Chủ Nhật, 10 tháng 8, 2008

Thời sự và suy nghĩ

TỪ OLYMPIC NGHĨ VỀ VIỆT NAM…

Tôi cũng như hàng tỉ người trên thế giới đều hết trầm trồ, phấn khích trước những màn trình diễn tuyệt vời của lễ khai mạc Olympic Bắc Kinh 2008. Trầm trồ về những thành tựu đặc sắc của nền văn minh Trung Hoa 5.000 năm và cả ý tưởng sáng tạo độc đáo của đạo diễn bậc thầy Trương Nghệ Mưu… Tôi cũng hồi hộp chờ đợi sự xuất hiện ngắn ngủi của đoàn thể thao Việt Nam trong niềm xúc động mãnh liệt…
Trông người mà ngẫm đến ta… Tôi tự hỏi một người trong độ tuổi 30 như tôi có thể có cơ hội được nhìn thấy Olympic diễn ra ngay trên đất nước mình không? Tôi nhẩm: còn khoảng 8 kỳ Thế vận hội, 32 năm nữa, một nửa cuộc đời tôi còn lại…, tại sao không? Tôi lại nghĩ: trong lễ khai mạc, chúng ta sẽ giới thiệu những gì đáng coi là đặc sắc nhất của dân tộc, chắc là sự cần cù, vượt khó của người Việt, những sáng tạo của người Việt cổ như trống đồng, gốm sứ… hay những hình ảnh đặc trưng của người Việt hiện nay như áo dài, chiếc nón lá… Tôi vẫn chưa nghĩ ra điều gì đặc sắc hơn… Tại sao ngay từ bây giờ chúng ta không nghĩ đến việc quảng bá hình ảnh của đất nước, của dân tộc trong… lễ khai mạc Olympic diễn ra ngay tại… Hà Nội?
Nói vậy không phải là hão huyền mà chính là một ước mơ chính đáng (và không thể nói là không đẹp), đồng thời đặt ra ra những lộ trình để thực hiện. Chẳng hạn, sau khi lần đầu tiên tổ chức thành công SEA Games, ta phải nghĩ đến những lần tổ chức sau, để làm bước đệm để tổ chức Á vận hội (ASIAD), thậm chí cả giải vô địch bóng đá thế giới và rồi Olympic. Không có ước mơ thì không thể có khao khát, không thể có động lực để vươn lên; cũng như không có sự chuẩn bị trong nhiều năm với những lộ trình thích hợp thì không thể tổ chức thành công một sự kiện mang tính toàn cầu như Olympic.
Một trong những bước của lộ trình đó phải là sớm nâng cao thành tích thể thao Việt Nam trên đấu trường quốc tế. Một đất nước có 85 triệu dân, dân số nằm trong tốp 15 thế giới nhưng chỉ có 21 VĐV tham dự Olympic, trong đó nhiều môn chỉ dự cho có mặt, không khỏi khiến người hâm mộ chạnh lòng. Bởi vậy sự xuất hiện trong lễ diễu hành hôm khai mạc quá ngắn ngủi khiến không ít người đang trong trạng thái xúc động bổng… tiu nghỉu bởi chưa kịp đẩy cảm xúc lên cao thì đã… hết rồi! Ngành TDTT phải có chiến lược phát triển thể thao thành tích cao của nước nhà với những tính toán hợp lý, khoa học và với những bước đi phù hợp.
Việc tham dự Olympic dĩ nhiên đã là một niềm vinh dự đặc biệt của cá nhân VĐV nhưng nếu tổ chức thành công Thế vận hội thì lại là một tự hào tuyệt vời của cả dân tộc. Tại sao chúng ta không nghĩ đến điều đó và ngay từ bây giờ cùng nhau chung tay góp sức để thực hiện điều đó?

Không có nhận xét nào: