Thứ Hai, 18 tháng 8, 2008

Câu chuyện thể thao

“KHÔNG THỂ ĐI XA KHI KHÔNG BIẾT MÌNH ĐI ĐÂU”!

Oliver Cromwell (1599 – 1658, cha đẻ của đội quân “sườn sắt – iron-side nổi tiếng trong cách mạng tư sản Anh) đã từng nói: Người ta không thể đi xa khi không biết mình đi đâu. Trong thực tế, nếu không biết mình đi đâu thì lắm khi chỉ có thể đi loanh quanh, giẫm lại vết chân cũ! Mà nhìn ra xung quanh, khi người ta đã đi tới thì tức là mình đã thụt lùi!
Với thành tích của thể thao Việt Nam tại các kỳ Olympic, dường như sử dụng câu nói này cũng rất đúng. 8 năm trước, khi
Trần Hiếu Ngân đoạt HCB Olympic Sydney, ông Trương Ngọc Để, lúc đó là TTK Liên đoàn Taekwondo TP.HCM, đã cho rằng không phải là điều bất ngờ. Theo ông, với thực lực của Hiếu Ngân, với quá trình thi đấu tại Đại hội, với thành tích của các đối thủ thì kết quả này là phù hợp. Tuy nhiên, với nhiều người khác, thành tích này là bất ngờ, bởi vì đoàn thể thao Việt Nam lúc đó đã không hề đặt ra mục tiêu HCB, và việc đến Sydney cũng chỉ là để học hỏi là chính như trong 4 lần trước đó.
Với tấm HCB tại Bắc Kinh của
Hoàng Anh Tuấn , hầu như không ai có thể nói là bất ngờ. Bởi thành tích này hoàn toàn nằm trong mục tiêu của đoàn thể thao nước ta. Trước đó, với những thành tích ấn tượng tại các giải châu lục và thế giới, Tuấn đã được đầu tư hẳn 50.000 USD để giành cho kỳ được tấm huy chương Olympic. Như vậy, tấm HCB của Tuấn phần nào “đáng đồng tiền bát gạo”! Rõ ràng, cử tạ Việt Nam (trong lúc này, chưa dám nói mai mốt) đã “đi xa” khi biết mình đi đâu!
Trong khi đó, 7/9 môn thi đấu tại Bắc Kinh của Việt Nam kỳ này lại vẫn tiếp tục là để học hỏi (trừ cử tạ và Taekwondo). Dĩ nhiên học, hỏi mà đạt kết quả tích cực thì rất tốt, người dân cũng không ta thán việc tiền đóng thuế của họ được tiêu xài ra sao. Thế nhưng, liệu chúng ta học được gì với 100m chạy của Vũ Thị Hương còn thấp hơn nhiều so với thành tích của chính cô? Tiến Minh đã học được gì khi phải gác vợt ngay trận đầu tiên và sau đó lại chịu nhiều chỉ trích? Cũng như có ai đã tổng kết xem mỗi kỳ Olympic chúng ta đã học được gì, có “hiệu quả” hay không khi nhiều vận động viên, huấn luyện viên phải bỏ công tập luyện hàng năm trời, tiêu tốn không ít tiền của của nhân dân? Vì vậy, đã đến lúc, lãnh đạo ngành thể thao cần phải ngồi tính toán lại, tổng kết lại 7 kỳ Olympic vừa qua mà chúng ta đã dự, thì thành công ra sao, thất bại thế nào, rút ra những bài học gì để có thể đạt thành tích tốt hơn trong thời gian tới.
Việc biết “đi đâu” thật không dễ dàng gì. Tâm lý “ăn xổi ở thì” không phải là đã chấm dứt trong xã hội ta, hay trong ngành thể thao nước ta. Những bộ óc vạch chiến lược của thể thao Việt Nam cần nghĩ xa hơn, với những chỉ tiêu cụ thể hơn, rõ ràng hơn, khả thi hơn và cùng với nó là những bước thực hiện phù hợp, khoa học. Câu nói của Cromwell là bài học lớn, dĩ nhiên không chỉ trong thể thao!

Không có nhận xét nào: