Chủ Nhật, 28 tháng 3, 2010

Bài thơ

CHỢ MƯA

Chợ mưa
Những quầy hàng xao xác
Đôi chòm cây xào xạc
Lá vàng rụng trên những tán dù đỏ xanh…

Chợ mưa
Ướt những mái hiên thò thụt
Đẫm những lề đường nhấp nhô
Sẫm những chiếc nón trắng vàng thôi chen chúc.

Chợ mưa
Bà bán thịt chẳng thèm đãi bôi
Cô bán rau không còn tưới nước
Chị hàng nước coi phim hài chốc chốc phá lên cười.

Chợ mưa
Ướt những chiếc ôm vắng khách
Dăm anh tụ nhau bên bàn cờ tha hồ sát phạt
Tiếng “chiếu” gõ bàn run rẩy cả giọt mưa.

Chợ mưa
Thằng bé còng lưng vác bao ve chai ướt sũng
Bước chân đen chẳng để dấu hờ nơi chợ vắng
Lạc loài cả những con chó đi hoang.

Chợ mưa
Tiếng rao vé số thêm buồn
Tiếng guitar của lão mù thêm não nuột
Những cánh tay run run chìa ra nhút nhát.

Chợ mưa
Không gian không còn “ồn như cái chợ”
Nhưng vẫn hăng hăng mùi của rác, của cá
Của những giọt mồ hôi thấm dấu cần lao.

Chợ mưa
Không là chợ trưa, cũng chẳng phải chợ chiều
Nhưng vẫn là chợ của cảnh quan bừa bộn
Vẫn có những mảnh đời lăn lộn mưu sinh.

Chợ mưa
Đời thêm buồn như trời mưa!

Không có nhận xét nào: