Thứ Tư, 9 tháng 9, 2009

Thời sự và suy nghĩ

PHẢI TRÂN TRỌNG TẤT CẢ NHỮNG NGƯỜI XẢ THÂN VÌ NƯỚC

Trận hải chiến Hoàng Sa đầu năm 1974 lâu nay đã được nói nhiều trên các diễn đàn, trên một số trang web, trên một số sách xuất bản ở nước ngoài... Đến khi xảy ra việc nhiều người phản đối Trung Quốc thành lập thành phố Tam Sa bao gồm cả các quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa của Việt Nam thì trận chiến này mới được nhiều người nhắc đến hơn. Tuy nhiên, nói chính thức trên báo chí hay các tài liệu xuất bản trong nước thì gần như chưa có. Dường như có gì đó còn "gờn gợn" khi nói đến điều này, bởi khi Hoàng Sa mất về tay Trung Quốc thì ở Việt Nam vẫn còn đang diễn ra chiến tranh ác liệt và Hoàng Sa khi ấy thuộc quyền kiểm soát của chế độ Sài Gòn, một thể chế sau này bị coi là thân Mỹ, bị cho là "ngụy", dù đã được Liên Hiệp quốc công nhận. Trong hoàn cảnh đó, việc Báo Tuổi trẻ ghi lại những sự kiện do chính các nhân chứng sống kể là điều cần thiết và rất đáng trân trọng.
Phải nói rằng, dù ở thời kỳ nào, ở chính thể nào, bất kỳ cá nhân nào xả thân vì nước cũng đáng trân trọng, đáng được ghi nhớ và ca ngợi. Bất kể hành động đó nhằm bảo vệ chủ quyền cho chính thể nào, hay trong hoàn cảnh nào. Bởi vì suy cho cùng, các chính thể có thể ra đời tồn tại và mất đi nhưng đất nước này mãi mãi vẫn thuộc về nhân dân Việt Nam. Cho nên, bảo vệ đất nước cũng chính là bảo vệ quyền làm chủ của nhân dân đối với cương thổ của đất nước.
Thời trước, dù nhà Nguyễn ra sức bài bác nhà Tây Sơn, không chỉ thực hiện chính sách trả thù hèn hạ mà còn gọi là "ngụy Tây Sơn" nhưng dù thế nào nhà Nguyễn vẫn không thể phủ định công lao đánh đuổi 29 vạn quân Thanh của vua Quang Trung. Các sử gia triều Nguyễn vẫn dành những lời trân trọng khi nói về chiến tích vĩ đại này. Bởi vì, nếu không có việc Quang Trung đánh tan quân Thanh thì nước ta đã trở thành thuộc địa của phương Bắc thì khi đó, liệu nhà Nguyễn có thể giành được quyền cai trị? Xét cho cùng, tri ân tiền nhân đã dày công hãn mã để giữ vững chủ quyền lãnh thổ là một đạo lý, thuộc phạm trù đạo đức, chứ không chỉ vấn đề quyền lợi trước mắt.
Đối với trận hải chiến Hoàng Sa năm 1974, lâu nay trên một số website, cộng đồng người Việt đã hết lời ca ngợi những sĩ quan và binh lính của chế độ Việt Nam Cộng hòa đã anh dũng hi sinh khi bảo vệ vùng biển đảo phía Đông Tổ quốc. 58 binh sĩ, trong đó có thiếu tá Ngụy Văn Thà, đã trở thành những anh hùng của cả dân tộc, không phân biệt người theo (hay yêu) thể chế, chính kiến nào nữa. Các phương tiện truyền thông ở Việt Nam hiện nay còn rất hiếm khi nhắc đến trận hải chiến này, càng không nhắc gì đến những người đã ngã xuống. Xét ở góc độ nào đó, sự trân trọng với những người đã hi sinh máu xương cho Tổ quốc đã chưa được thể hiện đầy đủ.
Hiện nay, những người từng làm việc, chiến đấu ở Hoàng Sa, Trường Sa và những việc có liên quan, cả trong và ngoài nước, đã tiếp tục đấu tranh khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo này. Nhiều công trình nghiên cứu, nhiều tư liệu lịch sử, nhiều chứng cứ cụ thể... đã được trưng ra để góp thêm những luận cứ, luận chứng về quan điểm chủ quyền trước sau như một của Việt Nam đối với hai quần đảo này.
Điều nên làm hiện nay bên cạnh tôn trọng những đóng góp, hi sinh của tất cả mọi người vì Trường Sa, Hoàng Sa là tiếp tục sưu tập, đúc kết những công trình nghiên cứu, những dữ liệu về hai quần đảo này để làm tài liệu đấu tranh với các quốc gia và vùng lãnh thổ đang chiếm đóng tại đây. Việc giành Trường Sa và Hoàng Sa có thể coi là việc của trăm năm, ngàn năm, nhưng không bao giờ được quên lãng, không bao giờ được xem nhẹ!

Không có nhận xét nào: