Thứ Bảy, 12 tháng 9, 2009

Câu chuyện giáo dục

ĐỪNG ĐỂ PHỤ HUYNH “SỢ” THẦY CÔ GIÁO!

Năm học mới bắt đầu, trong bao nỗi lo không biết con em mình có thích nghi được với trường lớp mới hay không, với các khoản phí và “đóng góp tự nguyện” đầu năm thì nhiều phụ huynh còn phải lo “lấy lòng” các thầy cô giáo của con mình. Không lo sao được, thầy cô không chỉ là người giúp đỡ, hướng dẫn việc học văn hóa mà còn là người góp phần quan trọng trong việc định hình và xây dựng nhân cách cho trẻ. Nếu được thầy cô quan tâm, đối xử công bằng, khách quan thì cũng là điều đáng mừng, chẳng cần đến sự ưu ái gì đặc biệt.
Trên thực tế, phụ huynh có những lý do chính đáng để “lo”. Đầu năm, bên cạnh các khoản thu theo quy định, nhà trường còn vận động phụ huynh đóng góp một số khoản khác, thường thông qua giáo viên chủ nhiệm. Phụ huynh có ý kiến góp ý, phản ánh hoặc không đóng thì con em họ dễ bị “chú ý”, từ đó nếu có việc gì không thuận lợi xảy ra với các em thì phụ huynh hay “liên tưởng” rằng con em họ bị “phân biệt đối xử”. Bên cạnh đó, do mới làm quen nhau, nhiều khi giáo viên đánh giá học sinh qua cảm tính, qua sự nhận xét đầu tiên, có thể chưa đúng, từ đó có thể có “cảm tình” hơn với em này, “nghiêm khắc” hơn với em khác, cũng dễ khiến phụ huynh cảm thấy không yên tâm. Đó là chưa kể với một số giáo viên có dạy thêm hoặc buôn bán gì đó mà phụ huynh chưa kịp “ủng hộ” cũng có thể gây ra “ấn tượng” không tích cực…
Trong xã hội mà nhiều khi nhiều thứ được quy thành vật chất, từ việc “biết điều” cho đến quà tặng vốn trước đây mang tính tinh thần, tượng trưng thì việc phụ huynh phải “lấy lòng” giáo viên của con em mình cũng không có gì là lạ. Chung quy mọi người cũng muốn tốt cho con mình thôi. Đã vậy, chính các giáo viên cũng có thể trở thành “người trong cuộc” khi lo cho con mình như vậy với các giáo viên khác.
Có người nói vui, bản thân có thể dám đấu tranh, làm mất lòng sếp nhưng quả thật không dám làm mất lòng giáo viên của con. Cái tâm lý vừa “sợ”, vừa bất an, vừa “tưng tức” có thể có trong rất nhiều phụ huynh nhưng không biết nên xử sự ra sao. Cuối cùng cũng phải nhìn và làm theo mọi người, tức là cũng tìm cách làm vui lòng thầy cô, thậm chí phải “chiều chuộng” để được coi là biết điều!
Trong việc này, phụ huynh rõ ràng là người có lỗi, vì nhiều khi cố quà cáp, biếu xén, thậm chí mua chuộc, để làm vui lòng thầy cô của con, thành ra một cuộc “chạy đua” trong các phụ huynh để chiếm cho được tình cảm của thầy cô. Chính từ đó, ít nhiều tác động ngược lại đến tâm lý, tình cảm của các thầy cô, sẽ khó có thể đối xử công bằng với các học sinh nếu trong số đó có em trở nên “thân thiết” hơn với thầy cô, qua việc “lấy lòng” của phụ huynh em đó.
Suy cho cùng, nếu mọi người trung thực và sòng phẳng, tức là làm tròn vai của mình thì không nhất thiết phải cầu cạnh, tranh thủ nhau. Tức là, giáo viên thì làm tròn bổn phận người dạy học của mình, đối xử công bằng, khách quan với tất cả học sinh. Còn phụ huynh thì cần hợp tác chặt chẽ với nhà trường, với giáo viên để giúp con em mình học tập cho tốt, đồng thời thực hiện tốt các quy định của nhà trường. Đôi bên cần có sự trao đổi, phối hợp tốt để đảm bảo tất cả các học sinh đều được học tập một cách tốt nhất. Nếu cần thiết, đôi bên có thể mạnh dạn góp ý lẫn nhau mà không sợ làm mất lòng bên kia – nhất là với các giáo viên. Nói cách khác, mọi người đều nên tỏ rõ trách nhiệm hơn trong chức trách, nhiệm vụ, nghĩa vụ của mình thì có lẽ sẽ không còn cảnh phải “sợ sệt” nữa!

Không có nhận xét nào: