ĐÃ KHÔNG MUỐN THÌ THÔI!
Huy Hoàng từng không muốn lên tuyển. Bây giờ đến Thế Thế Anh, bằng một lý do không… đàn ông! Thời Calisto lần đầu nắm tuyển, ông đã gọi Công Minh, người đã tuyên bố từ giã đội tuyển quốc gia và đang đá cho đội hạng nhất Đồng Tháp, thế mà anh vẫn khăn gói tập trung, rồi lặng lẽ trở về do không còn đủ phong độ. Hai sự kiện trái ngược nhau làm sao! Một đàng đang ở phong độ tốt, được tập thể trông đợi, có thể là trụ cột nhưng không mặn mà với màu cờ sắc áo. Một đàng ở buổi “xế” của sự nghiệp nhưng vẫn khát khao được cống hiến, vẫn muốn làm gương cho đàn em… Có lẽ vì vậy, mà sự hâm mộ, lòng yêu mến của khán giả đối với các cầu thủ này cũng khác nhau!
Phải thẳng thắn mà nói, một cầu thủ lên tuyển quốc gia có cả quyền lợi, nghĩa vụ và trách nhiệm nữa. Được khoác lên mình chiếc áo đỏ là một niềm vinh dự lớn lao, lại được đãi ngộ khá tốt, được người hâm mộ quan tâm, được CLB chủ quản trọng vọng, kèm theo đó là những khoản tiền thưởng không nhỏ, nếu đội nhà đạt thành tích tốt trong các giải đấu. Nhưng lên tuyển không chỉ có hoa hồng. Phải thi đấu với cường độ dày (nhất là các cầu thủ trụ cột) gắn liền với sự suy giảm thể lực và những chấn thương. Rồi phải xa gia đình, dở dang việc học tập… Đã thế, khi lên tuyển, nếu không đúng vào điểm rơi phong độ, chơi không tốt thì còn bị “búa rìu” dư luận nữa. Vinh quang của những ngôi sao thì dễ thấy nhưng những nỗi đau mà họ phải đánh đổi không thật dễ nhận ra.
Vì vậy, một cầu thủ không muốn lên tuyển là quyền của họ. Mỗi người có quan niệm về sự cống hiến, sự hi sinh, sự phục vụ theo cách riêng của mình. Có người không mặn mà với tuyển quốc gia nhưng họ muốn góp sức thật nhiều cho CLB, âu cũng là lẽ thường.
Tuy nhiên, là một cầu thủ chuyên nghiệp, đã không muốn tham gia đội tuyển quốc gia thì cứ thẳng thắn trình bày, thà “mất lòng trước mà đặng lòng sau”, để ban huấn luyện chủ động chọn người khác, vừa tiện cho mình của lợi cho tập thể. Bóng đá là môn thi đấu tập thể, không có vị trí nào không thể thay thế và “không mợ thì chợ vẫn đông”.
Với ban huấn luyện, vấn đề kỷ luật dĩ nhiên phải đặt lên hàng đầu. Nhưng cũng có thể có những linh hoạt. Kiểu tuyên bố “còn tôi thì không còn cầu thủ X” phải chăng là quá cứng nhắc? Vì biết đâu nay mai, cầu thủ vốn từng không muốn vào tuyển đã nghĩ lại và có phong độ tốt thì cánh cửa đội tuyển cũng nên rộng mở với họ. Xét cho cùng, tất cả cũng vì làm đội tuyển mạnh hon mà thôi! Tức là, một cầu thủ không muốn lên tuyển thì đừng ép họ nhưng nếu họ mặn mà với nghĩa vụ quốc gia và có năng lực thực sự thì hãy cho họ cơ hội!
Huy Hoàng từng không muốn lên tuyển. Bây giờ đến Thế Thế Anh, bằng một lý do không… đàn ông! Thời Calisto lần đầu nắm tuyển, ông đã gọi Công Minh, người đã tuyên bố từ giã đội tuyển quốc gia và đang đá cho đội hạng nhất Đồng Tháp, thế mà anh vẫn khăn gói tập trung, rồi lặng lẽ trở về do không còn đủ phong độ. Hai sự kiện trái ngược nhau làm sao! Một đàng đang ở phong độ tốt, được tập thể trông đợi, có thể là trụ cột nhưng không mặn mà với màu cờ sắc áo. Một đàng ở buổi “xế” của sự nghiệp nhưng vẫn khát khao được cống hiến, vẫn muốn làm gương cho đàn em… Có lẽ vì vậy, mà sự hâm mộ, lòng yêu mến của khán giả đối với các cầu thủ này cũng khác nhau!
Phải thẳng thắn mà nói, một cầu thủ lên tuyển quốc gia có cả quyền lợi, nghĩa vụ và trách nhiệm nữa. Được khoác lên mình chiếc áo đỏ là một niềm vinh dự lớn lao, lại được đãi ngộ khá tốt, được người hâm mộ quan tâm, được CLB chủ quản trọng vọng, kèm theo đó là những khoản tiền thưởng không nhỏ, nếu đội nhà đạt thành tích tốt trong các giải đấu. Nhưng lên tuyển không chỉ có hoa hồng. Phải thi đấu với cường độ dày (nhất là các cầu thủ trụ cột) gắn liền với sự suy giảm thể lực và những chấn thương. Rồi phải xa gia đình, dở dang việc học tập… Đã thế, khi lên tuyển, nếu không đúng vào điểm rơi phong độ, chơi không tốt thì còn bị “búa rìu” dư luận nữa. Vinh quang của những ngôi sao thì dễ thấy nhưng những nỗi đau mà họ phải đánh đổi không thật dễ nhận ra.
Vì vậy, một cầu thủ không muốn lên tuyển là quyền của họ. Mỗi người có quan niệm về sự cống hiến, sự hi sinh, sự phục vụ theo cách riêng của mình. Có người không mặn mà với tuyển quốc gia nhưng họ muốn góp sức thật nhiều cho CLB, âu cũng là lẽ thường.
Tuy nhiên, là một cầu thủ chuyên nghiệp, đã không muốn tham gia đội tuyển quốc gia thì cứ thẳng thắn trình bày, thà “mất lòng trước mà đặng lòng sau”, để ban huấn luyện chủ động chọn người khác, vừa tiện cho mình của lợi cho tập thể. Bóng đá là môn thi đấu tập thể, không có vị trí nào không thể thay thế và “không mợ thì chợ vẫn đông”.
Với ban huấn luyện, vấn đề kỷ luật dĩ nhiên phải đặt lên hàng đầu. Nhưng cũng có thể có những linh hoạt. Kiểu tuyên bố “còn tôi thì không còn cầu thủ X” phải chăng là quá cứng nhắc? Vì biết đâu nay mai, cầu thủ vốn từng không muốn vào tuyển đã nghĩ lại và có phong độ tốt thì cánh cửa đội tuyển cũng nên rộng mở với họ. Xét cho cùng, tất cả cũng vì làm đội tuyển mạnh hon mà thôi! Tức là, một cầu thủ không muốn lên tuyển thì đừng ép họ nhưng nếu họ mặn mà với nghĩa vụ quốc gia và có năng lực thực sự thì hãy cho họ cơ hội!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét