NHỮNG NGHỊCH LÝ CỦA THỂ THAO” TP.HCM
TP.HCM có thể coi là một “điểm đến” lý tưởng của rất nhiều người ở nhiều ngành nghề khác nhau trong cả nước: người có trình độ thì muốn đến để tìm được công việc tốt, có thu nhập cao, có điều kiện học tập nâng cao, có điều kiện để trau dồi… Người chưa có trình độ thì cũng muốn đến để học tập nâng cao trình độ, cả học trong trường lớp lẫn qua hoạt động thực tiễn, vốn rất phong phú và sinh động. Người chỉ có khả năng lao động giản đơn cũng tìm về thành phố để tìm những công việc chỉ đòi hỏi sức khỏe hoặc không cần vốn nhiều với tâm lý “giàu nhà quê không bằng ngồi lê thành thị”…
Thế nhưng, trong thể thao, điều đó lại gần như ngược lại. Hiện nay, rất nhiều VĐV tài năng ở nhiều môn đã lần lượt rời TP.HCM để tìm “bến đỗ” mới. Quần vợt, xe đạp, điền kinh, bóng chuyền, thể hình… của thành phố từng có VĐV hàng đầu quốc gia thì hiện nay những VĐV đó đã đầu quân cho các tỉnh thành khác, trong số này có những địa chỉ còn rất “mờ” trên bản đồ thể thao cả nước. Võ thuật, bóng đá nữ… ở thành phố từng là “cái nôi” hình thành và phát triển thì hiện nay cũng chỉ xếp ở những vị trí khiêm tốn, không có nhiều VĐV giỏi như trước. Trong bối cảnh đó, bóng đá thành phố trở nên “điêu tàn” thì cũng là điều dễ hiểu.
So sánh hoạt động thể thao với các hoạt động nghề nghiệp khác giữa TP.HCM và các tỉnh thành khác rõ ràng thấy ngay một nghịch lý. Muốn xóa bỏ nghịch lý này, ngành thể thao cần phải học các ngành nghề khác, với các yêu cầu về: chế độ đào tạo, chế độ đãi ngộ, khả năng phát triển, sự chăm lo sau khi thôi thi đấu… Nếu tất cả những yêu cầu này chỉ cần có tiền thì rõ ràng TP.HCM không thiếu nhưng cái thiếu lại là cách quản lý, khả năng quản lý. Ở đây, dường như không phải vấn đề “cơ chế” (chủ trương, chính sách) mà chính là cái tâm và cái tầm của đội ngũ cán bộ của ngành.
Bên cạnh đó, ở TP.HCM có nhiều cá nhân có đủ điều kiện kinh tế để đầu tư cho con em họ phát triển tài năng thể thao. Trường hợp của Nguyễn Hoàng Thiên (quần vợt) hay Nguyễn Tiến Minh (cầu lông) có thể thấy rất rõ. Vậy phải chăng lãnh đạo ngành thể thao thành phố không biết cách kết hợp khả năng “nhà nước và nhân dân cùng làm” để phát triển thể thao thành phố?
Ngoài ra, còn có một nghịch lý nữa, trong khi thể thao phong trào ở thành phố phát triển rất mạnh thì thể thao thành tích cao lại khá khiêm tốn (nhất là so với tiềm năng kinh tế và thể thao phong trào). Phải chăng ngành thể thao thành phố chưa biết cách phát huy thế mạnh của thể thao phong trào vào thể thao thành tích cao?Để xóa bỏ được những nghịch lý đó, ngành thể thao thành phố nên mạnh dạn cải tổ, “xóa làm lại” như nhiều người nói. Trước hết, phải cải tổ từ bộ máy quản lý, sau đó đến mô hình hoạt động, cách thức tổ chức. Ta phải chấp nhận có thể trong vài năm tới, thể thao thành phố chịu lép vế nhưng sẽ với hướng đi đúng, thành phố sẽ trở lại “vàng son” như trước kia!
TP.HCM có thể coi là một “điểm đến” lý tưởng của rất nhiều người ở nhiều ngành nghề khác nhau trong cả nước: người có trình độ thì muốn đến để tìm được công việc tốt, có thu nhập cao, có điều kiện học tập nâng cao, có điều kiện để trau dồi… Người chưa có trình độ thì cũng muốn đến để học tập nâng cao trình độ, cả học trong trường lớp lẫn qua hoạt động thực tiễn, vốn rất phong phú và sinh động. Người chỉ có khả năng lao động giản đơn cũng tìm về thành phố để tìm những công việc chỉ đòi hỏi sức khỏe hoặc không cần vốn nhiều với tâm lý “giàu nhà quê không bằng ngồi lê thành thị”…
Thế nhưng, trong thể thao, điều đó lại gần như ngược lại. Hiện nay, rất nhiều VĐV tài năng ở nhiều môn đã lần lượt rời TP.HCM để tìm “bến đỗ” mới. Quần vợt, xe đạp, điền kinh, bóng chuyền, thể hình… của thành phố từng có VĐV hàng đầu quốc gia thì hiện nay những VĐV đó đã đầu quân cho các tỉnh thành khác, trong số này có những địa chỉ còn rất “mờ” trên bản đồ thể thao cả nước. Võ thuật, bóng đá nữ… ở thành phố từng là “cái nôi” hình thành và phát triển thì hiện nay cũng chỉ xếp ở những vị trí khiêm tốn, không có nhiều VĐV giỏi như trước. Trong bối cảnh đó, bóng đá thành phố trở nên “điêu tàn” thì cũng là điều dễ hiểu.
So sánh hoạt động thể thao với các hoạt động nghề nghiệp khác giữa TP.HCM và các tỉnh thành khác rõ ràng thấy ngay một nghịch lý. Muốn xóa bỏ nghịch lý này, ngành thể thao cần phải học các ngành nghề khác, với các yêu cầu về: chế độ đào tạo, chế độ đãi ngộ, khả năng phát triển, sự chăm lo sau khi thôi thi đấu… Nếu tất cả những yêu cầu này chỉ cần có tiền thì rõ ràng TP.HCM không thiếu nhưng cái thiếu lại là cách quản lý, khả năng quản lý. Ở đây, dường như không phải vấn đề “cơ chế” (chủ trương, chính sách) mà chính là cái tâm và cái tầm của đội ngũ cán bộ của ngành.
Bên cạnh đó, ở TP.HCM có nhiều cá nhân có đủ điều kiện kinh tế để đầu tư cho con em họ phát triển tài năng thể thao. Trường hợp của Nguyễn Hoàng Thiên (quần vợt) hay Nguyễn Tiến Minh (cầu lông) có thể thấy rất rõ. Vậy phải chăng lãnh đạo ngành thể thao thành phố không biết cách kết hợp khả năng “nhà nước và nhân dân cùng làm” để phát triển thể thao thành phố?
Ngoài ra, còn có một nghịch lý nữa, trong khi thể thao phong trào ở thành phố phát triển rất mạnh thì thể thao thành tích cao lại khá khiêm tốn (nhất là so với tiềm năng kinh tế và thể thao phong trào). Phải chăng ngành thể thao thành phố chưa biết cách phát huy thế mạnh của thể thao phong trào vào thể thao thành tích cao?Để xóa bỏ được những nghịch lý đó, ngành thể thao thành phố nên mạnh dạn cải tổ, “xóa làm lại” như nhiều người nói. Trước hết, phải cải tổ từ bộ máy quản lý, sau đó đến mô hình hoạt động, cách thức tổ chức. Ta phải chấp nhận có thể trong vài năm tới, thể thao thành phố chịu lép vế nhưng sẽ với hướng đi đúng, thành phố sẽ trở lại “vàng son” như trước kia!
