Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2009

Thời sự và suy nghĩ

Từ cuộc vận động “Người Việt Nam ưu tiên dùng hàng Việt Nam”:
BẢN THÂN DOANH NGHIỆP PHẢI CHỦ ĐỘNG

Chủ trương vận động người Việt Nam ưu tiên dùng hàng trong nước không phải là mới, nếu so với Hàn Quốc hay Đài Loan…, những nơi đã từng đưa ra cuộc vận động này ngay trong giai đoạn đầu của quá trình cất cánh nền kinh tế (thập niên 1960). Chính chủ trương này đã tạo tiền đề quan trọng để tăng tích luỹ, tạo nên nguồn lực to lớn, đồng thời thêm điều kiện xây dựng ý thức tiết kiệm, ý thức dân tộc trước khi bước vào thời kỳ phát triển kinh tế mạnh mẽ. Đây cũng mô hình chung của nhóm các “con rồng châu Á” và một số nước đang phát triển khác.
Ở Việt Nam, với những ràng buộc khi tham gia WTO, một sự khuyến khích như thế cũng là rất cần thiết và có thể mang lại những ý nghĩa thực tiễn, nếu kèm theo những điều kiện khác. Chẳng hạn, hành lang pháp lý minh bạch để có sự cạnh tranh bình đẳng, ý thức dân tộc của người tiêu dùng… Và nhất là phải có sự chủ động của bản thân các doanh nghiệp.
Thứ nhất, các doanh nghiệp phải thay đổi quan niệm sản xuất, kinh doanh từ chỗ ít nhiều có tính “ăn xổi ở thì” sang làm ăn có căn cơ. Thay vì quan tâm nhiều những khoản lợi trước mắt, doanh nghiệp cần có những chiến lược phát triển mang tính bền vững. Đặc biệt, doanh nghiệp nên có tư duy “lượm bạc cắc” thay vì chỉ chăm chăm “hốt bạc lớn”, tức là chấp nhận thu ít lãi khi đầu tư, mở rộng địa bàn về vùng nông thôn, miền núi chứ không phải chỉ quan tâm cho xuất khẩu… Đó là cách vừa chiếm lĩnh thị trường trong nước vừa tạo “căn cứ” trong lòng người dân.
Thứ hai, các doanh nghiệp phải nắm vững các quy định của pháp luật cả trong sản xuất, kinh doanh và cạnh tranh. Có nắm chắc khung pháp lý thì mới vừa không vi phạm pháp luật, vừa đảm bảo các tiêu chuẩn, yêu cầu về chất lượng hàng hóa, dịch vụ, vừa có thể tận dụng được những chính sách hỗ trợ của nhà nước về thuế, hỗ trợ vốn… Đồng thời, trong quá trình cạnh tranh, doanh nghiệp có thể có được những công cụ cần thiết để tự bảo vệ và đánh bại những hành vi cạnh tranh không lành mạnh.
Thứ ba, các doanh nghiệp phải có sự quan tâm, đầu tư và bảo vệ thương hiệu. Thương hiệu là một tài sản có giá trị không nhỏ; khi đã có chiến lược phát triển bền vững thì không thể không đầu tư cho thương hiệu. Thương hiệu của một doanh nghiệp không chỉ đem lại lợi ích cho bản thân doanh nghiệp đó mà còn ích cho người tiêu dùng (có được một hoặc một nhóm sản phẩm tin cậy) và tác động đến uy tín, vị thế của Việt Nam trên thị trường thế giới.
Thứ tư, doanh nghiệp phải có ý thức bảo vệ môi trường và sức khỏe người dân. Đã phát triển bền vững thì không thể lấy tăng trưởng mà không quan tâm đến tác động của sự tăng trưởng đó đối với môi trường tự nhiên và môi trường xã hội. Tức là, doanh nghiệp cần kết hợp hài hòa giữa yếu tố lợi nhuận và tính phục vụ cộng đồng.
Tóm lại, với cuộc vận động này, doanh nghiệp trong nước có thêm một chỗ dựa cả về mặt chính trị lẫn mặt tình cảm để thúc đẩy sự phát triển. Do đó, bản thân các doanh nghiệp phải nhạy bén nắm bắt cơ hội, chủ động và năng động đề ra quy mô sản xuất, kinh doanh cho phù hợp. Vẫn là khẩu hiệu cũ, “đừng để thua trên sân nhà”, nhưng bây giờ đó trở thành một mệnh lệnh!

Không có nhận xét nào: