Thứ Ba, 8 tháng 7, 2008

Bài thơ thứ 14

CON TRÒN 600 NGÀY TUỔI

Con đã sáu trăm ngày tuổi rồi đó con ơi
Ba giật mình: mới đó đã sáu trăm ngày rồi nhỉ?
Không phải nuôi con tính tháng tính ngày
Nhưng ba biết con từng ngày khôn lớn.

Sáu trăm ngày con quanh quẩn
Vì con vẫn còn bé bỏng mỏng manh
Vẫn tay mẹ chân ba triều mến
Vì con như chiếc chồi lá xanh xanh.

Sáu trăm ngày qua nhanh
Con biết bò, biết đi rồi biết chạy
Sáu tháng con ở nhà với ngoại
Mười hai tháng tròn đi nhà trẻ cùng ba.

Con biết nói rồi con biết ca
Những bài hát ngây thơ bằng giọng con ngọng nghịu
Con cũng biết đòi và hay nhõng nhẽo
Hay khóc nhè dù nước mắt chẳng hoen mi!

Con hay hỏi ba: “Cái đó là gì?”
Con hay chỉ những vật xung quanh con nhìn thấy
Con đã phân biệt được xe hơi hay xe máy
Đâu chiếc xích lô, đâu chiếc ba gác trên đường.

Xấu tính này con, con chẳng nhịn nhường
Hay tranh đồ chơi cùng bạn Cún
Hay cà nanh chị Phương khi ba ẵm nựng
Hay dỗi hờn khi ai làm con chẳng được vui.

Nhưng con rất ngoan và rất hay cười
Con biết «ạ» và cúi đầu lễ phép
Con biết vâng lời các cô trên lớp
Không tè dầm và luôn biết ngồi bô.

Mười lăm tháng con gọi rõ “ba ba”
Mỗi buổi thiếu ba con lên giường chẳng ngủ
Mỗi sáng thấy vắng ba con níu tay hỏi mẹ
Chừng như con muốn ba ở mãi bên mình!

Trông con ai cũng nói thông minh
Ba chẳng biết, ba chỉ mong con khỏe mạnh
Đừng mỗi tháng đôi lần con đã bệnh
Ngủ giấc chẳng đầy cân chẳng lên cân.

Sáu trăm ngày yêu quý con cưng
Ba mẹ đã thêm sáu trăm ngày hạnh phúc
Có con, tiếng cười nhà mình thêm tràn ngập
Mỗi tối lên đèn có ba ngọn nến lung linh…
18-7-2006

Không có nhận xét nào: