấy con cầy này nhậu đi! Nó sủa hỗn quá, chó để giữ nhà với để nhậu chứ đâu phải để… sủa?
Bà Năm phải ra đuổi đám chó đã bám sát mấy người khách lạ, vừa mời hai người vào. Tám Kẹt thấy tình hình căng quá, bèn im im lảng mất, bỏ mặc bà Năm phải "vật lộn" với mấy con người kia. Anh càng chắc rằng ông bác mình trúng số thiệt. Vừa đi anh vừa gật gù: Không trúng thì cầu cho trúng, chứ trúng rồi cũng chẳng sướng ích gì! Chợt anh nhớ câu thơ của ai đó mà ông Năm hay đọc: Thớt có tanh tao ruồi mới đậu!
Anh suy nghĩ miên man, chẳng mấy lúc đã đến nhà anh Bảy Thảnh. Nghe tiếng ông Năm đang nói chuyện trong nhà, anh liền ghé vào. Vừa đặt đít ngồi, anh đã hỏi ngay:
-Bác Năm, bác mới trúng số độc đắc phải không? Mười một tờ?
Ông Năm cười ngất:
-Bậy mày, trúng đâu mà trúng. Tao mà có số trúng số độc đắc chắc trúng lâu rồi.
Nói rồi ông cười hà hà. Anh Bảy Thảnh cũng cười cười nói:
-Sao anh không nói mới trúng hụt mười một tờ cho thằng Tám nó biết, để khỏi thắc mắc?
Tám Kẹt tròn mắt nhìn hai người, ông Năm lại cười:
-Trúng hụt mày ơi! Hôm qua tao mua mười một tờ, trúng an ủi hết.
Nói rồi ông kể lại từng chi tiết. Hôm qua, ông Năm nhờ anh Bảy ráp cái bình ắcquy. Dân xứ này chưa có điện nên toàn là xài ắcquy thôi. Ông Năm cũng biết làm bình nhưng ông không khéo tay nên mới nhờ anh Bảy làm cho đẹp. Làm xong, ông gửi cho anh Bảy năm chục ngàn tiền công mà anh không nhận. Ảnh bảo: lối xóm mà, tiền bạc gì. Ông Năm nghe vậy hổng biết làm sao, mời anh Bảy nhậu cũng không được vì anh rất ít khi nhậu. Bởi vậy, buổi chiều đi chợ, ông mua mười một tờ vé số, ghé đưa cho anh Bảy năm tờ, ông giữ lại sáu tờ và nói: tặng chú mày hai trăm rưỡi triệu nè! Không ngờ chiều trúng an ủi cả.
Nghe kể xong, Tám Kẹt vẫn chưa tin:
-Thiệt là bác không trúng độc đắc?
Anh Bảy cười ngất:
-Bậy quá mầy ơi. Trúng gió chứ độc đắc cái gì. Tao nói với ổng, nếu ổng không chia cho tao năm tờ chắc hổng trúng giải gì rồi.
Ông Năm cũng cười:
-Chú Bảy hên thiệt nghen! Hồi nào tới giờ, tôi toàn trúng lô đầu hai con thôi. Mấy lần mua tặng người này người kia mà có lần nào trúng đâu.
Anh Bảy tiếp lời:
-Tám, mày thấy tao hay hôn, tao hổng lấy năm chục ngàn mà giờ được năm trăm ngàn. Tao mà lấy, ổng tiếc tiền đâu dám mua số, ổng hổng được sáu trăm mà tao cũng hổng có năm trăm. Thiệt hay không bằng hên! Ủa sao thằng Tám biết anh trúng số vậy anh Năm?
-Thì tui cũng đang thắc mắc đây.
-Thôi tôi nhớ rồi. Hồi sáng, anh Hai Gòn ghé tôi mượn xe thồ để chở phân. Tôi có rủ vả vô uống nước, rồi báo tin anh xém trúng mười một tờ độc đắc. Tôi tưởng vả ở ngoài, ai dè một lát ra thì hổng thấy đâu hết. Vậy chắc vả phao tin rồi.
Ông Năm bỗng quay qua hỏi Tám Kẹt:
-Ủa, sao mày biết tao trúng số? Phải Hai Gòn nói với mày hôn?
Tám Kẹt cười cười:
-Giờ thì cả xã này ai mà không biết bác trúng mười một tờ. Hổng tin bác về nhà coi, cả nhà người đang ví bác gái đó.
Nghe vậy, ông Năm lật đật đứng dậy, không kịp chào anh Bảy, vội dắt chiếc 67 về riết. Anh Bảy liền hỏi Tám Kẹt:
-Ở đẳng sao vậy mậy?
Anh Tám vừa đứng dậy ra về vừa nói:
-Thì anh lại đẳng thì biết chứ gì!