TÔI QUÁ XÚC ĐỘNG…
Thú thật, tôi không phải là người hâm mộ cuồng nhiệt của Công Vinh. Tôi không phủ nhận tài năng đá bóng của Công Vinh (dù nếu so sánh, Vinh còn kém xa Văn Quyến về độ tinh quái cũng như không thể bì được với Huỳnh Đức về độ cần cù) nhưng tôi không có cảm tình lắm với cách anh thi đấu. Người ta đã nhắc đến cụm từ “bệnh ngôi sao” khi chỉ về cầu thủ xứ Nghệ này. Tôi không chắc lắm, nhưng giá như anh chịu “cày ải” nhiều hơn – chạy nhiều hơn, tranh bóng tích cực hơn, chịu “xách xe không” nhiều hơn… - thì chắc Vinh sẽ chiếm được cảm tình của nhiều người nữa!
Dù thế nào Vinh vẫn là tiền đạo số một Việt Nam hiện nay. Nhưng sự xưng tụng này chẳng có ý nghĩa gì đáng kể nếu như Vinh không ghi được bàn thắng nào và không giúp tuyển Việt Nam giành kết quả tốt tại AFF Cup.
Nhưng ngay trước khi lên đường, Vinh đã kịp “ghi” một “bàn thắng” rất đẹp, có thể nói là một trong những “bàn thắng” đẹp nhất trong đời cầu thủ của anh, là nhận một cậu bé bị bệnh ung thư làm em nuôi. Cái nghĩa cử đó làm tôi quá xúc động đến rưng rưng nước mắt. Cái nghĩa cử nhân ái đó hẳn xuất phát từ cuộc giao lưu của đội tuyển với các trẻ em mắc bệnh trước ngày lên đường sang Thái Lan, nhưng tôi tin rằng nó còn xuất phát từ trái tim nhân ái của một cầu thủ. Đừng ai nói với tôi rằng đó là một “nghĩa cử tượng trưng”, bởi nó không chỉ dập tắt một cách thô bạo niềm xúc động mãnh liệt trong tôi mà còn giết chết một tâm hồn ngây thơ trong một cơ thể bệnh tật nữa. Chắc chắn không đâu, tình yêu bóng đá của Công Vinh, không thể tách rời tình nhân ái, bởi xét cho cùng, bóng đá cũng góp phần làm đẹp hơn cho cuộc sống, để phục vụ tốt hơn cho con người.
Tôi không muốn thấy “nhân” sự kiện này để các cầu thủ khác có hành động tương tự với mục đích đánh bóng hình ảnh. Tôi chỉ mong các cầu thủ khi rời khỏi quả bóng hãy nghĩ nhiều hơn đến những người đang dõi theo họ, trong đó có những hoàn cảnh bất hạnh, những số phận hẩm hiu. Và hãy dang tay với họ, không giúp được nhiều về vật chất thì ít ra cũng trao cho họ niềm tin yêu cuộc sống, nghị lực và sự quyết tâm vượt lên số phận của mình. Bóng đá, khi đó không còn là một trò chơi nữa, mà là một hoạt động mang tính nhân đạo, nhân văn.
Sau pha “ghi bàn” ở nhà, tôi mong sao Công Vinh sẽ đều đặn “nhả đạn” tại đấu trường AFF Cup. Hẳn anh giờ đây có thêm trách nhiệm, không chỉ với Tổ quốc quá lớn lao, với hàng triệu cổ động viên quá đông đảo mà còn có sự cầu mong, hi vọng của em Hồng Quân, người em nuôi mới nhận.
Có lẽ phải cảm ơn người đã nghĩ ra “liệu pháp tâm lý” tuyệt vời này cho các tuyển thủ. Chính ý tưởng đó đã làm cho hình ảnh các tuyển thủ đẹp đẽ hơn bội phần, làm cho bóng đá trở nên gần gũi và nhân văn nhiều lần…
Thú thật, tôi không phải là người hâm mộ cuồng nhiệt của Công Vinh. Tôi không phủ nhận tài năng đá bóng của Công Vinh (dù nếu so sánh, Vinh còn kém xa Văn Quyến về độ tinh quái cũng như không thể bì được với Huỳnh Đức về độ cần cù) nhưng tôi không có cảm tình lắm với cách anh thi đấu. Người ta đã nhắc đến cụm từ “bệnh ngôi sao” khi chỉ về cầu thủ xứ Nghệ này. Tôi không chắc lắm, nhưng giá như anh chịu “cày ải” nhiều hơn – chạy nhiều hơn, tranh bóng tích cực hơn, chịu “xách xe không” nhiều hơn… - thì chắc Vinh sẽ chiếm được cảm tình của nhiều người nữa!
Dù thế nào Vinh vẫn là tiền đạo số một Việt Nam hiện nay. Nhưng sự xưng tụng này chẳng có ý nghĩa gì đáng kể nếu như Vinh không ghi được bàn thắng nào và không giúp tuyển Việt Nam giành kết quả tốt tại AFF Cup.
Nhưng ngay trước khi lên đường, Vinh đã kịp “ghi” một “bàn thắng” rất đẹp, có thể nói là một trong những “bàn thắng” đẹp nhất trong đời cầu thủ của anh, là nhận một cậu bé bị bệnh ung thư làm em nuôi. Cái nghĩa cử đó làm tôi quá xúc động đến rưng rưng nước mắt. Cái nghĩa cử nhân ái đó hẳn xuất phát từ cuộc giao lưu của đội tuyển với các trẻ em mắc bệnh trước ngày lên đường sang Thái Lan, nhưng tôi tin rằng nó còn xuất phát từ trái tim nhân ái của một cầu thủ. Đừng ai nói với tôi rằng đó là một “nghĩa cử tượng trưng”, bởi nó không chỉ dập tắt một cách thô bạo niềm xúc động mãnh liệt trong tôi mà còn giết chết một tâm hồn ngây thơ trong một cơ thể bệnh tật nữa. Chắc chắn không đâu, tình yêu bóng đá của Công Vinh, không thể tách rời tình nhân ái, bởi xét cho cùng, bóng đá cũng góp phần làm đẹp hơn cho cuộc sống, để phục vụ tốt hơn cho con người.
Tôi không muốn thấy “nhân” sự kiện này để các cầu thủ khác có hành động tương tự với mục đích đánh bóng hình ảnh. Tôi chỉ mong các cầu thủ khi rời khỏi quả bóng hãy nghĩ nhiều hơn đến những người đang dõi theo họ, trong đó có những hoàn cảnh bất hạnh, những số phận hẩm hiu. Và hãy dang tay với họ, không giúp được nhiều về vật chất thì ít ra cũng trao cho họ niềm tin yêu cuộc sống, nghị lực và sự quyết tâm vượt lên số phận của mình. Bóng đá, khi đó không còn là một trò chơi nữa, mà là một hoạt động mang tính nhân đạo, nhân văn.
Sau pha “ghi bàn” ở nhà, tôi mong sao Công Vinh sẽ đều đặn “nhả đạn” tại đấu trường AFF Cup. Hẳn anh giờ đây có thêm trách nhiệm, không chỉ với Tổ quốc quá lớn lao, với hàng triệu cổ động viên quá đông đảo mà còn có sự cầu mong, hi vọng của em Hồng Quân, người em nuôi mới nhận.
Có lẽ phải cảm ơn người đã nghĩ ra “liệu pháp tâm lý” tuyệt vời này cho các tuyển thủ. Chính ý tưởng đó đã làm cho hình ảnh các tuyển thủ đẹp đẽ hơn bội phần, làm cho bóng đá trở nên gần gũi và nhân văn nhiều lần…

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét