Chủ Nhật, 9 tháng 5, 2010

Bài thơ

TỰ SỰ

Tôi ngồi cắm cúi đọc
Nhưng đầu rỗng tuếch – chữ chạy lung tung
Không lẽ ngồi khóc?
Phải viết gì đó cho vơi đi…

Đã qua rồi thời mơ ước đơn sơ
(Giản dị cả ước mơ, ôi đời thật đẹp)
Đời cứ trôi và tương lai nối tiếp
Lòng vẫn tin xán lạn một ngày mai!

Đã qua thời chỉ có bàn tay
(Chiếc xe đạp coi cũng là tài sản quý)
Tôi đã vững một niềm tin và ý chí
Sẽ đạp bằng mọi thử thách gian nan.

Đã đến rồi những ngày tháng phũ phàng
Áp lực áo cơm, bạn bè, danh vọng
Đời đã hẹp, bầu trời chẳng rộng
Cánh chim bằng đã mỏi giữa tầng không.

Viết mấy dòng giữa lúc mông lung
Đời đen bạc hay ta yếu mềm quá đỗi
Tiếng cười con thơ mà nghe đau nhói
Lệ trong lòng đã đẫm từ lâu…

Không có nhận xét nào: