Thứ Tư, 15 tháng 10, 2008

Câu chuyện thể thao

HÃY THOẢI MÁI ĐI!

Tuyển Việt Nam đã có trận hòa hòa đầu tiên dưới thời Calisto, trong một trận đấu không có bàn thắng nhưng có hàng loạt cơ hội bị bỏ lỡ. Có thể người hâm mộ chưa hài lòng. Riêng tôi cho rằng, chúng ta nên thoải mái đi!
Áp lực thành tích dường như đã trở thành rào cản cho sự phát triển của bóng đá Việt Nam, bởi các HLV thì chỉ tính những bước đi ngắn, theo kiểu “ăn xổi ở thì”, các tuyển thủ thì phải căng sức ra đá, lãnh đạo VFF thì vất vả ngược xuôi để “dàn xếp” mỗi khi đội tuyển thất trận, còn người hâm mộ thì thất vọng, phản đối khi đội nhà chơi không thành công… Bóng được chơi (và được chỉ đạo, cổ vũ) bằng những cái đầu nặng trĩu thì không thể hay, đẹp được! Vậy sao ta không thoải mái và bằng lòng đi với cái mình đó, rồi vạch ra những chiến lược để có kết quả tốt hơn trong thời gian tới, thay vì cứ vướng vào cái vòng luẩn quẩn thành tích trước mắt?
Xét về thực lực, tôi không cho là đội tuyển Việt Nam bây giờ mạnh hơn đội thời Calisto lần đầu nắm tuyển cách đây 6 năm. Hồi đó, trong đội hình có một thủ lĩnh là Lê Huỳnh Đức, có những nhân tố có thể gây đột biến thực sự là Minh Phương, Xuân Thành, Văn Quyến…, khi đó đều là những người mới lên tuyển. Ngoài ra, sau vụ Letard, đội tuyển gặp nhiều bất ổn, nhưng tinh thần thi đấu của các tuyển thủ nhìn chung là thoải mái, vì không có áp lực thành tích.
Còn hiện nay, sau sự trở lại xuất sắc của Hồng Sơn, nhưng chốt chặn cuối cùng của đội tuyển cũng còn là ẩn số, vì những Santos hay Quang Huy đều chưa thể an tâm. Tuyến hậu vệ thì còn nhiều lắp ghép và có vẻ là điểm yếu nhất của tuyển Việt Nam hiện nay và là hàng hậu vệ kém nhất của tuyển trong nhiều năm qua. Tuyến tiền vệ thì chơi thiếu kết dính và ít sáng tạo, không hỗ trợ nhiều cho hàng công lẫn hàng thủ. Hàng tiền đạo thì vẫn phải trông cậy nhiều vào Công Vinh nhưng Vinh không phải là Văn Quyến, càng không phải Huỳnh Đức, hơn nữa hiện cũng không có phong độ tốt nhất. Đã vậy, đội tuyển dường như chưa là một khối thống nhất, trong khi không có một thủ lĩnh thực sự. Trong tình hình đó, đòi hỏi thành tích cao càng tạo thêm áp lực cho các cầu thủ mà thôi! Theo tôi, nếu đội tuyển vào đến bán kết ở AFF Cup sắp tới cũng nên xem là thành công rồi.
Một đất nước 85 triệu dân nhưng đội tuyển bóng đá không thắng được một đảo quốc có hơn 3 triệu dân như Singapore có phải là đáng buồn không, khi cả hai nước không có sự khác biệt lớn về văn hóa, dân tộc? Có lẽ đã đến lúc các nhà hoạch định bóng đá Việt Nam cần can đảm chọn những mũi nhọn thực sự để hướng tới thay vì cứ giải quyết những vụn vặt cụ thể (những giải giao hữu chẳng hạn). Thoải mái, không đặt nặng thành tích nhưng phải đặt ra những mục tiêu rõ ràng và nỗ lực (đầu tư) đạt được. Thiết nghĩ, điều này không đơn thuần là làm người hâm mộ hài lòng mà là cách để phát triển nền bóng đá nước nhà.

Không có nhận xét nào: