Thứ Năm, 30 tháng 12, 2010

Câu chuyện thể thao

XIN ĐỪNG LÀM NGƯỜI ĐẼO CÀY!

Mất chức vô địch AFF Cup 2010, nhiều người đã đề nghị thay HLV Calisto. Các lý do: HLV này không còn khả năng phát hiện các tài năng mới, không còn tạo ra sự đột biến, bị các đối thủ “bắt bài”… là có thật. Trên thế giới, khi một ĐT không thành công, người ta cũng thường đổi mới bằng cách tìm thuyền trưởng mới. Nhưng ở Việt Nam hiện nay, điều đó xem ra không ổn, vì:
- Kết quả vừa rồi lỗi không chỉ thuộc Calisto.
- Không ai hiểu và có nhiều kinh nghiệm về bóng đá Việt Nam như Calisto.
- Tìm người mới bây giờ hoàn toàn không dễ dàng và nếu có phải mất thời gian làm quen.
- Phải chú ý tính chu kỳ (hình sin) của thành tích.
Vì vậy, xin VFF đừng làm ông đẽo cày giữa đường. VFF phải biết lắng nghe nhưng không phải cứ hì hục đẽo theo ý mọi người để rồi vứt cả khúc gỗ. Phải có lập trường trên các căn cứ khoa học cùng thực tế khách quan của bóng đá Việt Nam. Tức là, trước khi đẽo, căn cứ trên khúc gỗ mình có và mục đích của mình, hãy hỏi các nhà chuyên môn am tường và tự mình chọn phương án hay nhất.
VFF (cùng các bộ phận liên quan) và ông Calisto nên ngồi lại, thẳng thắn trao đổi, hoạch định chiến lược phát triển bóng đá Việt Nam trên nền tảng hiện có cùng với sự kỳ vọng của người hâm mộ và triển vọng phát triển của nền bóng đá nước nhà.
Tóm lại, phải biết kiên nhẫn nhưng xin đừng bảo thủ.

Câu chuyện thể thao

NÊN RỘNG CỬA VỚI CẦU THỦ NHẬP TỊCH!

ĐT U-23 dự SEA Games 25, ĐTQG dự AFF Cup đều chỉ có những cái tên “thuần Việt”. Trong khi đó, những Đinh Hoàng Max, Đinh Hoàng La, Huỳnh Kesley, Nguyễn Hoàng Helio… có nhiều ưu điểm, đặc biệt về thể hình và thể lực nhưng không được chọn. Vì đã có ý kiến phân vân về sự “ngoại hóa” ĐT, đánh mất bản sắc Việt.
Một ĐT gồm hầu hết các “ông Tây” là không nên, thậm chí xúc phạm. Nhưng hãy nghĩ đến quyền bình đẳng giữa các cầu thủ cùng quốc tịch, dù họ xuất thân từ đâu. Trận Việt Nam – Olympiakos (2009), mỗi lần Đinh Hoàng La phá bóng thành công hay khi Đinh Hoàng Max xuống bóng, khán giả Mỹ Đình đồng loạt cổ vũ. Ở cầu thủ nào, người hâm mộ đều kỳ vọng anh ta tỏa sáng, làm tăng sức mạnh cho ĐT. Đó là sự dễ tính, cũng chính là khả năng dung hòa và thích ứng rất tốt, rất nhanh với cái mới của người Việt.
Bản sắc của ĐT Việt Nam là gì? Chơi kỹ thuật, ít chạm chẳng hạn, thì cứ chọn những cầu thủ phù hợp tiêu chí đó. Sẽ chẳng còn bản sắc gì nếu ĐT đá đâu thua đó!Tuy nhiên, luôn cần chặt chẽ, cẩn trọng khi tiếp nhận các cầu thủ gốc nước ngoài – không tuyển ồ ạt, vội vã. Việc bổ sung này phải tạo ra sự cạnh tranh công bằng, lành mạnh, đồng thời phải đề cao tính đoàn kết, kỷ luật của ĐT. VFF cần có quy chế về việc cầu thủ nhập tịch tham gia ĐT, để làm căn cứ cho những lần tuyển chọn về sau.

Câu chuyện thể thao

AFF CUP VỚI NHỮNG BẤT NGỜ

AFF Cup kỳ này có quá nhiều bất ngờ. Các cựu vô địch Thái Lan, Singapore bị loại ngay từ vòng bảng, ĐKVĐ Việt Nam chật vật vào bán kết hay Philippines hiên ngang đi tiếp với 3 trận bất bại… cho thấy AFF không còn là “cuộc chơi riêng” của các đội “chiếu trên”. Indonesia tuy toàn thắng 5 trận trước khi vào chung kết nhưng cũng đã thua muối mặt trước Malaysia và đánh mất luôn chức vô địch. Trình độ các đội có vẻ đã gần nhau hơn.
AFF Cup với nhiều bất ngờ hình như không phải là điều đáng mừng: chứng tỏ Việt Nam (cả Singapre, Thái Lan…) đã không bứt tốp đi được, thậm chí còn bị các đội khác níu chân; mặt bằng bóng đá khu vực giờ khá đồng đều và hình như đang giẫm chân nhau ở “vùng trũng”; các đội cứ loay hoay với những chiến lược ngắn hạn, dù có thành công cũng chỉ là nhất thời, không thể tiến xa được. Kể cả Thái Lan, vốn quyết tâm dự World Cup 2014 nhưng không khả thi.
Trong tình thế các đội đang “ghìm nhau”, Việt Nam cần mạnh dạn đề ra chiến lược phát triển bóng đá dài hơi, với những đột phá táo bạo thay vì cứ quanh quẩn sân chơi AFF Cup hay SEA Games. Chỉ có mơ ước mới giúp người ta tiến xa, và nói như Cromwell, người chỉ huy đội quân “sườn sắt” trong cách mạng Anh năm 1644, “người ta không thể nào đi xa khi không biết mình đi đâu”! Hãy xác định mục tiêu nhưng đừng tự giới hạn mình trong các mục tiêu nhỏ. Nên nhớ, Việt Nam hoàn toàn có tiềm lực về bóng đá!

Thứ Tư, 22 tháng 12, 2010

Thời sự và suy nghĩ

THU NHẬP GIÁO VIÊN CÒN THẤP, KHÓ NÂNG CHẤT LƯỢNG GIẢNG DẠY


Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân, nguyên Bộ trưởng Bộ Giáo dục – Đào tạo, từng tuyên bố, đến năm 2010, giáo viên sẽ sống được bằng lương. Trên thực tế, thu nhập chủ yếu của giáo viên vẫn là lương dù lương còn thấp. Tình hình này những năm qua không có nhiều thay đổi, thậm chí có lúc có nơi còn có chiều hướng xấu hơn, tức là công việc ngày càng nhiều hơn nhưng thu nhập không tăng thêm hoặc có tăng lên nhưng không kịp so với trượt giá. Chẳng hạn, bồi dưỡng dạy buổi thứ hai cho giáo viên ở các lớp bán trú vẫn chỉ là 70% của 30.000đ/tháng/học sinh suốt nhiều năm qua (30% còn lại chi cho quản lý, tức là với một lớp 40 học sinh, giáo viên chỉ nhận được thêm khoảng 400.000đ/tháng cho 1/2 thời gian làm việc). Hay theo quy định, mỗi lớp chỉ có 35 học sinh nhưng hiện nay ở nhiều trường là gần 50 học sinh và với tốc độ xây dựng trường lớp hiện nay thì tình hình được cải thiện rất chậm. Tức là giáo viên phải làm việc nhiều hơn nhưng thu nhập không được tăng thêm. Hoặc với việc tăng lương tối thiểu hiện nay, mỗi lần tăng lương ngân sách nhà nước tiêu tốn một số tiền không nhỏ nhưng khoản thu nhập tăng thực tế của giáo viên không đáng kể do trượt giá…
Thu nhập không được cải thiện, giáo viên không thể yên tâm công tác. Một bộ phận giáo viên phải tìm công việc làm thêm để có thêm thu nhập; một bộ phận khác phải tìm cách dạy thêm và biến giáo dục thành một hoạt động mua bán. Một số trường hợp cố gắng tìm cách nâng cao thu nhập cho giáo viên đã “vẽ” thêm nhiều khoản thu ngoài quy định, như tăng mức dạy buổi thứ hai, tăng mức phí bán trú, tăng tiền ăn, các khoản “sổ vàng”, “tự nguyện” – thực chất là những hình thức ép buộc phụ huynh… Rốt cuộc “phụ huynh” trở thành “chùm kế ngọt”. Thậm chí những giáo viên có điều kiện kinh tế gia đình thuận lợi, không sống bằng thu nhập từ dạy học, cũng khó kích thích họ đầu tư cho công tác giảng dạy bởi “có làm nhiều thì thu nhập cũng thế”.
Với giáo viên, dù sao cũng còn có những “lộc” nhân ngày Nhà giáo, các dịp lễ tết… - mà hiện nay ít nhiều đã trở thành điều tự nhiên, bình thường với mức độ vật chất hóa ngày càng rõ nét hơn. Còn các bảo mẫu, nhân viên, kể cả ban giám hiệu, gần như không còn khoản thu nhập khác. Từ đó, có lúc có nơi, có người đã “tận dụng” điều kiện làm việc của mình để o ép phụ huynh, học sinh, gây ra những hiện tượng không đẹp trong nhà trường.
Trong điều kiện đó, giáo viên thật khó toàn tâm toàn ý cho sự nghiệp trồng người, để trở thành “kỹ sư tâm hồn” đúng nghĩa. Sự chăm chút cho từng bài kiểm tra, sự đầu tư cho từng bài giảng hay bài thi, sự ân cần tìm hiểu hoàn cảnh gia đình của từng học sinh… e khó thực hiện. Nhiều người cố gắng hoàn thành giáo án, chương trình trong giờ theo quy định chứ khó đòi hỏi họ phải đầu tư cả ngoài giờ hay các buổi ngoại khóa. Thậm chí, có người tìm cách đối phó với các đợt kiểm tra, thanh tra, chống chế các góp ý, phê bình để rồi “đâu lại vào đấy”. Từ đó, những lỗi nhỏ trong kiến thức, nhận thức, đạo đức của học sinh không được phát hiện kịp thời để uốn nắn, khắc phục; những khó khăn, rủi ro của học sinh không được giúp đỡ đúng lúc; những tài năng nổi bật của học sinh cũng không được khơi gợi, bồi dưỡng đúng mức… Nghề giáo ít nhiều có biểu hiện như một công việc bình thường như những công việc khác.
Để nâng cao chất lượng giáo dục, điều quan trọng là phải nâng cao thu nhập cho giáo viên. Cần có cách tính hệ số giáo viên cho phù hợp với mức tăng từng bậc và thời gian nâng bậc hợp lý hơn. Đồng thời, cần thiết nghiên cứu tính thu nhập theo sĩ số học sinh và vùng miền để không còn tình trạng giáo viên dạy nhiều, chấm bài nhiều mà không được tăng thu nhập và không có sự cách biệt lớn thu nhập giữa khu vực trường tư và trường công, giữa thành thị và nông thôn. Ngoài ra, cần có các biện pháp hỗ trợ để giáo viên tự nâng cao trình độ chuyên môn, nghiệp vụ (như giảm giờ lên lớp định mức, tặng học bổng, hỗ trợ học phí theo thành tích học tập…), có học bổng khuyến tài hợp lý cho những giáo viên xuất sắc…
Trong tình hình hiện nay, cần thiết phải tăng học phí để nâng cao chất lượng giáo dục. Ở tầm vĩ mô, nhà nước cần điều tiết các nguồn chi để tăng mức chi cho giáo dục, trong đó chú trọng đúng mức khoản chi cho thu nhập của giáo viên. Tất cả những điều đó phải góp phần đặt vị trí của thầy giáo đúng cả “tiếng” lẫn “miếng” để ngành sư phạm trở thành một ngành thu hút được sinh viên giỏi thay vì cứ luẩn quẩn tâm lý “chuột chạy cùng sào”!
Bài đã đăng Báo SGGP, ngày 19-11-2010

Tạp bút

MÓN BÁNH QUÊ NHÀ

1. Lâu lâu mới có dịp đưa con về quê chơi, tôi dắt con ra chợ “tham quan”, nhân đó mua vào món ăn dân dã hồi thơ ấu. Ghé vào một hàng bánh tàng ong, tôi nhớ ngay đến cái vị ngọt béo, cái mùi thơm thơm của bột, của trứng, của dầu… Mua mấy cái, hỏi chuyện một lát, tôi qua hàng bánh chuối nướng. Lại một mùi thơm khác, của cả chuối chín nướng, mùi nếp khét và mùi lá chuối ủ chiếc bánh nóng hổi vừa chín tới… Lại ngắm nghía, chỉ chỏ cho con gái nghe. Hàng bánh dừa, bánh ít, bánh da lợn, bánh chuối chiên, bánh bò… Chỗ nào cũng nếm một chút, giảng giải vài câu, hỏi năm ba chuyện. Con gái được một bữa bánh ngon lành, với nhiều thức nó chưa bao giờ nếm. Tôi cũng sống lại được những ký ức tuổi thơ êm dịu.
Không chỉ có bao nhiêu đó. Cái món cốm gạo cũng rất hấp dẫn con bé. Mỗi cây cốm vừa mở bao thì thế nào nó cũng tìm ăn miếng dừa tẩm đường trước, để tận hưởng vị beo béo, thơm thơm, ngòn ngọt. Rồi bánh lọt nước dừa cũng ngon không kém. Những con bánh xanh trắng mềm mềm ăn với nước dừa béo ngậy, nước đường thơm lá dứa, thật khó tìm được ở nơi khác. Con gái tôi ăn không biết chán!
2. Chị bán bánh tàng ong nom có vẻ khắc khổ. Hẳn nhà nghèo, không có công việc gì ổn định, chị mới sắm bộ đồ làm bánh ra cái chợ nhỏ này ngồi bán đến chín giờ sáng mỗi ngày. Có lẽ thấy cách ăn mặc của tôi không giống người ở đây, chị đon đả: “Bánh này bỏ đường cát thôi, không có đường hóa học đâu chú!” Đứng quan sát chị làm một lúc, tôi hỏi: “Chị bán mỗi ngày lời được bao nhiêu?” “Vài chục thôi chú ơi! Mấy bữa trước vô mùa cấy, đi cấy khá hơn nên tôi nghỉ bán. Cấy công đôi được trăm hai tới trăm tư”. Tôi hiểu, công cấy bây giờ có giá bởi ít người còn làm nghề này…
Tôi lại nhớ đến bà chị họ tôi lúc hết vụ tôm sú thì quay sang bán tàu hủ chén. Đêm nào cũng dậy từ lúc hai giờ sáng, lục đục giã lá dứa, nạo dừa, xay đậu, nấu đậu, thắng nước đường…, để tờ mờ sáng thì gánh thùng tàu hủ ra chợ. Vừa bán dọc đường nữa, đến tám giờ vừa hết, mỗi ngày kiếm ba bốn chục ngàn, bằng một công làm cỏ mướn nhưng chị còn cả nửa ngày để làm việc nhà và đưa hai đứa con đi học… Đến mùa tôm, chị với chồng ra chòi canh tôm.
Những người phụ nữ đảm đang buôn cái này bắt cái kia, không quản khó nhọc để lo cho gia đình. Tôi nghe các chị kể chuyện và kể lại cho con gái nghe để nó hiểu thêm về những người phụ nữ, về quê hương mà cũng để hun đúc tinh thần đảm đang cho con bé.
3. Về quê, nếm hương vị của quê thì có nhiều. Một trái dừa xiêm ngọt lịm; một quày dừa nước dẻo ngọt; một khúc mía chấm muối ớt đậm đà; một bữa cơm gạo đỏ có món cá kèo nướng, rau đắng luộc cơm mẻ; tráng miệng bằng chén cơm rượu nồng say… Ăn một lần làm nỗi nhớ quê thêm nồng nàn, để rồi muốn về nữa để tiếp tục được ăn những món ăn nhà quê dân dã.
Ăn chơi thì có những món bánh. Bàn tay những dì, những chị khéo kéo làm các thức ăn vừa ngon vừa đẹp. Ngày nông nhàn, các dì các chị vì sinh kế lại đội thúng, quảy gánh, đẩy xe ra chợ để góp thêm chút ngọt bùi cho đời mà cũng để kiếm thêm thu nhập.
Thành ra, những món bánh quê trong một lần đi chợ xã làm tình cảm quê hương trong tôi thêm đậm đà; càng thắt chặt sợi dây liên hệ của con gái tôi với quê cha nó thêm gắn bó. Những thức bánh bỗng trở thành biểu tượng!

Thời sự và suy nghĩ

NÊN TỔ CHỨC NHIỀU NGÀY HỘI HIẾN MÁU TÌNH NGUYỆN

Trong thời gian qua, hiến máu nhân đạo trong cả nước đã thu được hàng triệu đơn vị máu, cứu cho hàng trăm ngàn người bệnh. Chỉ riêng tại Trung tâm Hiến máu nhân đạo TP.HCM, tính từ ngày 3-12-1994 đến ngày 31-8-2010, Trung tâm đã thu 937.747 đơn vị máu; trong đó, 8 tháng đầu năm nay, Trung tâm đã nhận được 92.526 đơn vị. Nhìn chung, lượng máu thu được năm sau luôn cao hơn năm trước. Trung tâm cũng thành lập một số tổ chức tình nguyện như CLB Máu hiếm, Đội Hiến máu dự bị… để nhận tiếp máu trong những trường hợp đặc biệt hoặc khẩn cấp. Nhiều bệnh viện lớn cũng tổ chức, vận động hiến máu để có máu tiếp ngay cho người bệnh đang cần truyền máu.
Để tăng nhận thức của cộng đồng về hoạt động hiến máu nhân đạo cũng như tăng nguồn dự trữ máu để cứu người bệnh, hội chữ thập đỏ các cấp đã có nhiều hoạt động phong phú. Từ ngày 8-5 đến ngày 2-9-2010, Trung ương Hội Chữ thập đỏ Việt Nam đã phát động chiến dịch “Những giọt máu hồng” hè 2010. Tại TP.HCM, qua 4 tháng thực hiện, Trung tâm Hiến máu nhân đạo đã tiếp nhận được 40.410 đơn vị máu, đạt 104%, vượt chỉ tiêu được giao, tăng trên 500 đơn vị so với năm 2009. Hay vào trước mỗi dịp tết nguyên đán, việc vận động hiến máu cũng được tiến hành rộng rãi để tăng số máu dự trữ, đề phòng tai nạn tăng cao trong những ngày tết.
Tuy nhiên, dù hiểu biết về hiến máu nhân đạo và sự tham gia của người dân đối với hoạt động này ngày càng được nâng cao nhưng cũng còn nhiều hạn chế với một bộ phận lớn người còn lại. Không ít người cho rằng hiến máu cũng là đi bán máu, hiến máu sẽ mau già (do phải thay nhiều tế bào máu mới), bị béo phì, thậm chí bị… “hâm” do thay đổi máu huyết… Một số người không ủng hộ việc hiến máu bằng cách không trực tiếp tham gia và còn “vận động” người thân không tham gia. Có một số bạn trẻ đi hiến máu nhưng phải giấu gia đình, nếu không sẽ bị ngăn cản… Theo các tài liệu tuyên truyền của ngành y tế và thực tế của những người hiến máu nhiều lần, hiến máu không phải là tác nhân làm mau già, bởi trong điều kiện bình thường, các tế bào máu của chúng ta cũng được thay đổi liên tục; khi hiến máu còn kích thích sự thay đổi đó diễn ra nhanh hơn để cơ thể có thêm nhiều tế bào mới. Hiến máu cũng không là nguyên nhân làm béo phì bởi béo phì có nguyên nhân trực tiếp từ chế độ dinh dưỡng và vận động; thường thì một số người sau khi hiến máu về có xu hướng ăn nhiều hơn để “bù lại” lượng máu đã mất, thành ra thói quen nên dễ tăng cân. Với người bình thường, cứ 1kg cân nặng thì có 70ml máu; một người 50kg có 3.500ml máu, nặng 65kg có 4.550ml…, thì khi lấy 1 hoặc 2 đơn vị máu (250ml hoặc 450ml) thì không ảnh hưởng gì đến sức khỏe, do đó hoàn toàn không có việc bị ảnh hưởng tâm sinh lý do hiến máu. Bên cạnh đó, hiến máu tình nguyện với bán máu là hai việc hoàn toàn khác nhau, vì hiến máu nhận được bồi dưỡng vật chất rất ít – theo Thông báo 108/TB-HMNĐ ngày 31-12-2008 trên tinh thần của Thông tư 40 ngày 23-4-2007 của Bộ Tài chính thì chi quà tặng (bằng hiện vật) với những người hiến 250ml, 350ml và 450ml lần lượt là 50.150đ, 69.150đ và 89.800đ. Một số phường, đơn vị để đạt chỉ tiêu vận động hiến máu hoặc nhằm động viên thêm cho người hiến máu có thể có tặng tiền (thường từ 50.000đ – 200.000đ/người/lần) là sự vận dụng riêng chứ không nằm trong chủ trương chung.
Vì vậy, để có thêm nhiều người biết hoạt động hiến máu tình nguyện, ủng hộ và nhiệt tình tham gia công tác nhân đạo này, bên cạnh việc tuyên truyền sâu rộng cần có nhiều hoạt động phong trào. Chẳng hạn, nên tổ chức các ngày hội hiến máu để thu hút sự tham gia của những đủ điều kiện thay vì họ phải đến hiến tại Trung tâm Hiến máu, như ngày toàn dân hiến máu nhân ngày Toàn dân hiến máu tình nguyện (7-4), ngày hội hiến máu trong thanh niên/sinh viên/bộ đội/công nhân ở các địa phương, trường học, doanh trại quân đội, xí nghiệp, khu công nghiệp… Bên cạnh đó, nên có các hoạt động giao lưu với các điển hình hiến máu và vận động hiến máu nhiều lần. Đồng thời, cũng cần có thêm nhiều thông tin về hoạt động hiến máu trên trang web của Hội Chữ thập đỏ thành phố (http://chuthapdotphcm.org.vn)...
Ngoài ra, với những người tích cực tham gia công tác hiến máu nhân đạo, nên có những hình thức biểu dương, động viên tinh thần xứng đáng, như tặng giấy khen, bằng khen của Hội Chữ thập đỏ, của UBND thành phố, gửi thư về địa phương, đơn vị công tác để nơi này khen thưởng, mời tham gia các hoạt động giao lưu, tổ chức tuyên truyền trên các phương tiện truyền thông… Xét cho cùng, vận động nhiều người hiến máu tình nguyện cũng là một hình thức giáo dục cộng đồng quan tâm, chia sẻ, giúp đỡ lẫn nhau, làm cho tình cộng đồng, nghĩa đồng bào thêm gắn bó.

Tạp bút

NHỚ KHÓI

Ngay lần đầu đọc Tràng giang của Huy Cận, tôi đã nhập tâm mà ngỡ rằng dòng kênh nhỏ trước nhà là sông Hồng, nhìn những tàu dừa nước trôi mà nhớ đến câu “Củi một cành khô lạc mấy dòng”… Tuyệt tác là một tác phẩm buồn, lãng mạn pha nét cổ điển và hiện đại. Nếu Thôi Hiệu trong Hoàng hạc lâu đã để hai câu kết đã thành điển tích văn học nổi tiếng: Nhật mộ hương quan hà xứ thị/Yên ba giang thượng sử nhân sầu. Tản Đà dịch: Quê hương khuất bóng hoàng hôn/Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai. Nhưng Huy Cận thì khác hơn: Lòng quê dợn dợn vời con nước/Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà. Khác ở chỗ, dù chẳng có khói (trên tràng giang) vẫn cảm thấy nỗi nhớ nhà dâng lên da diết; và, nếu có khói, biết đâu chẳng phải chỉ là khói sóng?
Tôi may mắn có lần được đi dọc theo chiều dài đất nước. Phong cảnh nước mình thật đẹp, người dân các vùng miền thật đôn hậu, hiền hòa. Nhưng có những chiều đang ở miền xa, trời cuối năm se lạnh, chợt thấy màu bàng bạc không biết của sương hay khói mà lòng nhớ nhà khôn tả. Giữa Tây Nguyên bạt ngàn rừng xanh và những trảng dã quỳ vàng rợp, cái màu ấy len trong những nếp nhà sàn làm tôi nghĩ đến bữa cơm chiều ấm áp, có ché rượu cần đưa cay… Đến Quảng Bình, thăm Nghĩa trang Trường Sơn, mắt tôi nhòe nhạt, không hiểu vì khói hương làm cay mắt, hay vì trước hơn một vạn ngôi mộ của các anh hùng liệt sĩ, hay vì bảng lảng khói sương ở một nơi u linh, tịch mịch. Đến Lam Kinh (Thanh Hóa), quê hương của các vua hậu Lê, vừa lạnh vừa đói, những củ khoai lùi còn bốc khói lẫn với màu tro xám làm ấm lòng lữ khách xa nhà. Ở Hà Nội, chiều hồ Gươm mờ ảo hơi sương, tôi cứ ngờ khói hương từ đền Ngọc Sơn đang lan tỏa… Tôi càng nhớ Huy Cận: Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà…
Tôi chắc rằng nhiều người, cùng như tôi, trong một chiều nào đó lạc chân đến một vùng đất lạ, nhìn thấy màu khói xa xa, sẽ dâng trào nỗi nhớ nhà, nhớ quê hương da diết. Trong lòng, trong ký ức của mỗi người luôn có một góc dành cho màu khói, cũng là góc dành cho quê hương, xứ sở.
Tuổi thơ có lẽ ai mà chẳng gắn với khói. Khói đốt đồng, khói bếp, khói con cúi un muỗi, khói hun hang chuột đồng…, cả cái màu mây cuối ngày màu lam thẫm rụng sát chân trời, tưởng như một chùm khói của quê nhà đâu đó. Tôi đã không ít lần nao nao khi thấy khói. Tôi nhớ đến những ngọn khói bếp chiều nhạt nhòa len qua từng kẽ lá hay kẽ tranh trên chái bếp rồi quyện vào những ngọn tre là đà bởi sức nặng của mặt trời cuối ngày trĩu xuống. Không ống khói, khói cứ ngoằn ngoèo với như dải lụa mềm phất phơ trong gió. Mùi thơm của bữa cơm cuối ngày với con cá cọng rau sao mà đậm đà và trầm ấm. Tôi lại như thấy dáng ngoại thấp thoáng sau mấy rặng tre lúc quét sân, lúc gánh nước tưới trầu. Tôi lại thấy dáng nội bên hàng dừa đang thổi con cúi đuổi muỗi cho đám cháu chơi đùa dưới ánh chiều chạng vạng. Màu khói hay màu của hoàng hôn sao mà da diết.Tôi không bao giờ quên câu hát nổi tiếng của nhạc sĩ Bắc Sơn trong Còn thương rau đắng mọc sau hè: “Coi khói đốt đồng để ngậm ngùi”. Đó cũng là một phần ký ức tuổi thơ của tôi. Cái màu khói đốt đồng nhợt nhạt, cay nồng luôn đậm đà, sâu nặng? Bởi tôi đã lớn lên từ đồng quê và có biết bao kỷ niệm êm đềm với nơi đó. Hồi nhỏ, tôi hay cùng với cha với mẹ làm những việc cuối ngày trên đồng trước khi về nhà xung quanh đống rạ đầy khói, để chuẩn bị cho một mùa mới. Lớn lên, xa quê, xa cả gia đình, tôi mới hiểu hết ý nghĩa của câu “không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà”, càng thấy ấm áp tình gia đình, càng thấu hiểu sự nhọc nhằn của cần lao, càng yêu quê hương của mình. Tình yêu đó trào dâng mãnh liệt trong lòng mà không ngôn từ nào có thể diễn tả được!

Câu chuyện thể thao

VƯỢT QUA NỖI BUỒN

1. Thua Malaysia, Việt Nam không thể giữ ngôi vương. Hàng triệu người đã buồn.
Chúng ta đã từng thất vọng. Hồi giải năm 1998, trong khí thế hừng hực, nhất sau đại thắng Thái Lan 3-0, ai nghĩ rằng Singapore có thể ngáng đường? Nhưng một pha thiếu quyết đoán của Tiến Anh đã giúp cái lưng của Sasi Kuma đi vào lịch sử. Hay hồi năm 2002, Việt Nam là chủ nhà vậy mà sau trận thua trước Indonesia 0-3, đã bị loại từ vòng bảng.
Ở SEA Games, thậm chí nỗi thất vọng còn dày hơn. Các trận chung kết năm 1999, 2003, 2009 là những nỗi đau khôn nguôi.
2. Công bằng nhìn nhận, chỉ giành HCĐ ở giải năm nay không đáng xem là thất bại, dù chưa phải là thành công. Đội tuyển Việt Nam đang không ở giai đoạn mạnh nhất và có phong độ tốt nhất. Những Như Thành, Hồng Sơn, Tài Em, Minh Phương… đã luống tuổi và không còn sung mãn thể lực. Những Thành Lương, Trọng Hoàng, Tấn Trường… thì chưa đến độ “chín”. Chấn thương lại diễn ra liên tục. Trong khi các đối thủ lại có tiến bộ vượt bậc, nhất là Philippines và Malaysia. Và, Calisto dường như đã bị “bắt bài”.
3. Thắng không kiêu, bại không nản; thắng thua là chuyện thường tình của binh gia. Tôi vẫn thấy nên cảm ơn thầy trò Calisto. Họ đã chơi hết mình nên không có điều gì đáng trách. Tôi dẫu buồn nhưng không thất vọng.
LĐBĐ Việt Nam cần mạnh dạn tìm ra các điểm yếu và nhìn về tương lai. Cần có những biện pháp hợp lý để nâng chất đội tuyển trong thời gian tới!

Thời sự và suy nghĩ

NHỜ CÓ TIN ĐỒN, TÔI ĐƯỢC ĂN… CÁ KÈO!

Tôi là một công chức, trong lúc “củi châu gạo quế” hiện nay, ở thành phố, phải hết sức dè sẻn mới đủ sống. Trong ăn uống, chưa dám ăn ngon, thành ra phải từ bỏ nhiều món ưa thích trước đây, mà cá kèo là một. Tôi quê ở miền Tây, ăn cá kèo từ lúc… chưa mọc răng (cháo cá kèo), tính ra đã hơn 30 năm. Nhiều năm nay, dẫu thèm cá kèo cặp gắp nướng dưới than hồng hay nhớ món lẩu cá kèo ăn với rau đắng hoặc ước được ăn khô cá kèo chấm nước mắm me… thì cũng chịu, bởi cá kèo thường mắc gấp rưỡi đến gấp đôi thịt heo và mắc gấp nhiều lần so với nhiều loại cái thông dụng khác.
Đùng một cái, cá kèo về chợ rất nhiều, toàn là tươi sống mà giá lại rất mềm, chỉ bằng nửa, thậm chí chỉ phần ba lúc cao điểm. Mà người mua cũng không nhiều lắm. Đọc báo mới biết vì cái tin đồn “ăn cá kèo bị ung thư”. Nhưng cũng nhờ vậy mà tôi mới “dám” mua cá kèo về kho rau răm hay làm món cháo cá cho sắp nhỏ. Tôi chắc chẳng có bệnh gì ráo, bởi ba tôi đã ăn cá này 60 năm rồi làm gì có bệnh ung thư!
Niềm vui của tôi (hay của những người như tôi) thật quá nhỏ bé so với nỗi buồn, thậm chí lo lắng của hàng ngàn nông dân đang nuôi và đánh bắt cá kèo. Một cái tin tự nhiên ở đâu đó sa xuống, lúc đầu nhẹ như không (bởi nó kỳ quặc và quá vô lý) vậy mà lần hồi đe dọa trực tiếp đến những người bắt cá tự nhiên, người nuôi cá thương phẩm, người nuôi cá giống, người bán thức ăn cho cá và cả những thương lái. Đằng sau họ là gia đình, là việc học hành, khám chữa bệnh… Một tin đồn bỗng trở thành một mối nguy cho rất nhiều người.
Trước đó, “ăn bưởi gây ung thư” rộ lên khiến nhà vườn điêu đứng hóa ra cũng chỉ là sự bất cẩn của một số người làm báo. Họ bị sai lầm lại thiếu cẩn thận thành ra có tội với bà con trồng bưởi cả nước. Còn lần này, người ta nghi ngờ đằng sau tin đồn là một âm mưu nào đó của một số kẻ bất chính để tìm cách trục lợi. Mới mấy hôm nay thôi, cá tra, cá basa Việt Nam bị xếp oan uổng vào “danh sách đỏ” do được nuôi bằng thực phẩm và trong nguồn nước không đảm bảo an toàn – một điều hoàn toàn thiếu thực tế. Trước đó nữa, có lúc tôm sú nước ta bị cho là có dư lượng chất kháng sinh; thịt heo có thuốc tăng trọng…, cũng làm lao đao không chỉ nông dân mà cho cả một số ngành sản xuất, chế biến. Xâu chuỗi các sự kiện đó lại, có thể thấy rằng hình như có một sự thiếu minh bạch về các nông sản của Việt Nam. Dân mình nuôi, trồng phần nhiều theo tập quán, thiếu các thông số khoa học về dinh dưỡng, vệ sinh, môi trường…, cũng ít khi được ai hướng dẫn phải làm như thế nào, mà bản thân các “tiêu chuẩn” cũng chưa thông nhất nhau (như tiêu chuẩn của châu Âu, của Mỹ, của Nhật… chưa khớp hoàn toàn với tiêu chuẩn của Việt Nam). Có khi, do trúng mùa, thương lái ép giá bằng cách đưa ra các tiêu chuẩn cao ngất để giảm giá; lúc khá “hút hàng”, thương lái lại mua dễ dãi khiến người nông dân cũng không chú tâm về việc phải đảm bảo chất lượng, nhưng sau đó người tiêu dùng phản ứng, tất cả đều lại “đổ” về cho nông dân gánh đủ. Rõ ràng, nông dân đang tự “bơi” với đầy các yếu tố rủi ro.“Nỗi oan” của cá kèo đáng là một bài học lớn cho các nhà quản lý và cả các nhà nghiên cứu nông nghiệp. Cần thiết phải “chuẩn hóa” các yêu cầu về môi trường, cách nuôi, thức ăn/phân bón cho các vật nuôi/cây trồng, cũng như về dinh dưỡng, độ an toàn… của các nông sản. Những điều đó tạo ra sự minh bạch không chỉ cho các loại nông sản hay cho ngành nông nghiệp mà chính là cho nền kinh tế nước nhà.

Thời sự và suy nghĩ

Cần chú trọng quản lý sản xuất theo khoa học để tăng năng suất lao động

Tăng năng suất lao động là một yếu tố quan trọng để giảm giá thành sản phẩm, tăng năng lực cạnh tranh, cả ở cấp độ doanh nghiệp lẫn cấp độ quốc gia.
Frederick Winslow Taylor (18561915), một kỹ sư cơ khí Mỹ đã tìm ra cách nâng cao năng suất lao động, nhất là trong công nghiệp. Là một nhà tư vấn quản lý trong những năm cuối đời, ông được coi là "cha đẻ” của bộ môn quản lý theo khoa học, đặc biệt là quản lý sản xuất trong các xí nghiệp công nghiệp. Một trong những người áp dụng thành công lý thuyết của Taylor là Henry Ford, người sáng lập hãng ôtô Ford nổi tiếng. Ford đã đưa phương pháp sản suất hàng loạt (phương pháp sản xuất theo dây chuyền) vào hệ thống dây chuyền sản xuất ôtô con của ông ta.
Với vai trò quan trọng của việc tổ chức sản xuất, kinh doanh theo khoa học, ở các doanh nghiệp nước ta hiện nay cần có bộ phận nghiên cứu hiệu quả lao động của công nhân nhằm nâng cao năng suất làm việc, giảm giá thành, tăng lợi nhuận và nhất là tăng thu nhập cho người lao động. Các vấn đề đáng chú ý là:
Thứ nhất, quan tâm nghiên cứu nâng cao năng suất lao động của từng bộ phận trong toàn xí nghiệp, công ty, doanh nghiệp… Dù trong cùng một doanh nghiệp nhưng mỗi bộ phận với đặc thù công việc khác nhau nên việc nghiên cứu năng suất lao động không được đánh đồng, từ đó mới xác định được một “định mức” lao động phù hợp cho mỗi bộ phận, góp phần mang lại hiệu suất lao động cao nhất.
Thứ hai, thực hiện tốt công tác tư vấn tâm lý cho người lao động. Công tác này nên bắt đầu từ khi tuyển công nhân vào làm việc, có tác dụng tạo ra tâm lý yên tâm, thoải mái, tự tin, lạc quan trong quá trình làm việc, giảm được tai nạn lao động, giảm những ngày nghỉ không cần thiết và góp phần nâng cao năng suất làm việc. Chú ý việc tư vấn tâm lý cũng là một cách chăm lo đời sống tâm lý, tinh thần thiết thực cho người lao động, bên cạnh việc chăm lo về vật chất.
Thứ ba, định kỳ tổ chức tập huấn cho những người lao động trong cùng hệ thống, cùng nhóm công việc để có thể nắm bắt được những công việc của nhau, khi cần thiết có thể thay thế hoặc luân chuyển dễ dàng, bên cạnh việc để người lao động giao lưu, tiếp xúc, chia sẻ kinh nghiệm với nhau. Ngoài ra, cũng cần tập huấn để công nhân làm quen với các phương thức sản xuất mới, các thiết bị máy móc mới.
Thứ tư, có sự phối hợp hợp lý giữa những lao động mới vào và người có kinh nghiệm, giữa những lao động có tay nghề cao và người mới học nghề sao cho vừa đảm bảo đạt hiệu suất lao động cao nhất vừa kích thích tinh thần làm việc của người lao động vừa rèn luyện cho những lao động mới. Quá trình này cần có sự nghiên cứu đầy đủ, xét trên đặc điểm đặc thù của từng bộ phận, từng người lao động cụ thể, không được thực hiện đại khái, qua loa.Thứ năm, đảm bảo tăng năng suất lao động phải gắn liền với tăng thu nhập cho công nhân. Tăng thu nhập cho người lao động phải luôn là mục tiêu của bất kỳ doanh nghiệp nào, có như vậy mới giữ được nhân công có chất lượng cao. Vì vậy, một khi đặt vấn đề tăng năng suất làm việc là góp phần tăng lợi nhuận cho doanh nghiệp thì càng phải gắn với lợi ích cụ thể của người lao động. Thu nhập của công nhân phải được tăng theo một tỉ lệ hợp lý so với lợi nhuận họ tạo ra được do tăng hiệu quả làm việc, có như vậy mới kích thích công nhân luôn chủ động và nhiệt tình tham gia các phương thức cải tiến năng suất lao động.

Thứ Bảy, 4 tháng 12, 2010

Thời sự và suy nghĩ

NGƯỜI TIÊU DÙNG CÓ QUÁ NHIỀU MỐI LO

“Hãy làm nhà tiêu dùng thông thái”, lời cảnh báo này nay trở thành như một khẩu hiệu dường như đã… lỗi thời, bởi dù có muốn và cố gắng “thông thái” cũng không thể thực hiện được. Đủ các hình thức gian dối, lừa đảo diễn ra, ngày càng tinh vi hơn, khiến khó có người tiêu dùng nào đủ khả năng phòng tránh được tất cả.
Không khó để kể: đổ xăng bị đong thiếu đã đành nhưng không thể nào biết được chất lượng xăng ra sao; mua sữa thì nơm nớp liệu sữa có những chất gây ung thư, bệnh tật, đồng thời luôn lo hàm lượng dinh dưỡng có đúng như nhà sản xuất đã ghi không; mua thịt cá thì không rõ có bị ướp hóa chất, có dư lượng kháng sinh, có chất tăng trọng; mua rau thì gần như “nhắm mắt đưa chân” bởi khó tránh khỏi có dư lượng thuốc trừ sâu, phân hóa học; ngay cả mua kẹo đậu phộng hay kẹo hạt điều thì gần như luôn bị “làm mặt” với những hạt to, mẩy nằm bên ngoài còn bên trong toàn hạt lép… Đối với một số dịch vụ, tình trạng “treo đầu dê bán thịt chó” cũng xảy ra thường xuyên. Chẳng hạn, các tour du lịch lữ hành thường lập lờ các nội dung tham quan, chất lượng khách sạn, xe cộ, bữa ăn…; đi taxi thì không chỉ lo đồng hồ “phi mã” mà còn sợ mất đồ nếu lỡ quên; đi xe khách, nhất là vào dịp lễ tết, thì không chỉ bị nhồi nhét, thu thêm tiền mà còn lo bị bỏ rơi dọc đường, bị “bán” sang xe khác… Những mối lo đó hầu như người tiêu dùng nào cũng phải đối mặt và gần như không sao tránh khỏi, đành phó mặc cho sự may rủi mà thôi.
Không thể nói là các cơ quan chức năng đã bỏ mặc người tiêu dùng đối phó với các hình thức gian dối, bắt chẹt, lừa gạt của người bán, người cung cấp dịch vụ nhưng hình như các cơ quan này tỏ ra bất lực trước các thủ đoạn gian dối ngày một tinh vi hơn của một bộ phận người bán hàng. Các lý do đưa ra cũng khá “khách quan”, như lực lượng quá mỏng, phương tiện thiếu thốn, các biện pháp chế tài thiếu sức răn đe… Chính vì vậy, các mối lo của người tiêu dùng gần như vẫn còn đó, thậm chí ngày càng trầm trọng hơn, thiệt hại ngày càng lớn hơn.
Trong khi đó, câu đúc kết của dân gian gần như luôn đúng: mua lầm chứ bán không bao giờ lầm, để nói rằng ngay cả khi người bán ngay thẳng, thật thà thì rủi lo, thiệt thòi phần nhiều vẫn thuộc về người mua, huống hồ chi người bán có ý đồ bất chính. Vì vậy, nếu chỉ kêu gọi suông về đạo đức, lương tâm của người bán hàng thì gần như không có tác dụng, nhất là khi đạo đức xã hội đang có biểu hiện xuống cấp. Do đó, pháp luật cần có các hình thức xử phạt đủ mạnh để răn đe, ngăn chặn tình trạng này. Chẳng hạn, cần có quy định phạt tiền gấp nhiều lần số tiền gian lận chứng minh được (như tình trạng các cây xăng đong thiếu), rút giấy phép kinh doanh vĩnh viễn, đến mức nào đó phải truy cứu trách nhiệm hình sự… Công tác tuyên truyền cần được thực hiện sâu rộng hơn nữa, nhất là tại nơi diễn ra mua bán, điểm cung cấp dịch vụ, về quyền và nghĩa vụ của các bên mua và bán. Cần công bố các đường dây nóng để người tiêu dùng phản ánh những điểm bán hàng có nghi vấn gian lận và cung cấp các phương tiện, dụng cụ đo lường đối chứng đạt quy chuẩn (như đặt cân đối chứng tại các chợ, đặt dụng cụ đong xăng tại các cây xăng…). Đồng thời, cần phát huy hơn nữa vai trò của các hội bảo vệ người tiêu dùng, nhất là khi Luật Bảo vệ người tiêu dùng có hiệu lực…
Tóm lại, để giảm các mối lo cho người tiêu dùng, cần có sự nỗ lực cao độ với sự nâng cao trách nhiệm của các cơ quan chức năng. Trong đó, cần làm minh bạch và lành mạnh môi trường mua bán, hành động dịch vụ để góp phần làm lành mạnh nền kinh tế và thúc đẩy kinh tế phát triển. Bên cạnh đó, đây cũng là cách để góp phần nâng cao đạo đức xã hội, xây dựng các mối quan hệ xã hội mang tính nhân văn, nhân bản hơn.

Thời sự và suy nghĩ

PHẢI TRÁNH TƯ DUY CỤ THỂ TRONG QUẢN LÝ!

Dạo trước, Bộ Giáo dục – Đào tạo có một quy định liên quan đến đồng phục, lễ phục tốt nghiệp của học sinh, sinh viên, đặc biệt là nữ, dù được coi là góp phần giữ thuần phong mỹ tục trong nhà trường khiến nhiều người cảm thấy băn khoăn. Đó là vì sao Bộ lại quan tâm đến việc nữ sinh mặc váy dài đến đâu? Hay dựa vào căn cứ nào (pháp lý, khoa học, thẩm mỹ…) để buộc nữ sinh không được mặc váy trên gối? Thậm chí, nếu nữ sinh vì lý do gì đó không thực hiện được thì xử phạt ra sao, liệu có phù hợp với các quy định pháp luật khác không?…
Gần đây hơn, khi dư luận rộ lên về tác hại của game online thì một số địa phương có quy định cấm các điểm internet công cộng mở cửa sau 22g hoặc “khóa” một số game trực tuyến sau giờ này, hoặc cấm các điểm dịch vụ internet công cộng cách trường học trong bán kính 200m… Rõ ràng mục đích của những quy định này là rất tích cực. Nhưng những con số cụ thể này dựa vào căn cứ nào (pháp lý, nghiên cứu khoa học…), tính hiệu quả ra sao?
Những quy định này cho thấy, ở một số bộ ngành, địa phương hiện nay vẫn còn quản lý bằng pháp luật, hành chính với tư duy cụ thể. Trước đó, ngành văn hóa từng “đo” quần áo ca sĩ để không cho phép hở ngực, hở chân bao nhiêu; ngành y tế từng đề ra quy định “thấp, bé, nhẹ cân” không được lái xe gắn máy…
Tư duy cụ thể buộc từng địa phương, thậm chí từng cá nhân, hi sinh cái đặc thù riêng vốn có của mình, mà có khi chính điều đó là bất khả kháng hoặc có thể tạo nên thế mạnh. Trên thực tế, việc quản lý cần có tính khái quát cao, để có thể áp dụng cho tất mọi đối tượng, hay ít nhất cũng số đông đối tượng. Còn nếu nêu cụ thể, thì sẽ có bao nhiêu cái cụ thể, cái chi tiết để điều chỉnh toàn xã hội ở tất cả các lĩnh vực? Và ngoài ra, nếu đi vào quá cụ thể thì một mặt dễ thực hiện (vì chiếu theo cái cụ thể đó) nhưng mặt khác lại có thể bỏ sót nhiều trường hợp (vì quy định có thể không thể điều chỉnh được tất cả) và nhất là có thể làm quy định sớm bị lỗi thời (vì thực tiễn luôn diễn tiến nhanh hơn quy định và thường xuyên thay đổi).
Nói vậy, không có nghĩa là không cần nêu cụ thể. Trên thực tế, cụ thể là yêu cầu không thể thiếu trong quản lý nhà nước, nhất là trong xây dựng văn bản quy phạm pháp luật. Chẳng hạn, quy định về độ tuổi trong luật hình sự là yêu cầu tối quan trọng để xác định tội danh và khung hình phạt. Hay quy định về vận tốc trong luật giao thông cũng là căn cứ cần thiết để xác định mức phạt tiền và biện pháp phạt bổ sung (nếu có)… Tuy nhiên, cần có nghiên cứu thấu đáo để xác định nội dung nào thì cần nêu cụ thể, nội dung nào thì chỉ nên nêu khái quát.
Bên cạnh đó, trước khi ban hành một văn bản quy phạm pháp luật hoặc văn bản hành chính, cơ quan ban hành cũng cần tìm hiểu kỹ các trường hợp đặc thù, các “ngoại lệ” (nếu có) để xác định tính phổ biến cao nhất của quy định đó có thể có. Các cơ quan nhà nước cần sa vào những chi tiết cá biệt mà không thực tế, không khả thi, có khi không hợp lý mà thiếu cả tính hợp pháp, sẽ làm giảm hiệu lực quản lý nhà nước.
Bài đã đăng Báo Sài Gòn Giải phóng ngày 30-10-2010

Thứ Ba, 16 tháng 11, 2010

Câu chuyện giáo dục

DẠY CON KIÊN NHẪN TỪ KHI CÒN BÉ

Kiên nhẫn là một đức tính rất cần thiết cho mỗi người, không chỉ trong công việc, học tập mà còn trong ứng xử, giao tiếp. Có thể nói, kiên nhẫn là một yếu tố quan trọng để có thể đạt được thành công trong cuộc sống. Từ kiên nhẫn, có thể xem là nền tảng để rèn được tính nhẫn nhịn, thậm chí nhẫn nhục, trong xử thế sau này.
“Gieo hành vi, gặt thói quen. Gieo thói quen, gặt tính cách”. Trong việc hình thành tính kiên nhẫn, cần có sự rèn luyện, uốn nắn từ nhỏ, để lớn mới rèn hoặc để cho trẻ tự nhận ra sự cần thiết phải tập tính kiên nhẫn thì sẽ khó thành công hơn. Chính vì vậy, các bậc cha mẹ nên dạy cho con tính kiên nhẫn từ khi còn bé, để hình thành một thói quen tích cực cũng như một đức tính tốt cho trẻ.
1. Kể cho trẻ những câu chuyện liên quan đến tính kiên nhẫn.
Hãy bắt đầu những câu chuyện nho nhỏ, ngăn ngắn về tính kiên nhẫn, cả ở góc độ tích cực lẫn tiêu cực. Lồng trong câu chuyện nên có những câu hỏi để tập cho trẻ suy nghĩ. Chẳng hạn, một con chim làm tổ, trừ lúc tìm mồi, liên tục đi nhặt từng sợi rơm, sợi cỏ, vậy chim có đan thành chiếc tổ không? Một người may áo nhưng chỉ may được một tay áo rồi bỏ làm việc khác, vậy có thành được chiếc áo không? Những câu chuyện như vậy sẽ gieo cho trẻ những ấn tượng về ý nghĩa của tính kiên nhẫn cũng như hậu quả của sự thiếu kiên nhẫn. Những câu hỏi mang tính gợi mở sẽ giúp trẻ dần dần tự nhận ra được vấn đề.
2. Làm gương cho trẻ về tính kiên nhẫn.
Làm gương luôn có tác động rất tích cực trong việc hình thành nhân cách cho trẻ. Trong sinh hoạt hàng ngày, cha mẹ cần cho con thấy bản thân mình luôn kiên trì thực hiện cho bằng được một số việc. Chẳng hạn, sửa một cái quạt, thường con trẻ thích ngồi xem bạn làm, nếu bạn không kiên trì cho đến lúc sửa xong, trẻ dễ có cảm giác tiếc nuối, hình tượng đẹp đẽ của bạn trong con ít nhiều giảm sút và nhất là khi bạn thuyết phục con phải kiên nhẫn trong việc gì đó, sẽ giảm tính thuyết phục. Do đó, một số việc mà bạn khó kiên trì thực hiện được thì cũng không nên để cho trẻ thấy.
3. Tạo điều kiện để cho trẻ kiên nhẫn.
Rèn luyện tính kiên nhẫn là cả một quá trình, vì vậy bản thân cha mẹ phải kiên trì thực hiện sự rèn luyện đó. Trẻ đang làm việc gì đó, hãy cố động viên để trẻ làm cho xong, đừng bảo trẻ làm việc khác. Chẳng hạn, trẻ đang tập viết, bạn đi đâu về có đồ chơi mới, liền gọi trẻ nhận quà, tức thì trẻ sẽ bị món quà mới hấp dẫn, lúc đó bảo trẻ chơi một chút rồi viết bài tiếp e rất khó. Vì vậy, để trẻ làm xong một việc gì đó, với ý thức trách nhiệm cao (không được làm qua loa, đối phó) rồi mới yêu cầu hoặc để trẻ làm việc khác. Dĩ nhiên, cha mẹ không thể đòi hỏi ở con mình nhiều quá mà phải phù hợp sức khỏe, tính cách, thói quen, điều kiện thực tế…
4. Uốn nắn, động viên khi trẻ tỏ ra thiếu kiên nhẫn.
Trẻ thường mau chán, dù với việc mà ban đầu chúng rất yêu thích. Nếu để trẻ tự do thực hiện theo ý mình thì có thể có nhiều việc không được làm đến nơi đến chốn. Do đó, khi trẻ tỏ thiếu kiên nhẫn, cha mẹ cần động viên, uốn nắn ngay để không trở thành một thói quen xấu. Cần kết hợp hài hòa giữa biện pháp động viên (khen ngợi, thưởng…) với biện pháp uốn nắn (phạt). Nhất là với một số việc quan trọng (như tập tô màu, tập viết chữ, tập làm toán…), cần có khuôn phép nhất định để hình thành một nền nếp thường xuyên, ổn định.
5. Nhắc nhở thường xuyên về tính kiên nhẫn.
Dù trẻ đã ít nhiều thể hiện được tính kiên nhẫn, cha mẹ cũng không nên lơ là với trẻ. Bởi nếu chỉ cần thiếu rèn luyện một thời gian ngắn, trẻ sẽ phải mất sự kiên trì và khi đó phải mất thời gian để rèn luyện lại. Vì vậy, trong sinh hoạt thường ngày, cha mẹ cũng phải tiếp tục kể những chuyện về gương kiên nhẫn, thường xuyên động viên, uốn nắn con trẻ để chúng luôn có ý thức rằng sự kiên nhẫn là một thói quen thường trực. Ngay với người lớn, nếu chúng ta không tự nghiêm khắc với chính mình thì cũng sẽ bỏ qua nhiều thói quen tốt; cho nên với trẻ, thường ham chơi, mau chán, mau quên, cũng rất cần sự kèm cặp, định hướng của cha mẹ trong quá trình hình thành nhân cách, trong đó có tính kiên nhẫn.
Bài đã đăng Báo Phụ nữ Chủ nhật, ngày 14-11-2010

Câu chuyện văn hóa

NHIỀU BẠN TRẺ CHƯA CHỊU KHÓ ĐỌC SÁCH!

Ở một lớp sau đại học về báo chí, giảng viên – một nhà báo khá nổi tiếng – khi nói về “bệnh” lười đọc trong các nhà báo trẻ đã “minh chứng” bằng con trai của mình. Ông nói: Cậu ta có thể nói vanh vách về Những người khốn khổ của Victor Hugo, Số phận con người của Solokhov, Chiến tranh và hòa bình của Lev Tolstoi, Hồng lâu mộng của Tào Tuyết Cần…; nhưng khi hỏi đã đọc các tác phẩm ấy chưa thì cậu ta ấm ớ! Hóa ra, cậu ta chỉ đọc bản tóm tắt, các đoạn trích, các bài bình luận hoặc… xem phim mà thôi!
Cũng bằng những cách tương tự, một số giáo viên trẻ dạy văn trong khi vẫn kêu gọi học sinh phải đọc tác phẩm này, tiểu thuyết kia nhưng bản thân mình chỉ “học lỏm” về các tác phẩm đó mà chưa bao giờ đọc trọn vẹn một cuốn sách.
Ở thư viện các trường đại học, có một số sách bình thường gần như không ai mượn nhưng đến gần kỳ thi thì dù có hàng chục bản cũng không còn, mà nhiều bản khi trả lại có đầy dấu gấp, dấu đóng mới. Thì ra, nhiều người chỉ mượn đọc ngấu nghiến cho bài kiểm tra hoặc tiểu luận cuối kỳ; họ còn tranh thủ photo cho bạn mượn.
Không chỉ vậy, nhiều người đã quen đọc những bài viết ngăn ngắn, những mẩu nhỏ theo phong cách @ trên mạng, nên khi cầm đến một quyển sách dày, chữ nghĩa “nghiêm chỉnh” thì… bỗng dưng buồn ngủ! Vì vậy, đôi khi chỉ đọc ít trang đầu, vài trang cuối, điểm qua cái mục lục thì coi như đã đọc xong tác phẩm! Với một số tác phẩm lớn, các trang công cụ trên internet thậm chí còn tóm tắt giúp người đọc dù có cảnh báo “Phần sau đây có thể cho bạn biết trước nội dung của tác phẩm”!.
Trong khi đó, cũng có một số bạn trẻ tỏ ra rất yêu quý sách, thường không ngại bỏ tiền ra mua những tác phẩm “hot” như
Thế giới phẳng, Chiếc Lexus và cây ô liu của Thomas L. Friedman hay Mật mã Da Vinci, Biểu tượng thất truyền của Dan Brown… Đây là những tác phẩm rất dày, nội dung có thể nói là “khó đọc”, không phải người đọc nào cũng có thể hiểu ngay được. Cũng có người “kỳ công” sưu tầm đủ các tập, có khi với nhiều bản phát hành ở nhiều thời điểm khác nhau, của những bộ sách đồ sộ như Tam quốc diễn nghĩa của La Quán Trung, Đông Chu liệt quốc của Phùng Mộng Long, Cửa biển của Nguyên Hồng…, thậm chí cả bộ Tư bản của Mác và Ăngghen, rồi đặt ở những vị trí trang trọng, dễ thấy trong nhà, không phải để đọc mà chỉ để… trang trí!
“Lười đọc” rõ ràng là không tốt đối với một số công việc, như dạy học, viết báo, chuyên viên tham mưu – tổng hợp… Ít đọc sẽ không có đủ kiến thức, thông tin đã đành mà còn có thể hiểu sai, diễn đạt ý không đúng, nhầm lẫn theo kiểu “râu ông nọ cắm cằm bà kia”. Hiện tượng học sinh học văn, sử kém cũng có một phần do giáo viên chưa truyền đạt được tinh thần say mê học hỏi, tìm hiểu thông qua đọc sách. Hay việc dùng từ sai (nhất là từ Hán – Việt) trên báo chí cũng ít nhiều xuất phát từ việc ít chịu đọc, ít chịu tra tự điển những từ khó của một số người viết báo. Chính vì vậy, “lười đọc” không chỉ là thói quen, sở thích, tính cách cá nhân mà đã trở thành một hiện tượng xã hội, của nhiều người và tác động đến nhiều người.
Từ chuyện “lười đọc”, nhiều người đã nói đến sự xuống cấp của văn hóa đọc, vì đã không chịu đọc thì lấy gì có văn hóa đọc? Hiểu cho đầy đủ, văn hóa đọc còn bao gồm cả việc chọn sách để đọc, đọc để làm gì, cách đọc như thế nào… Xét cho cùng, đọc sách là một trong những cách học tập hữu hiệu, không chỉ học từ kiến thức, kinh nghiệm trong sách mà còn học cách trình bày một tác phẩm, cách hành văn… Vì vậy, để có văn hóa đọc trước hết phải tập được thói quen đọc sách, với những tác phẩm có nội dung bổ ích, lành mạnh. Sau đó, tùy theo nhu cầu và điều kiện của mình mà có cách đọc cho phù hợp.
Chính vì vậy, gia đình, nhà trường, người lớn tuổi… cần truyền lại, khơi gợi cho những người trẻ tuổi tinh thần ham học, ham đọc, say mê tìm hiểu, khám phá thông qua sách vở. Bản thân các bạn trẻ cũng cần nhận thấy rằng nếu mình không ham đọc thì sẽ ảnh hưởng đến tinh thần say mê đọc sách của chính con cái mình. Nếu một bộ phận đông đảo người, một thế hệ, một xã hội không còn ham đọc sách thì xã hội ấy sẽ đi về đâu? Thực tế hiện nay vẫn còn rất nhiều người ham đọc, yêu quý sách nhưng cũng cần cảnh báo hiện tượng lười đọc để mỗi gia đình, mỗi người tự đối chiếu lại mình mà nhắc nhở nhau đọc sách mỗi ngày!

Thời sự và suy nghĩ

Cần có chiến lược quốc gia về chống thiên tai

Nước ta từng khá thành công trong việc “sống chung với lũ” ở đồng bằng sông Cửu Long. Từ chỗ mỗi mùa “nước lũ dâng cao dâng theo bao nỗi sầu đau” thì hiện nay, đa số người dân đã thích nghi được với lũ, thậm chí có một bộ phận còn trông đến mùa lũ để tận dụng nguồn thủy sản dồi dào những tháng này. Thành công đó bắt đầu từ một chiến lược có tính khoa học của Chính phủ và các tỉnh vùng châu thổ sông Cửu Long.
Trong khi đó, đối với các thiên tai khác, chúng ta chưa có biện pháp đối phó hợp lý nhằm giảm thiểu thiệt hại. Hầu như năm nào miền Trung cũng chịu tổn thất nặng nề về nhân mạng và của cải vì bão, lũ. Nếu tầm quốc gia chưa có một chiến lược mang tính vĩ mô thì tầm địa phương cũng thiếu những biện pháp, những phương án phòng tránh thiên tai có hiệu quả. Kinh phí, phương tiện tất nhiên là một phần của vấn đề nhưng chính vẫn là nhận thức, là tư duy. Vì vậy, có thể nói, những cơn bão trong năm 2010 này đều gây thiệt hại nặng cho các tỉnh miền Trung đều cùng lý do: khả năng dự báo ít nhiều chưa đáp ứng được tình hình, sự phòng tránh, đối phó còn thụ động và có nhiều hạn chế, mức độ mưa lũ quá lớn, không lường trước được...; sâu xa hơn, đó là do nạn phá rừng bừa bãi, việc xây cất, khai thác cát thiếu quy hoạch dẫn đến thay đổi dòng chảy của các sông suối…
Thêm vào đó, biến đổi khí hậu đang có những tác động rõ rệt đến thời tiết và khí hậu nước ta (cũng như nhiều nước khác trên thế giới, trong đó có ảnh hưởng đến Việt Nam), như mưa nắng rất bất thường, nhiệt độ tăng cao, nước biển xâm nhập sâu vào đất liền… Những điều đó cũng cần xem là một dạng thiên tai.
Vì vậy, cần phải nâng công tác phòng chống thiên tai thành một chiến lược quốc gia với những giải pháp mang tính khoa học và lâu dài. Trong đó, công tác dự báo là rất quan trọng, nhằm có biện pháp đối phó hợp lý và có hiệu quả. Chẳng hạn, đối với hạn hán, cần dự báo chính xác khu vực và mức độ hạn, để từ đó có biện pháp cung cấp nước sinh hoạt và nước sản xuất cho người dân; có định hướng sản xuất (trồng cây gì, nuôi con gì…) cho phù hợp; có biện pháp ngăn ngừa, hạn chế (trồng cây ngăn sa mạc hóa, trồng rừng cải thiện môi trường, tích trữ nước, mưa nhân tạo…); có sự hỗ trợ cần thiết (hỗ trợ vốn, cứu trợ khẩn cấp…)… Thiết nghĩ, trong điều kiện khoa học kỹ thuật hiện nay, việc dự báo thiên tai không phải là điều không thể. Đồng thời, chiến lược này cũng giúp chủ động khắc phục hậu quả của thiên tai, thay vì cứ đến khi có bão lũ thì lại vận động, kêu gọi sự giúp đỡ của cả nước.Trong quá trình đề ra chiến lược cần đặt lợi ích quốc gia lên trên lợi ích của ngành, của địa phương; tránh tên gọi là “chiến lược” nhưng thực ra là những kế hoạch ngắn hạn… Cần có sự nghiên cứu kỹ lưỡng, có sự lấy ý kiến rộng rãi của các nhà khoa học và của nhân dân, để các chiến lược đề ra thực sự có hiệu quả và có tính chiến lược. Có như vậy, các giải pháp đề ra mới mang tính căn cơ và mang tính khả thi cao.
Bài đã đăng Thời báo Kinh tế Sài Gòn, ngày 28-10-2010

Tạp bút

RAU QUẾ QUÊ NHÀ

Mỗi lần đi ăn phở, ngắt từng chiếc lá quế thơm ngát tươi non, tôi lại nhớ đến vườn rau luôn tươi xanh ở quê nhà, tôi lại nhớ đến mẹ tôi…
Ngày trước, quanh nhà luôn có trồng vài cây quế để làm gia vị. Những món ăn thường ngày hay có rau quế như rau quế ăn sống, chuối ghém trộn đậu phộng, canh chua cây chuối non, nhất là những lần có món thịt gà kho… Cái mùi quế thơm nồng nàn, vị đậm đà, khiến bữa cơm đạm bạc quê nhà đọng mãi trong ký ức. Mùa mưa, quế tươi non; cuối mùa, quế trở hoa hồng phớt thơm thoang thoảng, qua mùa nắng hoa kết quả. Anh em chúng tôi hay cắt lấy những cành hoa đã khô đem đập lấy hạt. Hạt quế nhỏ li ti thơm thơm đem ngâm nước thì nở trương lên như hạt é, ăn vừa thơm vừa mát. Nhưng mặc cho nắng cháy, dưới gốc vẫn nảy lên những chồi non xanh mơn mởn. Suốt năm, quế vẫn nồng nàn trong mỗi bữa ăn…
Năm tôi vào đại học, mẹ trồng cả một vườn quế. Mẹ chọn góc vườn đất màu nhất, bằng phẳng nhất, rồi trộn phân chuồng với lá mục để rải xuống đấy những hạt quế khô. Nhờ chăm tưới nước, bắt sâu, bỏ phân, chỉ đôi tháng, quế đã xanh vườn. Quế của mẹ tôi không quá xanh đậm, cọng cũng không quá to mập – thường thấy ở loại quế người ta tưới nhiều phân hóa học. Quế của tôi thơm đậm, vị nồng, mới nghe mùi đã nhớ đến bữa cơm…
Đó là vườn rau nuôi tôi học đại học. Hai ngày một lần, cuối ngày, mẹ lọ mọ cắt rau, xếp ngay ngắn trên những tàu lá chuối, tưới nước cẩn thận cho rau tươi. Sáng sớm, mẹ dậy thật sớm, lúi cúi xếp rau lên chiếc xe đạp cũ chở ra bỏ mối cho các hàng rau ngoài chợ. Mỗi buổi chợ không nhiều, chừng chục ký rau, nhưng suốt cả tháng thì cũng có thể đủ chi phí cho tôi đi học trong một tháng. Mỗi tháng tôi đón xe đò vượt hơn trăm cây số về nhà. Mấy đứa em thì tíu tít, ba mẹ vừa mừng vừa lo. Có khi chưa chuẩn bị kịp tiền phải đi mượn tạm của hàng xóm. Tôi cũng có vài bữa cơm nhà, lại có rau quế làm gia vị, hương thơm nồng nàn còn đọng mãi đến thành phố.
Đến năm thứ ba, tôi bắt đầu đi làm. Hè cũng không còn về nghỉ như trước. Cùng với các học bổng, tiền làm thêm cũng tạm đủ trang trải. Tôi vẫn hay về nhà nhưng không còn chờ “tiền lương” của ba mẹ nữa. Mẹ tôi cũng đỡ phải việc lo “chạy tiền” cho tôi nữa, mà bán rau quế thì vất vả quá, phải thức khuya dậy sớm, nên mẹ không giữ vườn quế nữa. Nhưng rau quế vẫn còn trong những bữa ăn, vẫn đậm đà mãi không thôi.Nhiều năm trôi qua, tôi ra trường, ở lại thành phố làm việc, rồi có gia đình. Mỗi lần đi ăn phở, gặp rau quế, tôi hay nhắc với vợ con đến những cọng rau của mẹ nuôi tôi ăn học ngày xưa. Có khi vào quán phở sang trọng, giá mỗi tô bằng cả chục ký rau quế, tôi chợt thấy sống mũi cay cay…

Thời sự và suy nghĩ

ĐỂ NGƯỜI VIỆT NAM ƯU TIÊN DÙNG HÀNG VIỆT NAM:
CHÚ Ý SẢN XUẤT TỪ NHỮNG MÓN HÀNG NHỎ

Để người tiêu dùng Việt Nam ưu tiên dùng hàng trong nước, trước hết, các doanh nghiệp chú ý sản xuất nhiều chủng loại hàng hóa có chất lượng tốt, giá cả cạnh tranh, mẫu mã đẹp. Trên thực tế, không thể vận động suông cho người tiêu dùng để họ chọn hàng Việt Nam nhưng chất lượng không đảm bảo, giá đắt hơn so với hàng cùng loại của nước ngoài. Tức là, để Cuộc vận động thực sự đạt hiệu quả cao, vai trò của doanh nghiệp là rất quan trọng, phải “phủ sóng” đầy các chủng loại hàng hóa, từ cây kim sợi chỉ cho đến những máy móc lớn, từ những vật dụng dùng trong gia đình hàng ngày cho đến những thiết bị phục vụ trong công nghiệp.
Hiện nay, mặt hàng đồ chơi trẻ em gần như có sự áp đảo của hàng nước ngoài, nhiều nhất là Trung Quốc. Từ những món đồ nhỏ như thú bông, thú nhựa đến những món phức tạp hơn có sử dụng pin như thú biết di chuyển, búp bê biết đi, biết khóc, xe điều khiển từ xa, thậm chí đến những thứ đồ chơi mang tính bạo lực như dao, kiếm, súng…, phần lớn ghi rõ là “made in China”. Hay thấy rõ nhất là trong dịp Trung thu, đèn lồng Trung Quốc tràn ngập thị trường với rất nhiều mẫu mã đa dạng, đẹp mắt, độc đáo. Dù không phải thứ đồ chơi nào cũng đảm bảo an toàn cho trẻ nhưng với sự hấp dẫn, phong phú, giá cả khá thấp và nhất là không có hàng cùng loại trong nước, người tiêu dùng gần như không có nhiều sự lựa chọn.
Trong các vật dụng gia đình hàng ngày, những thứ như kim may, dao lam, dao làm bếp… cũng có một phần không nhỏ là ngoại nhập. Một số vật dụng lớn hơn như tivi, xe gắn máy, tủ lạnh, máy lạnh… không có hoặc có rất ít thương hiệu trong nước, dù phần lớn các vật dụng này đã và đang được nội địa hóa. Còn những phương tiện lớn hơn như ôtô, máy nổ, máy phát điện… cũng không có nhiều sản phẩm của các doanh nghiệp trong nước.
Do đó, để Cuộc vận động “Người Việt Nam ưu tiên dùng hàng Việt Nam” càng thiết thực và hiệu quả hơn, hàng Việt Nam phải có mặt rộng khắp và đầy đủ trong các mặt của đời sống xã hội, từ tiêu dùng hàng ngày cho đến sản xuất, từ thiết bị công nghiệp đến vật dụng giải trí, từ phương tiện vận tải đến thiết bị viễn thông… Dĩ nhiên, không thể giảm hàng hóa nước ngoài bằng biện pháp hành chính, mệnh lệnh (không chỉ trái với xu hướng hội nhập, toàn cầu hóa mà còn vi phạm quy định của WTO) mà chỉ có thể thông qua tuyên truyền, vận động, cổ động. Và để việc động viên này đạt kết quả tích cực thì phải đảm bảo chất lượng tất cả các chủng loại hàng hóa trong nước.
Có thể nói, xét cho cùng, Cuộc vận động này là một dịp để các doanh nghiệp trong nước nâng cao vai trò phục vụ cộng đồng của mình. Tính phục vụ đó có một phần nằm ở chỗ phải đảm bảo đáp ứng đầy đủ các nhu cầu thiết yếu của đời sống hàng ngày, từ món hàng nhỏ cho đến phương tiện, thiết bị lớn. Và, tính phục vụ này không chỉ thể hiện trong dịp thực hiện Cuộc vận động này mà phải được thể hiện thường xuyên, liên tục.

Thời sự và suy nghĩ

CHÚ TRỌNG XÂY DỰNG HỆ THỐNG BÁN LẺ CHO HÀNG VIỆT

Tại “siêu thị mini đặc sản” của Báo Sài Gòn Tiếp thị, có nét đặc biệt là, dù hàng hóa còn khá khiêm tốn nhưng đều là các đặc sản thực phẩm trong nước, từ nước tương, nước mắm, tương, chao, mắm, nấm khô, cá khô, gạo… cho đến một số loại dược phẩm như tinh dầu hoa bưởi, dầu gấc… Dù giá có cao hơn chợ bên ngoài một chút nhưng sản phẩm ở đây đảm bảo chất lượng và an toàn vệ sinh.
Trên thực tế, hình như hiện hệ thống bán lẻ hàng Việt còn chưa được quan tâm đúng mức. Một số hệ thống bán lẻ ở các đô thị có uy tín lớn như Co-op Mart, Big C, Lotte, Metro…, của Việt Nam hay liên doanh với nước ngoài, dù rất phong phú về chủng loại hàng hóa nhưng không nơi nào “thuần” 100% hàng Việt. Còn ở khu vực nông thôn, hàng Việt lại càng phải cạnh tranh quyết liệt với hàng nước ngoài, nhất là hàng Trung Quốc và Thái Lan. Không phải người tiêu dùng nào cũng sính hàng ngoại nhưng nhiều khi họ không có nhiều sự lựa chọn: hoặc là hàng Việt quá ít hoặc giá cả khá cao, chất lượng lại không đồng đều, trong khi hàng ngoại đa dạng về chủng loại, mẫu mã khá bắt mắt, giá lại mềm…
Chính vì vậy, các doanh nghiệp trong nước cần liên kết, hợp tác với nhau để xây dựng hệ thống bán lẻ hàng Việt Nam, từ thành phố đến nông thôn. Trước mắt, nên ưu tiên các loại hàng hóa phục vụ tiêu dùng hàng ngày như lương thực, thực phẩm, dược phẩm, công cụ lao động… tiến dần đến các sản phẩm có hàm lượng công nghệ và chất xám cao như đồ điện tử, đồ cơ khí (nhất là nông ngư cơ)… Hệ thống bán lẻ này có thể tổ chức thành chuỗi các cửa hàng (một dạng siêu thị mini) cố định hoặc các điểm bán hàng di động (tổ chức định kỳ, thường xuyên như các chợ phiên), tùy theo tình hình dân cư và tập quán sinh sống của người dân. Cách làm này vừa góp phần tiêu thụ sản phẩm cho các doanh nghiệp vừa giúp người dân được sử dụng hàng nội có chất lượng tốt, giá cả hợp lý, dễ mua, góp phần tạo ra thói quen mua sắm hàng nội.
Quá trình này cần được sự tạo điều kiện, hỗ trợ tích cực của nhà nước. Bên cạnh chính sách thuế, giá thuê đất… hợp lý, các ngành các cấp cần có sự quy hoạch và định hướng cụ thể để hệ thống đáp ứng được nhu cầu của người dân địa phương một cách tốt nhất. Hệ thống này cũng cần có sự gắn kết chặt chẽ với việc giải quyết đầu ra cho một số loại nông sản của từng địa phương.Các doanh nghiệp nên xem việc xây dựng hệ thống bán lẻ cho hàng Việt là một chiến lược kinh doanh mang tính nhân văn, tính xã hội cao chứ không đơn thuần là lợi nhuận. Do đó, cần duy trì và mở rộng quy mô, không chỉ trong đợt thực hiện cuộc vận động “Người Việt Nam ưu tiên dùng hàng Việt Nam”.
Bài đã đăng Báo SGGP, ngày 5-11-2010

Câu chuyện thể thao

NANI VÀ PAOLO DI CANIO

Bàn thắng nâng tỉ số lên 2-0 của Nani trong trận M.U gặp Tottenham khiến tôi nhớ lại Paolo Di Canio. Nani bị coi là có “hành động xấu xí” khiến người thua không phục còn kẻ thắng cũng chẳng sướng. Còn việc từ chối bàn thắng của Di Canio lại được mọi người tán thưởng nhiệt liệt.
Sự thực thì Di Canio trước khi được vinh danh cũng bị sỉ vả không thương tiếc. Tháng 9-1998, trong trận Sheffield gặp Arsenal trên sân nhà Hillsborough, anh đã đẩy ngã trọng tài Paul Alcock sau khi nhận thẻ đỏ. Di Canio bị treo giò 11 trận và phạt 10.000 bảng. Tháng 1-1999, anh đến West Ham và vào tháng 12-2000, anh đã có một hành động để đời là từ chối ghi bàn vào lưới Everton sau khi thủ thành Paul Gerrad đang nằm sân vì chấn thương đầu gối: anh đã bắt bóng sau quả tạt của Sinclair thay vì đệm bóng vào lưới trống. Với cử chỉ cao thượng này, anh đã nhận giải thưởng Fair-play năm 2001 của FIFA. Người ta có thể quên những bàn thắng của anh (127 bàn trong 532 trận) nhưng nghĩa cử đó còn đọng mãi.
Khen Di Canio nhưng tôi không trách Nani. Anh chơi đúng luật (bàn thắng được công nhận và anh không hề bị phạt) và ghi bàn cần thiết cho đội nhà. Tôi lại nhớ cú đỡ bóng bằng tay ngay vạch cầu môn của Suarrez trong trận Uruguay gặp Ghana ở World Cup 2010. Hành động của Suarez hoàn toàn sai luật vậy mà vẫn được ca ngợi như người hùng, sao lại trách Nani chứ?
Bóng đá ngày càng khắc nghiệt. Premier Luage lại càng rõ. "Thiên đàng" và "địa ngục" nhiều khi chỉ cách nhau sợi tơ, nên tội đồ và người hùng, thiên thần hay ác quỷ cũng rất mỏng manh. Nhiều khi không có chủ ý mà chỉ hành động một cách vô thức hoặc theo quán tính, thậm chỉ là bản năng. Vì vậy, tránh sao không mắc sai lầm, sơ hở.
Nếu là fan của MU, bạn có vui khi Nani ghi bàn không? Nếu là fan của Tottenham, bạn có vui khi đội nhà của mình ghi bàn tương tự? Tôi chắc hầu hết sẽ vui. Như vậy ta vui khi đội nhà thắng (bất kể bằng cách nào) và buồn khi đội nhà thua (cũng bất kể lý do gì). Bản thân người xem không có liên hệ trực tiếp đến đội bóng còn vui buồn theo thắng bại của đội thì trách sao các cầu thủ không tâm thắng bằng mọi cách? Vì vậy, tôi cho rằng Premier League ngày càng ít đẹp, cả ở cách thua lẫn cách thắng. Dù vậy, nó vẫn hấp dẫn, vì nó thực và giàu kịch tính. Đó là điều mà V-League còn lâu mới với tới được, nhất ở tính "thực"!

Câu chuyện thể thao

CUỘC ĐUA Ở GIẢI NGOẠI HẠNG ANH: NHÀM MÀ KHÔNG CHÁN!
Kể từ khi Premier League ra đời (1993), chức vô địch chỉ quanh quẩn 3 đại gia: M.U. (11 lần), Arsenal (3 lần) và Chelsea (3 lần) - trừ Blackburn Rovers năm 1995 với chân sút quái kiệt Alain Shearer, với kỷ lục 34 bàn thắng. Nhiều khi cuộc đua thêm kịch tính “nhờ” Liverpool thường bám đuổi đến giờ chót, hay có những “kẻ phá bĩnh” khác như Manchester City, Aston Villa, Newcastle, Tottenham, Everton… Dĩ nhiên, đó chỉ là nhóm gây rối!
Có thể nói cuộc tranh ngôi vương ở Premier League 17 năm nay diễn ra nhàm quá! Theo thống kê thành tích, xác suất vô địch chỉ là 4/20 (1/5) mà thực ra chỉ là 3/20, vì Blackburn coi như ngoại lệ! Tức là, chức quán quân coi như đã có chủ trong 3 đội đó.
Kỳ thực, sự tranh đua này nhàm nhưng không hề chán! Dù là cuộc đua “song mã” hay “tam mã” nhưng luôn kịch tính. Như mùa rồi, M.U. có lúc bỏ khá xa các đối thủ, vậy mà cuối cùng bị Chelsea qua mặt ở vòng đấu cuối. Dĩ nhiên cũng có mùa M.U. về đích trước 2 – 3 vòng đấu nhưng trước đó, mọi thứ không hề dễ dàng và không ai nói là đã ngã ngũ. Ngoài ra, việc giành suất dự các giải châu Âu cũng làm cuộc đua kết sức căng thẳng, quyết liệt.
Nhìn về V-League, đầu mùa, hầu hết các đội chỉ tuyên bố… trụ hạng. Hết lượt đi, thường có hơn 1/2 số đội có khả năng giành được chức vô địch, vì không có đội nào tỏ ra vượt trội. Và ngôi vị này thường không có sự tranh đua thực sự quyết liệt – như mùa bóng 2010, T&T Hà Nội về đích khá dễ như đã được sắp sẵn, bởi những đội có khả năng thì sa sút bất ngờ, còn những đội tạo được bất ngờ thì cũng không có quá nhiều động lực để tăng tốc (trong khi sau giai đoạn 1, SHB Đà Nẵng đã một mình bứt tốp!). Vì vậy, V-League chưa năm nào thực sự sôi động, mà dù có hấp dẫn, ồn ào thì cũng không hẳn ở chỗ của chạy đua đến ngôi vô địch, trái lại, nó gây chú ý ở những đội nhóm xuống hạng hoặc những đội bỗng dưng… bết bát!
So sánh thêm, cùng 17 năm, Serie A có 5 đội lần lượt vô địch; La Liga là 5 đội; Bundesliga là 6 đội; League one là 7 đội. Chỉ ở Anh là có ít đội nhất. Dĩ nhiên, đó chưa phải là yếu tố tạo nên sự hấp dẫn nhất của Premier League. Vì vậy, nếu ở nền bóng đá khác, gần 2 thập kỷ quanh đi quẩn lại chỉ có 3 đội thay phiên nhau vô địch chắc nhàm chán lắm!

Câu chuyện thể thao

NHỮNG CHIẾC THẺ ĐỎ…

Olympic Việt Nam rời cuộc chơi Asiad với một kết quả đáng thất vọng: dù lọt vào vòng đấu loại trực tiếp nhưng thua 3/4 trận, lọt lưới 10 bàn và ghi được 5 bàn. Ở trận đấu cuối thua Olympic Triều Tiên 0-2, dù có thể có lời khen cho lối chơi kiên cường nhưng cũng không vì thế mà không nhắc đến 2 chiếc thẻ đỏ. Cả hai thẻ đỏ đều thuộc về những cầu thủ mà HLV Calisto đã phải bất đắc dĩ sử dụng ở trận đấu này. Văn Hiếu được trao cơ hội khi Ngọc Điểu bị treo giò trong khi Ngọc Anh đá thay Thành Lương. Có ý kiến cho rằng kinh nghiệm thi đấu quốc tế ít ỏi cộng thêm tâm lý thi đấu không ổn định là nguyên dẫn dẫn đến những chiếc thẻ đỏ.
Thẻ đỏ ở các đội tuyển trong thời gian gần đây trở thành điều lo lắng. Ngày 13-10, trong chuyến thi đấu giao hữu tại Kuwait, hậu vệ trái Văn Phong nhận thẻ đỏ trực tiếp phút 84 trước khi tiền vệ Tài Em phải nhận thẻ vàng thứ 2 vì lỗi kéo áo tiền đạo Kuwait. Kết quả tuyển Việt Nam thua trận 1-3. Trước đó, ở Eximbank Cup, Olympic Việt Nam cũng có 2 lần bị thẻ đỏ không đáng có: trong trận Olympic Việt Nam hòa 0-0 với Olympic Singapore ở lượt trận thứ hai (ngày 1-10), điểm nhấn lớn nhất của trận đấu có lẽ chính là chiếc thẻ đỏ của Văn Hiếu, khi tiền vệ này đã phạm lỗi thô bạo hơn mức cần thiết. Hai ngày sau, trong trận gặp Olympic Iran, vào đầu hiệp hai, ở tình huống Anh Đức va chạm với một hậu vệ Iran trong vòng cấm thì bất ngờ, Đức đấm vào mặt đối phương và bị trọng tài truất quyền thi đấu. Cả hai tình huống này đều không đẹp và rất đáng tiếc.
Một năm trước, ngày 18-11-2009, trong trận gặp Syria trong khuôn khổ vòng loại Asian Games, phút 71, Công Vinh cũng nhận thẻ đỏ rời sân sau một pha tranh cãi với trọng tài… Sự kiện dày đặc về những tấm thẻ đỏ của các tuyển thủ Việt Nam không thể nói là ngẫu nhiên và bình thường. Nó cho thấy, một mặt các tuyển thủ chưa thể hiện đầy đủ trách nhiệm của mình với đội bóng, bản thân thiếu kiềm chế, dễ có hành vi thái quá để bị thẻ phạt làm đội nhà bị thiệt người. Mặt khác, các cầu thủ cũng không có kinh nghiệm và bản lĩnh để vượt qua sự khiêu khích của đối thủ. Đặc biệt, có một số trường hợp, hành vi của cầu thủ là khá thô bạo, thực sự không tỏ ra tôn trọng cầu thủ đội bạn, thậm chí có người gần như triệt hạ đối phương (trường hợp Ngọc Anh). Nói cách khác, nếu như các tuyển thủ biết quý đôi chân cũng như sức khỏe của bản thân và cầu đủ đội bạn thì sẽ không hành động thái quá để bị thẻ đỏ.
Liên tục có những thẻ đỏ không đáng có, công tác giáo dục tư tưởng cho cầu thủ cần được quan tâm nhiều hơn. Bên cạnh nâng cao tinh thần trách nhiệm của cầu thủ đối với đội bóng, cũng cần khơi gợi tinh thần thể thao cao thượng, tôn trọng đối thủ và có hành vi ứng xử đúng mực. Với những trường hợp dễ bị ức chế hoặc khi đang thi đấu có biểu hiện bị khiêu khích, cần có sự nhắc nhở, động viên kịp thời, nếu cần thì thay ra ngay để đội không bị mất người đáng tiếc.
Những điều này đặc biệt cần thiết ngay trước AFF Cup, giải đấu mà tuyển Việt Nam đang là nhà đương kim vô địch. Xét cho cùng, trong thi đấu, dù thua đều có thể được thông cảm nhưng nếu chơi không đẹp thì chỉ có bị chê trách.

Thứ Bảy, 23 tháng 10, 2010

Câu chuyện gia đình

NÊN CHỦ ĐỘNG DẠY CON ỨNG PHÓ VỚI NHỮNG TÌNH HUỐNG KHÓ KHĂN

Những tình huống khó khăn, bất ngờ có thể diễn ra bất kỳ lúc nào trong cuộc sống. Đối với người lớn, đôi khi chúng ta còn gặp lúng túng, thậm chí không biết cách xử lý ra sao huống hồ gì trẻ con. Dẫu vậy, nếu chúng ta dạy cho trẻ những cách ứng xử cơ bản trong những hoàn cảnh đặc biệt, có thể giúp trẻ không chỉ vượt qua được khó khăn trước mắt mà còn tạo cho trẻ sự tự chủ, phản ứng linh hoạt khi rơi vào những hoàn cảnh tương tự, đồng thời tạo cho trẻ tính độc lập, bản lĩnh để sống mạnh mẽ, tích cực.
Con gái của anh bạn tôi từ hồi 3 tuổi đã được ba cháu dạy ,l.thuộc lòng địa chỉ nhà, tên và số điện thoại của ba mẹ. Năm bảy bữa anh chị đều có “ôn lại” cho cháu. Tưởng vậy chỉ để cho vui thôi, không ngờ có lúc đem “áp dụng” trong thực tế. Đó là lần gia đình anh đi Thảo Cầm Viên, trong lúc mải mê xem cá sấu, lại gặp lúc đông người, cháu lạc mất ba mẹ. Khi không thấy bé đâu, mọi người đều tản ra đi tìm; chỉ ba phút sau, có điện thoại gọi vào số máy của bạn tôi. Một người đàn ông hỏi tên anh và tên con gái anh rồi cho biết con bé đang ở chỗ họ. Một phút sau, anh tìm đến đúng chỗ con gái đang đứng cạnh một nhóm khách và đang khóc sướt mướt. Ông khách vừa gọi điện có ý trách bạn tôi không quản con cho kỹ, nhưng cũng nói thêm: “May mà cháu còn nhớ được số điện thoại, nếu không thì biết tìm ở đâu?” Bạn tôi cảm ơn ông và nghĩ ngay đến cái kết quả mà mình đã bỏ công dạy con bấy lâu!
Quả thực, việc đọc số điện thoại di động hay số nhà với một đứa trẻ 5 tuổi lúc bình thường là việc dễ dàng nhưng trong lúc nguy cấp, hoảng loạn có thể không hề đơn giản. Vì vậy, cần phải dạy thường xuyên, liên tục để trẻ thực sự “nhập tâm” điều đó chứ không thể “nhớ mang mán”. Quá trình đó, cần có sự kiểm tra, giám sát chặt chẽ của cha mẹ và cũng nên cho trẻ biết rằng việc đó là rất cần thiết trong trường hợp bị lạc để trẻ ít nhiều có ý thức về tầm quan trọng mà chú tâm học. Dĩ nhiên, không ai mong trường hợp rủi ro xảy ra nhưng cẩn thận và đề phòng trước thì luôn cần thiết.
Có những tình huống rất hay xảy ra trong cuộc sống, nếu trẻ không được dạy cách đối phó có thể gây ra những hậu quả đáng tiếc. Ví dụ, trẻ vô ý là bể cái ly thủy tinh. Biểu hiện đầu tiên của nhiều trẻ là sợ hãi và bật khóc rồi trốn khỏi nơi đó. Nhưng thật nguy hiểm nếu vô tình bé giẫm phải các mảnh vỡ. Vì vậy, cha mẹ tốt hơn hết là không nên cho trẻ nhỏ tiếp xúc với các vật dễ vỡ (ly, chai lọ… bằng thủy tinh); nếu đã lỡ làm vỡ thì nên đứng yên tại chỗ và gọi ngay người lớn đến giúp đỡ, nếu không có người lớn đến ngay thì nên dạy trẻ cách quan sát để rời khỏi nơi đó và tránh bị thương. Sau việc đó, nên cẩn thận nhắc nhở trẻ để trẻ có “kinh nghiệm” ứng xử với trường hợp tương tự lần sau, thay vì quát mắng làm trẻ thêm sợ hãi.
Với những tình huống khó khăn hơn thì càng phải cần có sự hướng dẫn trước. Chẳng hạn khi cháy nhà, dù với người lớn cũng không phải dễ xử trí nhưng không vì thế mà lơ là. Vì vậy, nên dạy trẻ cách hành động đầu tiên khi có cháy là chạy ra khỏi nhà, đồng thời la lớn lên “cháy, cháy” để người lớn ở xung quanh đến ứng cứu. Tuyệt đối không nên cho trẻ có ý nghĩ vì tiếc món đồ chơi nào đó hay thứ tài sản nào của cha mẹ mà mạo hiểm ở lại lấy hoặc trở vào để lấy bằng được thứ đó. Nhân đó, cũng nên dạy trẻ câu chuyện ngụ ngôn về nói dối: một cậu bé sau nhiều lần báo cháy giả, đến lúc có cháy thật dù hét toáng lên nhưng vì mọi người cho rằng cậu chỉ đùa nên không đến chữa cháy kịp… Như vậy là “một công đôi việc”, vừa dạy trẻ cách ứng xử với đám cháy vừa dạy trẻ không được nói dối. Cha mẹ có thể kết hợp để dạy trẻ những ứng xử liên quan, chẳng hạn khi thấy đốm lửa nhỏ có thể lấy cái chăn hoặc vật cứng để dập lửa, biết gọi số cứu hỏa (114), biết dắt em nhỏ ra khỏi nơi cháy…
Trên thực tế, cuộc sống luôn là sự vượt qua các thử thách, trở ngại. Người nào có nhiều trải nghiệm, có sự chủ động vượt khó, có khả năng chủ động, phán đoán, ứng phó tốt sẽ ít gặp khó khăn hoặc chịu hậu quả nhẹ hơn những người khác. Với trẻ cũng vậy, thay vì giấu chúng trong các “tháp ngà” để tránh mọi khó khăn thì chẳng khác nào triệt tiêu tính chủ động, linh hoạt, mạnh dạn xử lý các tình huống khó khăn. Khi đó, trẻ sẽ trở nên lệ thuộc, ỷ lại, chậm chạp và không biết tự xoay sở. Như vậy, cha mẹ dù thương con nhưng đã vô tình hại con. Do vậy, tốt hơn hết là chủ động trang bị cho trẻ ý thức vượt khó và những kiến thức cần thiết để xử lý khi rơi vào tình huống nguy hiểm bất ngờ. Đồng thời, cha mẹ cũng không nên quá ngại việc con có nhiều trải nghiệm không tích cực – vì qua đó trẻ có thể tự rút ra được những bài học bổ ích mà chính cha mẹ cũng khó hoặc không có kinh nghiệm để giải quyết.
Tóm lại, với tâm lý sẵn sàng đương đầu mọi khó khăn và có những hiểu biết nhất định để đối phó, coi như trẻ đã có những kỹ năng sống quan trọng, từ đó có thể chủ động ứng phó có hiệu quả với những thử thách trong cuộc sống. Vai trò định hướng, uốn nắn, kềm cặp của cha mẹ, nhà trường bao giờ cũng rất cần thiết.
Bài đã đăng báo Phụ nữ chủ nhật, ngày 12-9-2010

Câu chuyện văn hóa

BỆNH QUÁ CHÚ TRỌNG HÌNH THỨC TRONG GIỚI TRẺ - COI CHỪNG ĐẸP MÀ CHƯA ĐẸP!

Nói “người trẻ xấu xí” không hoàn toàn đúng cho giới trẻ, vì họ ít nhiều có sự tác động, chịu ảnh hưởng từ người lớn. Nhưng dù vậy, có một số “căn bệnh” mà người trẻ nên nhìn nhận để chữa cho khỏi, mà quá chú trọng hình thức có thể xem là một căn bệnh khá nặng trong giới trẻ.
Việc quá chú trọng hình thức đơn thuần xuất phát từ nhu cầu làm đẹp và thể hiện mình không chỉ ở giới trẻ. Nhưng với sự bốc đồng, xốc nổi, thanh niên là những người biến sự quan tâm hình thức trở nên thái quá và trở thành một căn bệnh. Đó là việc cầu kỳ trong cách ăn mặc – quần áo phải là hàng hiệu, mốt càng “độc” càng tốt, sự phối hợp kiểu dáng, màu sắc đôi khi không phù hợp (không hẳn do nhận thức thẩm mỹ mà do muốn gây nổi bật)… Đó là việc sử dụng trang sức đắt tiền, kiểu dáng như đeo bông tai, nhẫn, dây chuyền, vòng tay, vòng chân… bằng kim loại hiếm, đá quý… vừa “độc” vừa “quái” với những hình thức không phù hợp với môi trường thể hiện (lúc đi học, đi làm…); kể cả một số bạn nam còn đeo nhiều khuyên trên tai, mũi, mắt… Đó là việc sử dụng các phương tiện sang trọng vừa thể hiện sự sành điệu vừa phô khoang sự giàu có của mình như xe (xe máy, xe hơi), điện thoại, máy tính, túi xách… Đó là việc tiêu tiền bừa bãi như đi ăn uống, mua sắm ở những nơi đắt đỏ…
Việc quá chú trọng hình thức dễ tạo cho các bạn một cơn “sốc phản vệ” khi có ai đó “đụng chạm” tới các hình thức của các bạn. Chẳng hạn, có bạn sẵn sàng nổi nóng với ai cho rằng chiếc áo hàng hiệu bạn đang mặc thực ra giống như chiếc áo bán ngoài chợ trời hoặc không ngại sừng sộ nếu ai đó lỡ va quẹt làm trầy chiếc xe cao cấp mà bạn đang cưỡi. Vì vậy, đâu có gì lạ khi có bạn trẻ đi xe SH biển số “tứ quý” đã toan hành hung cả cảnh sát giao thông khi bị thổi…
Việc phô trương hình thức thái quá gần như là một biểu hiệu chính của việc tạo ra sự hợp thời và đẳng cấp của một số bạn trẻ. Nhiều người cho rằng bây giờ là thời đại tiêu dùng nên không cần phải “ki bo”, phải xài thoải mái, mà có như vậy mới tạo ra một “giai tầng” mới, giai tầng của những nhóm người giàu có, rộng rãi, sành điệu.
Xét cho cùng, tiêu xài và sử dụng hàng hóa bằng tiền của mình là quyền tự do của mỗi người. Nhưng với nhiều trường hợp, các bạn trẻ chưa tự làm ra tiền mà đang sống nhờ vào trợ cấp của gia đình. Vì vậy, việc “vung tay quá trán” của các bạn chính là đang làm “thâm hụt” ngân sách của cha mẹ. Với một số ít trường hợp khác, dù gia đình hoàn toàn không dư giả nên việc đua đòi của các bạn chính là gánh nặng cho những ông bố bà mẹ ngày ngày tưởng con mình đang chăm chỉ học tập. Và cũng có không ít bạn sẵn sàng đổi nhiều ngày đi làm vất vả để có được một tối đi chơi “hạng sang” với xe cộ, quần áo, điện thoại cao cấp toàn… đi mướn!
Bên cạnh đó, yếu tố “phù hợp” của hình thức là rất quan trọng nhưng không phải bạn trẻ nào cũng để ý. Phù hợp ở đây bao gồm sự hòa hợp tính chất, công dụng, màu sắc… của các đồ vật; phù hợp với môi trường mà các bạn đặt chân tới; phù hợp với điều kiện thể trạng, giới tính, sức khỏe; phù hợp với hoàn cảnh gia đình của các bạn đang sống; phù hợp với điều kiện xã hội, cộng đồng mà các bạn đang tồn tại. Có lẽ nào một bạn gái yếu đuối mặc bộ váy dạ hội dài tha thướt chạy chiếc xe quá khổ đi tìm thăm một người bạn ở một xóm lao động nghèo? Hay một bạn trai tóc nhuộm vàng hoe, bông tai đeo năm bảy chiếc, mặc áp “bo đì” phanh ngực đi thăm trường cũ? Những hiện tượng đó trở nên hợm hĩnh, kỳ dị, chẳng những không còn đẹp nữa mà trở nên phản cảm.
Trong Tâm hồn cao thượng của Edmond de Amicis có chuyện Tính khoe khoang, kể về một cậu bé nhà giàu hay khoe mẽ. Một lần cậu ta khoe giày da dê, áo có cúc bạc, mũ phớt trắng, đồng hồ vàng… nhưng mãi mà không thấy người bạn mới quen hưởng ứng – hóa ra cậu bạn là người mù! Lúc đó, hình thức trở nên vô nghĩa và sự khoe khoang trở nên lố bịch.Người Việt Nam ta có đúc kết rất hay, như “tốt gỗ hơn tốt nước sơn” vì “tốt mã rã đám”, thậm chí “thùng rỗng kêu to”. Vì vậy, với những người trẻ tuổi, nếu sự phô trương không hợp lý thì dễ rơi vào tình trạng áo gấm đi đêm”; thậm chí nhiều khi sự phô trương quá mức lại tạo ra “dị ứng” nguy hiểm!
Bài đã đăng báo Phụ nữ ngày 18-10-2010

Thứ Hai, 20 tháng 9, 2010

Tạp bút

DẠY CON KHÔNG QUÊN NGUỒN CỘI

Ở trường mẫu giáo của con tôi, mỗi trẻ được chọn một bức hình hoặc ảnh rồi ghi tên của mình để điểm danh mỗi ngày. Có đứa chọn hình siêu nhân, hình nữ hoàng, hình công chúa, hình bông hoa… Riêng con gái tôi chọn một phụ nữ nông dân đội nón lá, tay cầm liềm…

Nhắc con không quên nguồn cội từ việc nhỏ
Con gái tôi giải thích: con chọn hình nông dân vì con biết bà nội, bà ngoại con là nông dân. Có lẽ một đứa trẻ năm tuổi còn chưa hiểu hết rằng họ hàng nội ngoại của nó ngàn đời nay đều là nông dân, chỉ có ba mẹ nó mới rời khỏi cuộc sống tay lấm chân bùn… Chắc nó cũng chưa biết gần 70% người dân Việt Nam là nông dân hoặc sống ở nông thôn. Chắc nó cũng chưa biết hầu hết những người sống ở thành phố đều có nguồn gốc từ nông dân hoặc có họ hàng đang sống ở nông thôn. Và chắc nó cũng chưa biết rằng ở đất nước này, nếu không có nông dân thì ai làm ra lúa gạo, rau quả, thịt cá mà dùng.
Tôi thấy mừng vì trong đầu óc non nớt của con gái tôi không thấy nông dân có điều gì không tốt. Tôi vẫn hay nghe con kể nhà bạn này có xe hơi, nhà bạn kia có hồ bơi… với niềm tự hào và đầy khao khát. Nhưng khi tôi hỏi con có kể gì về nhà mình cho các bạn nghe không, con gái hồn nhiên đáp: “Con nói nhà nội con có nhiều trái cây, có nhiều chó, có vườn rộng ơi là rộng; nhà ngoại con có nhiều lúa, có nhiều gà…”. Bởi vậy tôi thường xuyên kể chuyện ở quê cho con gái nghe, chuyện vất vả của những người nông dân là ông bà nó và bản thân ba nó ngày xưa. Tôi nêu ví dụ ngay: nếu không có nông dân, ai làm ra lúa gạo cho con ăn, ai trồng bông để dệt vải cho con mặc… Tôi tin là con tôi hiểu ít nhiều. Mỗi lần về quê, tôi hay đưa con đi cùng rồi giảng giải cặn kẽ cuộc sống ở nông thôn, cái hay nét đẹp của những người nông dân… Tôi cũng không quên “ôn nghèo kể khổ” rằng ba mẹ nó ngày xưa ở nông thôn nghèo khó phải vừa đi học đi làm, phải đi bộ đến trường, phải đi bắt còng giữ vịt, phải viết trên lá chuối, vẽ trên bùn, phải học bằng đèn dầu… Nhìn trong mắt con, tôi thấy sự ngạc nhiên, lạ lẫm mà cũng không thiếu sự thán phục. Có lẽ trong tâm hồn non nớt của con, nó đã thấy thêm nét đẹp, sự thần tượng của ba mẹ nó chăng và cũng thêm sự quyết tâm phấn đấu chăng?...
Dĩ nhiên, không chỉ có nguồn gốc nông dân, những dạng xuất thân ngay cả thành thị không phải lúc nào cũng gây được cho người ta sự trọng vọng. Đó là những người buôn bán vỉa hè, những người đạp xích lô, thậm chí những người nhặt rác… Con em họ sẽ kể với bạn bè giàu có ra sao về cha mẹ, ông bà của chúng? Tôi tin rằng họ cũng sẽ cố gắng tạo ra một hình ảnh tốt đẹp, lương thiện về nguồn gốc của mình để con cái họ không thấy mặc cảm, tủi thân. Nhưng có phải bao giờ họ cũng thành công?

Đừng vô tình gieo hình tượng không đẹp
Trên Tuần Việt Nam cách đây ít lâu có một người kể chuyện không vui về nông dân. Nguyên là con gái của tác giả từ trường học trở về tỏ ra buồn bã. Hỏi ra mới biết, trường con bé tổ chức cắm trại, có diễn hoạt cảnh, trong khi nhiều bạn được đóng vai vua, hoàng hậu, công chúa, được mặc đồ đẹp thì em “chỉ được” đóng vai nông dân, phải mặc đồ xấu, phải đi cày cấy, phải nấu bánh chưng, phải hầu hạ, phục vụ các bạn đóng vai vua chúa… Con bé bảo: con ghét nông dân…
Câu chuyện hẳn làm nhiều người buồn lòng, không chỉ những người xuất thân từ nông dân. Gần như tất cả chúng ta đều thấy đó là một sự phủ định đầy đau đớn. Con ông nông dân thì ghét nông dân; con anh đạp xích lô thì ghét xích lô; con chị bán hàng rong thì ghét bán hàng rong… Có phải chúng không thương cha mẹ đâu mà chính vì chúng thấy tủi thân, xấu hổ với nguồn gốc không lấy gì sang trọng của gia đình chúng. Có phải tại chúng đâu, tại người lớn đấy chứ. Bởi những người lớn trong xã hội này vẫn thường kính trọng những doanh nhân, những kỹ sư, những bác sĩ, những người giàu có, sang trọng… Người ta ít có hoặc có mà cũng phải giấu đi sự tôn trọng đối với những người nghèo khó, lam lũ. Có phải chúng ta vẫn thấy ngưỡng mộ một người ăn mặc lịch sự bước từ xe hơi xuống mà thấy thương hại, thậm chí coi thường một người nhặt rác đi từ bãi rác ra? Chính bản thân chúng ta đã nghĩ thế thì trách sao con cái chúng ta chẳng nghĩ về chúng ta điều tương tự?
Bởi vậy, mỗi người trước hết phải tỏ ra tôn trọng, yêu quý mọi thành phần trong xã hội, từ người nghèo đến người giàu, từ người lam lũ đến người sang trọng. Yêu người như thể thương thân là như vậy. Mỗi lần đọc lại, tôi đều rất cảm động với mẩu chuyện Người bán than và ông quý phái trong Tâm hồn cao thượng của Edmond de Amicis. Một người cha quý phái đã trừng phạt ngay đứa con kênh kiệu của mình hay miệt thị đứa bạn con ông bán than, rồi nồng nhiệt bắt tay người cha của đứa trẻ vừa bị con mình khinh bỉ. Bài học kính trọng con người, không kể hoàn cảnh xuất thân, phải được chính cha mẹ dạy cho con mình.
Dĩ nhiên, trong nhà trường, thầy cô cũng phải gieo cho học sinh những ấn tượng tốt đẹp về mọi thành phần lương thiện trong xã hội. Xét cho cùng, mỗi thành phần, dù có vị trí khác nhau nhưng đều tham gia đóng góp cho xã hội, chứ không phải người giàu thì có ích cho xã hội hơn người nghèo, ông doanh nhân thì có ích hơn chị lao công…

Nguồn cội gia đình và nguồn cội dân tộc
Bắt một đứa trẻ năm sáu tuổi hiểu về nguồn cội gia đình đã khó, bắt chúng hiểu về nguồn cội dân tộc lại càng khó hơn. Nhưng không phải vì khó mà chúng ta lơ là, bỏ qua. Dân tộc Việt Nam là một dân tộc đặc biệt, có thể nói có sự kết tinh của những tinh thần cao quý nhất của mọi dân tộc trên thế giới: đầy sáng tạo, siêng năng, cần cù, linh hoạt, đoàn kết, yêu nước, trọng nghĩa, thương người… Dĩ nhiên, mặt trái của nó có cũng không ít. Một gia đình có thể coi là một dân tộc thu nhỏ với nhiều nét tương đồng. Một đứa trẻ biết yêu quý gia đình, biết tôn trọng xuất thân của gia đình hẳn có những tiền đề thuận lợi để hiểu biết đầy đủ hơn và yêu quý dân tộc mình hơn. Từ đó dễ hình thành tinh thần yêu nước và có trách nhiệm với đất nước hơn.
Yêu cầu một đứa trẻ phải có trách nhiệm với đất nước dĩ nhiên là quá cao, nhưng có lẽ nên hun đúc tinh thần ấy từ tuổi nhỏ, bằng những việc đơn giản cụ thể. Đâu thể bảo yêu nước là phải ra trận đánh nhau, phải góp công xây dựng đất nước, đơn giản chỉ có thể mà không vứt rác bừa bãi, học hành chăm chỉ… Một khi tinh thần ấy ăn vào tiềm thức thì sau này dễ trở thành hành động cụ thể, thiết thực.
Tình cảm gia đình gần như bao giờ cũng gắn chặt với tình cảm quốc gia, dân tộc. Cũng như những người con chí hiếu thường là những công dân tận trung; một người con thảo thường là một công dân tốt. Vì vậy, giáo dục con cái biết tôn trọng nguồn cội gia đình mình cũng là một tiền đề, là một cách để giáo dục tinh thần yêu quý dân tộc của mình. Trong Năm điều Bác Hồ dạy, “yêu Tổ quốc yêu đồng bào” được đặt lên hàng đầu. Liệu có mấy người biết yêu Tổ quốc, yêu đồng bào đúng nghĩa nếu họ không biết yêu quý những người thân trong gia đình mình, tôn trọng nguồn cội của mình?

Tạp bút

MÙA LÚA CHÍN

Quê tôi chỉ làm được một vụ lúa, gọi là lúa mùa. Tháng sáu âm lịch, khi mùa mưa vừa đến, thì cả vùng quê rộn ràng chuẩn bị gieo mạ. Đến tháng bảy, tháng tám, người ta mới cấy. Đến tháng mười một là mùa gặt. Thu hoạch lúa xong là chuẩn bị đến Tết.
Nhà tôi làm được bảy sào ruộng. Nhà ngay trên ruộng nên cả có có dịp chăm sóc cánh đồng nhà mình để mong được vụ mùa bội thu. Năm nào cũng vậy, đến mùa lúa chín là nước lên tràn bờ. Lũ ở vùng Đồng Tháp Mười còn đọng lại hàng tháng nhưng lũ ở quê tôi, nằm hạ nguồn của dòng Cửu Long, thì chỉ là nước lên ngập nền nhà một buổi và kéo dài trong vài ngày vào giữa con nước. Độ ba bốn lần như vậy là hết mùa nước nổi.
Lúa sắp chín, anh em chúng tôi được phát nào nắp, nào xoong, nào thùng thiếc để ra đồng đuổi chim sẻ. Không biết từ đâu, loài chim nhỏ này về đây hàng đàn để ăn lúa. Khi chim vừa sà xuống, chúng tôi vội gõ thùng, khua nắp loảng xoảng để chúng hốt hoảng mà bay đi. Chúng rời đám lúa này thì bay đến đám lúa khác; bầy này bay đi thì bầy khác bay đến; chúng tôi cứ chạy xăng xăng cho đến tối mới thôi.
Người quê tôi luôn chọn bữa nào nước thấp trong con nước kém để thu hoạch lúa. Những năm đầu giải phóng, người dân ở đây chỉ trồng lúa mùa cao dàn, khi lúa chín thường ngã rạp nên phải dùng lưỡi hái để gặt. Sau này, nhờ những giống lúa mới, lùn hơn, ngắn ngày hơn nhưng năng suất cao hơn và không còn dùng hái nữa mà dùng liềm để cắt. Vì vậy, những người trẻ tuổi thường không còn biết cách gặt lúa nữa. Lúa gặt xong, ba tôi bó lại từng bó to bằng chính thân rạ dài ngoằng, sau đó dùng đòn xóc để gánh về sân nhà. Cứ thế, ba và mẹ tôi lần lượt gặt, bó rồi gánh lúa về. Lúa được xếp thành những bức tường thành trên những chỗ cao nhất để tránh bị ngập nước. Tôi nhìn những hàng lúa cao ngất mà lẽo đẽo theo ba để hỏi: Lúa năm nay chừng được bao nhiêu giạ? Tôi lại hỏi năm ngoái nhà thu được bao nhiêu giạ để lẩm nhẩm so sánh. Anh em chúng tôi thường chơi trốn tìm sau những hàng lúa, thỉnh thoảng ngã vào lúa, mẹ tôi trông thấy thể nào cũng mắng yêu: Đi ra tụi con, xót lắm!
Những buổi chiều nghỉ học, tôi dắt mấy đứa em ra ruộng cùng trông vịt. Bầy vịt đẻ thi nhau tìm mồi trên những thửa ruộng vừa cắt lúa xong. Tôi hay tìm những cọng rạ to để làm mấy chiếc kèn rồi chia cho mấy anh em cùng thổi. Tiếng “toe toe” cứ vang vang trong gió chiều xào xạc, đọng mãi trên những ngọn dừa quanh nhà. Những bầy chim gọi nhau lũ lượt bay về tổ trong rán chiều chập choạng. Một cảm giác bình dị, thân thương mà trù phú lạ lùng.
Tôi còn nhớ, những năm đầu, máy suốt lúa còn hiếm lắm. Lúa nhà tôi thu được bao nhiêu chất đống trước sân và trong nhà, rồi cả gia đình cùng nhau… đạp. Bây giờ nói chuyện đạp lúa bằng sức người hay sức trâu bò thì lạ lắm nhưng đó là chuyện phổ biến của mấy mươi năm trước. Ba tôi là một “kiện tướng” đạp lúa. Cứ gà gáy hiệp đầu, ba đã dậy, châm bình trà nóng, uống vài li là bắt đầu đạp. Bàn chân to bản kiểu “Giao Chỉ” của ba tôi cứ rào rào trên những bó lúa. Mẹ tôi cũng luôn dậy cùng ba tôi để đạp lúa. Trời sáng, anh em chúng tôi mới dậy, hôm nào không đi học thì đi canh bầy vịt đẻ. Rảnh rỗi cũng tham gia đạp lúa. Nhưng những bàn chân trẻ con vừa nhỏ vừa mềm đạp lúa chẳng rụng là bao, chỉ một lúc lại thấy ran rát. Lúa trong nhà chỉ do ba mẹ tôi thi nhau đạp, từ sáng đến tối mịt, ngày này qua ngày khác, cho đến khi hết thì thôi. Năm nào mau hết, ba tôi lại buồn buồn ngồi giũ lại rơm xem rơm đã “chín” chưa, có còn lúa sót lại không. Năm nào được trăm giạ thì mừng như bắt được vàng…
Chỉ được hơn chục năm, gia đình tôi rời quê, tha hương cầu thực. Tôi chưa trở thành một nông dân thực thụ thì đã phải làm nghề khác. Nhiều năm sau, trở lại quê, những cánh đồng lúa cao sản, vào mùa, bông oằn như cánh cung, vàng rực như bãi sa mạc. Không còn ai gõ thùng khua nắp như xưa nữa. Cũng chẳng ai cặm cụi đạp từng bó lúa như ba tôi ngày nào. Máy suốt lúa đến tận đồng, tiếng nổ phành phạch, lúa rơi rào rào, mùi rơm với mùi bùn rạ nồng nàn, quyến luyến…
Nhưng cũng chỉ được vài năm. Còn bây giờ, đồng quê đã khác, ruộng đã được đào làm ao thả tôm sú. Chẳng còn ai trồng lúa. Chẳng còn mùa lúa chín. Chim sẻ cũng chẳng có chỗ mà ăn. Người ta bán tôm mua lúa mua gạo. Có nhiều thứ đổi thay, nhưng tự nhiên tôi thấy buồn buồn, như mất mát một cái gì đó quen thuộc, gần gũi. Phải chi có lúa để cho ba đạp và tôi chụp vài bức ảnh…

Thứ Sáu, 3 tháng 9, 2010

Câu chuyện giáo dục

BÀI PHÁT BIỂU NHÂN NGÀY KHAI GIẢNG NĂM HỌC 2010 - 2011 CỦA TRƯỜNG TIỂU HỌC THÁI VĂN LUNG - THỦ ĐỨC (NGÀY 3-9-2010)
Kính thưa quý đại biểu, quý thầy cô, quý phụ huynh và các em học sinh thân mến,
Nhân ngày khai giảng năm học mới 2010 – 2011, thay mặt Ban chấp hành Hội Cha mẹ học sinh Trường TH Thái Văn Lung, tôi xin trân trọng gửi đến quý thầy cô và toàn thể học sinh nhà trường lời chúc mừng nồng nhiệt; kính chúc quý thầy cô và các em học sinh có một năm học mới đạt kết quả tốt nhất.
Kính thưa quý thầy cô,
Trong lời tựa của quyển Thế hệ ngày mai (viết năm 1952), học giả Nguyễn Hiến Lê có nêu tâm trạng của những bậc làm cha mẹ khi lần đầu tiên đưa con trẻ đến trường: “Suốt đời ta, chỉ có những lúc ấy là chúng ta đem con của chúng ta giao cho người lạ để nhờ uốn nắn, giáo hóa. Phải có một lòng tin người mãnh liệt hoặc một lòng thờ ơ đáng tội với tổ tiên và nòi giống mới có thể đem thịt của chúng ta, máu của chúng ta giao cho người như vậy được. Và chắc có nhiều bạn, sau khi đưa con tới trường lần đầu tiên, về nhà tự hỏi: ‘Không biết việc ta làm đó phải hay trái? Người lãnh con ta có đáng tin không? Phương pháp giáo dục có đáng tin không?’” Những câu hỏi đó của Nguyễn Hiến Lê chắc cũng là của nhiều bậc cha mẹ, từ rất nhiều thế hệ.
Quả thật nếu không có lòng tin, chúng tôi chắc sẽ không giao con em mình cho các thầy cô, những người ở gần con em chúng tôi suốt 8 tiếng mỗi ngày, hẳn còn nhiều hơn chính chúng tôi đối với con em của mình. Dĩ nhiên, bên cạnh lòng tin, chúng tôi còn có lòng mong mỏi quý thầy cô luôn coi con em chúng tôi như con em của chính mình, luôn quan tâm, chăm sóc, dạy dỗ, bảo ban, uốn nắn các cháu một cách đúng mực bằng tình thương yêu mà như nhiều người vẫn nói – “cô giáo như mẹ hiền”.
Dĩ nhiên, các phụ huynh chúng tôi không bao giờ “khoán trắng” con em mình cho các thầy cô. Thay mặt các bậc cha mẹ, chúng tôi cam kết rằng sẽ luôn phối hợp chặt chẽ với nhà trường để việc giảng dạy của các thầy cô và việc học tập của các cháu đạt kết quả tốt nhất. Chúng tôi sẽ luôn chủ động trao đổi thông tin hai chiều với các thầy cô và nhà trường để nắm bắt kịp thời những diễn biến tâm sinh lý cũng như kết quả học tập của các cháu. Chúng tôi sẽ luôn tích cực hỗ trợ, đáp ứng các yêu cầu, đề nghị của nhà trường và các thầy cô để không ngừng nâng cao chất lượng dạy và học trong nhà trường.
Các em học sinh yêu quý,
Trong năm học 2010 – 2011 này, tất cả học sinh trường TH Thái Văn Lung được học trong ngôi trường mới khang trang, sạch đẹp. Các em được đội ngũ thầy cô giàu kinh nghiệm, nhiệt tình dạy dỗ. Các em đến trường mang theo niềm tin yêu và kỳ vọng của cha mẹ và gia đình. Ở trường, các em phải luôn vâng lời thầy cô, học tập tốt, rèn luyện thân thể tốt. Ở nhà, các em phải luôn vâng lời cha mẹ, biết tự ôn tập và giúp đỡ cha mẹ làm việc nhà. Chú mong rằng các em luôn cố gắng là con ngoan trò giỏi.Cuối cùng, một lần nữa, xin kính chúc quý thầy cô, quý phụ huynh và các em học sinh nhiều sức khỏe, nỗ lực đạt kết quả dạy và học tốt nhất.

Câu chuyện pháp luật

VIỆC ĐĂNG ẢNH CÁ NHÂN TRÊN BÁO CHÍ – NHÌN Ở GÓC ĐỘ PHÁP LÝ VÀ NHÂN VĂN

Về việc sử dụng hình ảnh cá nhân trên báo chí Điều 31 Bộ luật Dân sự năm 2005 quy định về quyền của cá nhân đối với hình ảnh, có nêu:
1. Cá nhân có quyền đối với hình ảnh của mình.
2. Việc sử dụng hình ảnh của cá nhân phải được người đó đồng ý; trong trường hợp người đó đã chết, mất năng lực hành vi dân sự, chưa đủ mười lăm tuổi thì phải được cha, mẹ, vợ, chồng, con đã thành niên hoặc người đại diện của người đó đồng ý, trừ trường hợp vì lợi ích của Nhà nước, lợi ích công cộng hoặc pháp luật có quy định khác.
3. Nghiêm cấm việc sử dụng hình ảnh của người khác mà xâm phạm danh dự, nhân phẩm, uy tín của người có hình ảnh.
Khoản 3 Điều 5 Nghị định 51/2002/NĐ-CP ngày 26-4-2002 của Chính phủ quy định chi tiết thi hành Luật Báo chí, Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Báo chí, nêu những điều không được thông tin trên báo chí như sau: “Không được đăng, phát ảnh của cá nhân mà không có chú thích rõ ràng hoặc làm ảnh hưởng đến uy tín, danh dự của cá nhân đó (trừ ảnh thông tin các buổi họp công khai, sinh hoạt tập thể, các buổi lao động, biểu diễn nghệ thuật, thể dục thể thao, những người có lệnh truy nã, các cuộc xét xử công khai của tòa án, những người phạm tội trong các vụ trọng án đã bị tuyên án)”.
Trên thực tế, có một số trường hợp, báo chí một mặt thực hiện chưa đầy đủ các quy định của pháp luật, mặt khác chưa thể hiện được tính nhân văn về hình ảnh cá nhân. Chẳng hạn, phóng viên đến trường cai nghiện, trại cải tạo (trại giam) chụp ảnh, quay phim học viên (tù nhân) đang học tập (thụ án) ở đây, thường chỉ cần được sự đồng ý của ban quản lý trường mà hầu như không xin phép các cá nhân (là nhân vật) trong hình, trong phim. Khi sử dụng hình, ảnh, cũng không phải lúc nào cũng có chú thích rõ ràng, đầy đủ.
Kể cả khi phóng viên thực hiện đúng quy định của pháp luật về quyền hình ảnh của cá nhân thì không phải lúc nào cũng đảm bảo tính nhân văn. Đó là việc sử dụng hình ảnh có lợi cho nhân vật hay không, hay chỉ đáp ứng yêu cầu về mặt thông tin cho phóng viên. Tính nhân văn ở đây là sự quan tâm đến một số điều như nhân vật có hoàn toàn đồng ý với việc sử dụng hình ảnh của mình hay không; nhân vật có lường hết mọi rủi ro khi hình ảnh của mình được phát công khai trên phương tiện truyền thông hay không; giả sử nhân vật hoàn toàn đồng ý thì liệu người thân của nhân vật có bị ảnh hưởng điều gì không hay từ việc đăng, phát hình ảnh này hay không; việc chú thích (hoặc lời bình) cho hình ảnh này như thế nào; tên và địa chỉ nhân vật có cần phải viết tắt hay không…
Trên thực tế có thể xảy ra trường hợp, phạm nhân đang cải tạo rất tốt, được giám thị cho tiếp xúc với báo chí để một mặt biểu dương cá nhân phạm nhân đó, nêu lên cố gắng hoàn lương và mong muốn tái hòa nhập xã hội của anh ta, mặt khác qua đó cũng tuyên truyền về môi trường giáo dục tích cực của nhà giam. Bản thân người này cũng muốn thể hiện những cố gắng cải tạo của mình. Tuy nhiên, anh ta không ngờ rằng ở nhà, vợ mình cho các con biết là cha chúng đang đi làm ăn xa, chứ không phải đang ở tù. Giả sử các con anh vô tình đọc báo (xem truyền hình) hoặc biết được do người khác nói lại thì không chỉ bản thân các cháu bị mặc cảm, đau khổ, mà điều này cũng sẽ dằn vặt vợ chồng anh ta suốt đời. Khi đó, việc thông tin hình ảnh, tên tuổi của phạm nhân dù đúng pháp luật nhưng không nhân văn chút nào, hay không muốn nói là thiếu tình người. Rõ ràng, hầu hết người đang cải tạo, cai nghiện… đều không muốn cho nhiều người biết về tình trạng của mình, trong khi đó, báo chí với nhu cầu thông tin của mình, nếu không thận trọng có thể trở thành “chứng tích” không chỉ suốt đời của nhân vật đó mà còn của nhiều người khác liên quan nữa. Câu chuyện của nhà báo Huỳnh Dũng Nhân, Phó Chủ tịch Hội Nhà báo TP.HCM, nêu trong tham luận tại Đại hội Hội Nhà báo Việt Nam lần thứ IX, rất đáng chú ý: Một phóng viên quay phim ở Bình Thuận đã cương quyết “chống lệnh”, không quay tiếp cảnh một phạm nhân nam đang khóc, vì phạm nhân ấy năn nỉ: “Xin đừng đưa tôi lên truyền hình nữa, đừng để vợ con tôi ở nhà xem ti vi lại thêm một lần tủi khổ khi nhìn thấy tôi thế này nữa…”
Vì vậy, những người làm báo khi chụp ảnh, quay phim và sử dụng hình ảnh của các cá nhân, nhất là các cá nhân đang liên quan đến pháp luật, một mặt phải đảm bảo các quy định của pháp luật, mặt khác phải luôn chú ý đến tính nhân văn. Người làm báo phải luôn tự hỏi và trả lời rằng việc đăng phát hình ảnh đó có gây hại cho ai hay không, nhất là bản thân nhân vật và người thân của họ.
Xét cho cùng, nếu chỉ nói quyền của nhà báo và quy định của pháp luật về quyền hình ảnh không thôi mà không quan tâm đến tính nhân văn thì có khi gây hậu quả khó lường!

Thứ Năm, 2 tháng 9, 2010

Tạp bút

BÁC XE ÔM TRONG CHIỀU MƯA…

Một chiều mưa, tôi đưa cả gia đình ra cầu vượt Gò Dưa (Thủ Đức) chờ xe nhà để đi thăm người bà con ở Bình Phước. Một bác xe ôm già chờ khách gần đó hỏi: “Chú về đâu?”. Thay cho câu trả lời, tôi chỉ cười, ý rằng “cháu không đi xe ôm đâu bác ơi!”. Vài phút sau, tôi thấy mình thật thất lễ nên bắt chuyện: “Bác có tuổi rồi mà vẫn chạy xe sao?” Bác cười bảo: “Chạy kiếm thêm chú ơi!” Tôi hỏi tiếp: “Bác chạy mỗi ngày kiếm được bao nhiêu?”. Bác lại cười hồn hậu, tay gãi gãi mái tóc bạc trắng đáp: “Vô chừng lắm chú ơi! Có bữa bảy tám chục, có bữa hai ba chục đủ đổ xăng”. Vừa lúc đó, xe khách dừng vội trả khách, bác rước một thanh niên đi về phường Tam Phú. Bác đưa nón bảo hiểm, anh thanh niên bảo: “Khỏi, gần đây mà bác!” Bác cười nói: “Gần cũng phải đội chứ, công an họ phạt chú thì cũng phiền tôi!” Thế là anh cầm lấy nón để hờ hững lên đầu, chẳng buồn cài dây…
Chờ hơn mười lăm phút, xe kẹt rất dài từ Suối Tiên cho đến Linh Trung, vợ chồng tôi hết đứng lại ngồi, chịu sự “tra tấn” của hàng loạt tiếng kèn hơi xe tải đinh tai nhức óc, của khói bụi… Bác xe ôm đã trả khách, trở lại đậu xe dưới gầm cầu vượt. Bác hỏi: “Chú đi đâu vậy?”. Tôi đáp: “Cháu đi Bình Phước”. Bác hướng dẫn: “Đi Bình Phước, Sông Bé hả? Chú xuống ngã tư Bình Phước đón xe từ Bến xe Miền Đông thì dễ hơn”. Tôi cảm ơn bác và bảo mình đang chờ xe nhà. Vừa lúc đó, bác lại có khách, còn xe chúng tôi cũng vừa đến.
Trên xe, tôi còn nghĩ đến nụ cười mộc mạc, hồn hậu của ông lão ở tuổi “cổ lai hi” vẫn kiếm sống bằng từng cuốc xe ôm, giữa ồn ào, khói bụi, hiểm nguy, trong một chiều mưa nhợt nhạt. Ở tuổi đó, bác có thể nghỉ ngơi, an dưỡng tuổi già. Ở buổi chiều đó, bác có thể ở nhà vui với con cháu. Vậy mà bác vẫn còn ở ngoài đường, vẫn có thể nở nụ cười tươi trẻ trung, yêu đời, quan tâm đến người khác. Bác đã cho tôi một bài học về cách sống có ích.

Câu chuyện giáo dục

THƯ GỬI CON NHÂN NGÀY VÀO LỚP MỘT

Con gái yêu,
Vậy là con đã bắt đầu vào lớp một. Ba đưa con tới trường rồi dắt tay con vào tận cầu thang dẫn lên lớp học, ôm hôn con trước khi vẫy tay chào con. Xung quanh con, nhiều bạn cùng khối cũng được ba mẹ đưa vào lớp. Có bạn còn mếu khóc. Dĩ nhiên con của ba luôn tươi cười mỗi lần đến lớp, vì con đã làm quen với trường lớp từ khi 12 tháng tuổi.
Con yêu,
Trường của con là một ngôi trường khang trang, sạch đẹp. Sân trường tuy không rộng lắm nhưng luôn mát mẻ bởi tán gần chục cây me tây cổ thụ. Những dãy phòng mới xây còn phảng phất mùi vôi, mùi hăng hăng của verni ở những bàn ghế mới. Tiếng cười nói rộn ràng, những khuôn mặt trẻ thơ hồn nhiên của các con thật đáng yêu.
Khung cảnh ngày đầu năm học của con đã làm ba nhớ lại ngày đầu tiên vào lớp một của ba hồi gần 30 năm trước. Ngày đó, bà nội dắt ba đến trước trường rồi để ba tự vào. Ngày xưa trường của ba không có cổng, cũng chẳng có hàng rào. Trường của ba vừa là dãy phòng xây cũ, mái lợp tôn, vừa là dãy phòng tre lá. Trước sân trường cũng có mấy cây me tây già đương xanh lá. Dưới sân còn có vài vũng nước. Ba đi chân trần như phần đông học trò ngày đó, bước trên cát mịn mát lạnh. Ba không biết lớp mình chỗ nào, nhác thấy có đứa bạn hồi mẫu giáo, ba liền bước vào. Mấy bận như vậy ba mới vào đúng lớp của mình, sau khi cô giáo dò sổ thấy có tên ba trong đó… Ngày xưa, việc này rất bình thường, ba cũng chẳng có ấn tượng gì về việc có ý giận bà nội không đưa vào đúng lớp học – thời đó ai cũng vậy mà!
Nhìn con xúng xính bộ đồng phục mới, vai mang chiếc cặp con được thưởng do thành tích vẽ xuất sắc hồi lớp lá, ba lại nhớ ngày ba vào lớp một. Ba không có cặp, cũng chẳng có đồng phục, chẳng có sách giáo khoa. Ba đi học chỉ có vài cuốn vở, giấy màu ngà, in hình cầu thủ đá banh ngoài bìa. Học trò trường làng có gì mặc nấy, đứa quần dài đứa quần ngắn, đứa áo thun đứa áo sơ mi, có đứa mặc pyjama nữa. Hầu hết đi chân trần, bàn chân cáu bẩn bởi vừa đi vừa nghịch cát. Sau ba mươi năm, thế hệ các con đã may mắn hơn thế hệ của ba rất nhiều.
Ba nhìn trường lớp bề thế của các con mà lại nhớ cái trường cũ ngày xưa. Ở dãy phòng lợp tôn thì còn khá, chứ còn dãy phòng lợp lá thì ngày mưa thầy trò phải cùng nhau dời kéo bàn ghế để tránh chỗ dột. Không khí lớp học lúc đó thật vui! Nền đất đầy cát nên đôi lúc tụi học trò còn tranh thủ bắt con cút (kiến sư tử) làm hang như những chiếc phễu…
Con ơi,
Quần áo, cặp sách, giày dép, trường lớp mỗi thời có khác nhau, ở mỗi gia đình cũng không giống nhau; cách dạy và học mỗi thời cũng có điểm khác biệt. Nhưng mục tiêu học tập thời nào cũng là dạy dỗ các trò biết đọc biết viết, có kiến thức, có văn hóa, có đạo đức, để trở thành những người có ích. Thế hệ của ba lớn lên trong lúc đất nước còn khó khăn nên có nhiều thiệt thòi. Nhiều người đã không thể đến trường; nhiều người khác phải nghỉ học giữa chừng. Nhưng những người đã chuyên tâm học hành vẫn trở thành người có ích. Bạn bè của ba nhiều người vẫn vào đại học rồi trở thành kỹ sư, bác sĩ, nhà báo, giáo viên… Nghĩ lại ba vẫn thấy tự hào về thế hệ của mình. Và dĩ nhiên ba cũng luôn biết ơn ông bà nội đã nuôi nấng, dạy dỗ ba nên người, trong đó có việc quyết tâm cho ba ăn học.
Con ơi,
Mỗi ngày ba đưa con đến trường là mỗi ngày ba hi vọng con học được nhiều điều hay, nhiều điều có thể giúp con trong thực tế cuộc sống. Đưa con tới trường là ba đặt cho con nhiều kỳ vọng vào sự cố gắng của con để học hành chăm chỉ, mai này trở thành người có ích cho xã hội. Con mới vào lớp một mà ba đã đặt nhiều kỳ vọng như vậy e là quá sớm, nhưng thực ra mọi thứ bắt đầu từ ngày hôm nay. Con có học tốt từ lớp một mới tạo tiền để học tốt ở những năm học sau.
Hãy luôn cố gắng nghe con! Ba luôn đồng hành cùng mỗi lớp học, mỗi bước tiến của con, trong suốt cuộc đời của ba!