NGẬP LỤT TẠI TP.HCM:
TRÁCH NHIỆM CỦA CỘNG ĐỒNG Ở ĐÂU?
Hàng năm, cứ vào dịp triều cường trong những tháng cuối năm, một số quận huyện ở TP.HCM (nhất là khu vực vùng ven) lại xảy ra tình trạng ngập lụt. Năm nay, mức độ ngập lụt còn nghiêm trọng hơn các năm trước. Tình hình này không thể không đặt ra trách nhiệm của cộng đồng, để từ đó có biện pháp phòng ngừa, hạn chế và ngăn chặn ngập lụt tiếp tục xảy ra trong các năm tới.
Việc ngập lụt dù diễn ra trong thời gian không dài nhưng cũng gây nhiều thiệt hại cho xã hội. Đó là gây trở ngại việc đi lại, sinh hoạt của người dân, ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe của một bộ phận cư dân vùng bị ngập, làm hư hỏng hệ thống đường sá, đê bao, nhà cửa, gây tổn thất về tài sản của người dân (hư hỏng đồ đạc, gây thiệt hại về cây trồng, vật nuôi…). Đó là tạo ra hình ảnh không đẹp về một thành phố văn minh, hiện đại, một trung tâm kinh tế - văn hóa cùa cả nước nhưng hàng năm bà con phải chống chọi với ngập lụt chẳng khác vì vùng đồng bằng. Nhưng thiệt hại lớn nhất có lẽ là sự giảm sút lòng tin của người dân vào khả năng quản lý, bảo vệ tài sản và tính mạng nhân dân đối với sự quản lý của chính quyền các cấp.
Trong thực tế, triều cường là hiện tượng tự nhiên khi nước ở đầu nguồn các sông lớn về nhiều, gây ngập úng cục bộ. Tuy nhiên, triều cường có quy luật của nó và con người hoàn toàn có cách “khắc chế” hoặc “sống chung” với nó. Việc để xảy ra tình trạng ngập lụt một cách thụ động với nhiều thiệt hại trước hết là do yếu kém về quản lý của một số cơ quan quản lý nhà nước. Chẳng hạn, công tác dự báo đã thực hiện hết trách nhiệm chưa? Công tác kiểm tra, sửa chữa, gia cố các đê bao đã được thực hiện nghiêm túc, chính xác? Việc khơi thông các cống thoát nước, kênh thoát nước… đã được thực hiện thường xuyên? Việc tuyên truyền nâng cao ý thức phòng chống ngập lụt và hạn chế thiệt hại do ngập lụt gây ra đã được tiến hành đến nơi đến chốn? Việc xử lý các tổ chức, cá nhân vi phạm (nhất là các tổ chức, cá nhân chịu trách nhiệm chính về phòng chống ngập lụt ở thành phố, quận huyện) được thực hiện nghiêm túc?... Tất cả những điều này dường như lâu nay chưa được quan tâm thực hiện một cách đúng mức.
Ngay cả người dân, ý thức tự bảo vệ tính mạng, tài sản của chính họ trong việc cũng không triệt để. Điều này thể hiện rõ trong việc lấn chiếm hàng lang bảo vệ đê bao, gây ảnh hưởng đến khả năng chịu lũ của các đê bao; tình trạng xây cất ảnh hưởng đến dòng chảy và khả năng thoát nước; tình trạng xả rác bừa bãi làm nghẹt các cống thoát nước dẫn đến giảm hiệu năng hoạt động của hệ thống thoát nước… Bên cạnh đó, việc theo dõi tình hình dự báo và thực hiện các biện pháp phòng tránh ngập lụt cũng chưa được thực hiện đầy đủ…
Chính vì vậy, nếu những hạn chế trong công tác phòng chống ngập lụt của năm nay không được khắc triệt để thì tình hình sẽ càng trầm trọng hơn trong các năm tới. Cần xác định đầy đủ trách nhiệm của từng thành viên, từng tổ chức trong cộng đồng để cùng nhau thực hiện việc phòng chống ngập lụt có hiệu quả.
TRÁCH NHIỆM CỦA CỘNG ĐỒNG Ở ĐÂU?
Hàng năm, cứ vào dịp triều cường trong những tháng cuối năm, một số quận huyện ở TP.HCM (nhất là khu vực vùng ven) lại xảy ra tình trạng ngập lụt. Năm nay, mức độ ngập lụt còn nghiêm trọng hơn các năm trước. Tình hình này không thể không đặt ra trách nhiệm của cộng đồng, để từ đó có biện pháp phòng ngừa, hạn chế và ngăn chặn ngập lụt tiếp tục xảy ra trong các năm tới.
Việc ngập lụt dù diễn ra trong thời gian không dài nhưng cũng gây nhiều thiệt hại cho xã hội. Đó là gây trở ngại việc đi lại, sinh hoạt của người dân, ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe của một bộ phận cư dân vùng bị ngập, làm hư hỏng hệ thống đường sá, đê bao, nhà cửa, gây tổn thất về tài sản của người dân (hư hỏng đồ đạc, gây thiệt hại về cây trồng, vật nuôi…). Đó là tạo ra hình ảnh không đẹp về một thành phố văn minh, hiện đại, một trung tâm kinh tế - văn hóa cùa cả nước nhưng hàng năm bà con phải chống chọi với ngập lụt chẳng khác vì vùng đồng bằng. Nhưng thiệt hại lớn nhất có lẽ là sự giảm sút lòng tin của người dân vào khả năng quản lý, bảo vệ tài sản và tính mạng nhân dân đối với sự quản lý của chính quyền các cấp.
Trong thực tế, triều cường là hiện tượng tự nhiên khi nước ở đầu nguồn các sông lớn về nhiều, gây ngập úng cục bộ. Tuy nhiên, triều cường có quy luật của nó và con người hoàn toàn có cách “khắc chế” hoặc “sống chung” với nó. Việc để xảy ra tình trạng ngập lụt một cách thụ động với nhiều thiệt hại trước hết là do yếu kém về quản lý của một số cơ quan quản lý nhà nước. Chẳng hạn, công tác dự báo đã thực hiện hết trách nhiệm chưa? Công tác kiểm tra, sửa chữa, gia cố các đê bao đã được thực hiện nghiêm túc, chính xác? Việc khơi thông các cống thoát nước, kênh thoát nước… đã được thực hiện thường xuyên? Việc tuyên truyền nâng cao ý thức phòng chống ngập lụt và hạn chế thiệt hại do ngập lụt gây ra đã được tiến hành đến nơi đến chốn? Việc xử lý các tổ chức, cá nhân vi phạm (nhất là các tổ chức, cá nhân chịu trách nhiệm chính về phòng chống ngập lụt ở thành phố, quận huyện) được thực hiện nghiêm túc?... Tất cả những điều này dường như lâu nay chưa được quan tâm thực hiện một cách đúng mức.
Ngay cả người dân, ý thức tự bảo vệ tính mạng, tài sản của chính họ trong việc cũng không triệt để. Điều này thể hiện rõ trong việc lấn chiếm hàng lang bảo vệ đê bao, gây ảnh hưởng đến khả năng chịu lũ của các đê bao; tình trạng xây cất ảnh hưởng đến dòng chảy và khả năng thoát nước; tình trạng xả rác bừa bãi làm nghẹt các cống thoát nước dẫn đến giảm hiệu năng hoạt động của hệ thống thoát nước… Bên cạnh đó, việc theo dõi tình hình dự báo và thực hiện các biện pháp phòng tránh ngập lụt cũng chưa được thực hiện đầy đủ…
Chính vì vậy, nếu những hạn chế trong công tác phòng chống ngập lụt của năm nay không được khắc triệt để thì tình hình sẽ càng trầm trọng hơn trong các năm tới. Cần xác định đầy đủ trách nhiệm của từng thành viên, từng tổ chức trong cộng đồng để cùng nhau thực hiện việc phòng chống ngập lụt có hiệu quả.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét