Thứ Năm, 25 tháng 12, 2008

Câu chuyện thể thao

Chung kết lượt đi Thái Lan – Việt Nam: 1-2:
ÔNG TÔ LÀM THẦY LANG!

Không còn gì bàn cãi, thành công của ĐT Việt Nam tại AFF Cup lần này phần lớn là từ HLV Calisto. Nói như vậy không có nghĩa là xem nhẹ sự trưởng thành và nỗ lực của các tuyển thủ nhưng vai trò “đầu tàu”, “bộ óc chiến thuật” của “thầy Tô” là rất lớn. Không chỉ thế, tôi cho rằng ông Tô còn là một thầy lang giỏi. Ông đã “bắt mạch”, tìm đúng bệnh và kê những toa thuốc hiệu nghiệm khiến đội tuyển và từng tuyển thủ gần như “lột xác” hoàn toàn.
Đối với tập thể đội tuyển, ông đã xây dựng một lối chơi thiên về kỹ thuật – chuyền ngắn, ít chạm, có nhiều “miếng đánh” – vừa trung lộ, vừa tấn công biên. Lối chơi này phù hợp với thể hình, thể lực và tố chất khéo léo của cầu thủ Việt Nam. Ở một tập thể không có một ngôi sao thực sự, không có một thủ lĩnh đúng nghĩa, ông Tô đã tạo sự gắn kết cần thiết để phát huy cao độ tính đồng đội, tính tập thể. Ở đó, mỗi người là một mắt xích trong một chuỗi, không có mắt xích nào quan trọng hơn mắt xích nào và nếu thiếu hoặc yếu ở một vị trí nào đó thì chuỗi sẽ bị hỏng. Điều đặc biệt, ông đã thổi vào đội tuyển tinh thần màu cờ sắc áo, niềm từ hào quốc gia, mà chính các trợ lý người Việt cũng chưa làm được tốt. Việc tặng mỗi cầu thủ một lá cờ nhỏ giấu trong giày là một sự khơi gợi tinh thần dân tộc tuyệt vời. Hay việc động viên để các tuyển thủ “thắng không kiêu, bại không nản”, đồng sức đồng lòng không để những chuyện “ngoài đời” (khen chê của truyền thông, sự khiêu khích của đối phương, kể cả tiền thưởng…) cũng là những “liều thuốc” chữa bệnh về tinh thần hết sức hiệu quả. Rõ ràng, trong trận thắng Thái Lan 2-1, người ta không còn thấy một tuyển Việt Nam e dè, run sợ trước người Thái nữa mà chỉ có sự sòng phẳng, quyết tâm cao độ.
Đối với từng cá nhân tuyển thủ, chắc hơn ai hết những Công Vinh, Quang Hải, Hồng Sơn… hiểu mình đã được thầy Tô “chữa bệnh” như thế nào. Tiền đạo số 9 nhiều trận không ghi bàn và chơi khá vật vờ nhưng vẫn được thầy Tô tin dùng để rồi tỏa sáng đúng lúc trong 2 trận cầu quan trọng gặp Singapore và Thái Lan. Quang Hải thì đùng đùng xin về một cách “chưa xứng là đàn ông” nhưng rồi trở thành người hùng bởi sự vỗ về, an ủi một cách chân tình của thầy Tô. Hồng Sơn nhiều khả năng trở thành thủ môn xuất sắc nhất giải cũng đã từng mắc những sai lầm đáng trách trong trận thua Thái Lan 0-2, thắng Malaysia 3-2 ở vòng bảng nhưng rồi liên tiếp trở thành lá chắn thép trước khung thành ĐT… Nếu thầy Tô cực đoan, thiếu kiên nhẫn và nhất là không có biện pháp chữa bệnh tâm lý kịp thời thì e rằng những “công thần” này đã phải ngồi ngoài rồi.
Nhiều người đã nhắc đến việc cần có một bác sĩ hay một chuyên gia tâm lý cho ĐT. Điều đó rất cần thiết. Thế nhưng trong lúc chưa tìm ra một vị trí như thế mà HLV Calisto đã “kiêm nhiệm” một cách xuất sắc thì quả không hổ danh ông là “phù thủy”. Có điều, sự kiêm nhiệm đó phải được VFF quan tâm hỗ trợ nhiều hơn, được sự đồng hành tích cực của các CLB hơn, được sự ủng hộ, hợp tác từ các tuyển thủ chặt chẽ hơn thì mới có hiệu quả dài lâu, mới tạo thành nền móng để phát triển nền bóng đá nước nhà!

Không có nhận xét nào: