Thứ Ba, 29 tháng 6, 2010

Hoa sen







Tháp Mười đẹp nhất bông sen...



Chủ Nhật, 20 tháng 6, 2010

Nhân mùa World Cup

YÊU VÀ GHÉT… MARADONA

1. Tôi là fan trung thành của Argentina, của cả Maradona. Hồi Italia’90, tôi đã khóc khi Maradona tung hoành vẫn không cứu nổi đội nhà bị dìm trước xe tăng Đức. 4 năm sau, Maradona trở lại, mang sức sống cho Argentina sau vòng loại tệ hại. Việc thua liên tiếp trước Bulgaria và Romania không gây chấn động bằng “quả bom doping” của Maradona nổ. Hồi đó tôi vẫn tin rằng người ta định “giết” “cậu bé vàng”!
2. Tôi từng hồi hộp khi Maradona nhập viện. Tôi không cầu nguyện nhưng vẫn luôn mong ông qua khỏi. Tôi cũng từng vui mừng thấy Maradona quyết tâm cai cocain tại Cuba…
Nhưng tôi lo lắng khi Maradona được bổ nhiệm vào ghế HLV trưởng Argentina. Thắng giao hữu như chẻ tre nhưng đội của tôi đã đi đến hết vòng loại bằng những màn ú tim. Đến giờ tôi vẫn chưa tin Maradona có tài cầm quân! Bởi vậy nhắc đến triển vọng của Argentina tại Nam Phi, tôi thấy… ghét Maradona quá!
3. Có đội hình rất mạnh với những hảo thủ đẳng cấp, nhiều người hi vọng Maradona sẽ vào “bảng phong thần”, vô địch thế giới trong vai cầu thủ lẫn HLV. Có bột rồi, Maradona gột làm sao để nên hồ đây, hay lại chỉ gây ra những sự kiện ồn ào? Tôi vẫn mong thấy Maradona lẫm liệt trên ghế chỉ huy để điều khiển những binh tướng giỏi đi thẳng đến chức vô địch. Tôi vẫn mong thấy Maradona khóc như trẻ nít để biết rằng ông vẫn luôn sống thật với trái bóng.
Và, tôi vẫn mong Maradona luôn giữ được hình ảnh một tượng đài, thắng không kiêu, bại không nản!
Tiến lên Argentina!

Nhân mùa World Cup

KỶ NIỆM NHỮNG MÙA WORLD CUP

Hồi Italia’90, ba tôi mua được chiếc tivi đen trắng cũ 9 inch giá 30 giạ lúa (giờ mua được một tivi 27 inch loại tốt). Các trận đá nửa đêm, ba tôi chuẩn bị trà, bánh kẹo; tôi thường ráng xem được nửa trận rồi… đi ngủ, mặc ba xem một mình, chờ ba hôm sau tường thuật lại!
Với USA’94, tôi sắp thành thanh niên, có nhiều bạn bè, nửa đêm hay xách đèn pin sang hàng xóm xem, có khi nhậu tưng bừng!
4 năm sau, tôi đã học đại học, nghỉ hè hơn tháng, về xem France’98, tôi đều xem với ba và các em. Ba mua một tivi đen trắng mới, vài ngày phải đi sạc ắcquy, vì chưa có điện. Tôi thành người bình luận, “tư vấn” trước, trong và sau mỗi trận. Không khí mùa World Cup đó thật vui.
Những World Cup sau, tôi làm việc ở thành phố, ít về quê. Để bàn luận, ba điện cho tôi hỏi ý kiến. Đôi khi ba gọi tôi về cùng xem, cũng chiếc tivi đen trắng, chẳng phân biệt được màu áo xanh, đỏ. Ba vẫn phải đi sạc bình. Tôi buồn vì như chỉ có dịp này cha con mới gần nhau hơn…
World Cup này, tôi vẫn ở xa. Vẫn chưa có điện nhưng ba đã sắm máy phát điện, đã có tivi màu. 20 năm, 6 kỳ Mundial, ba tôi già nhiều, sức khỏe kém hẳn. Lòng say mê bóng đá của người vẫn còn nguyên; mỗi ngày vẫn điện thoại hỏi tôi tình hình các đội.
Giờ tôi chẳng ước quê có điện mà chỉ mong ba có thể xem được càng nhiều World Cup càng tốt…

Nhân mùa World Cup

TINH THẦN ĐỨC CỦA NGƯỜI THỤY SĨ

Thụy Sĩ giáp ranh Đức; đến 65% dân số nói tiếng Đức. HLV Ottmar Hitzfeld của đội tuyển xứ đồng hồ là người Đức. Ông từng thành danh ở Grasshopper Zurich trước khi đến Dortmund và Munich. Có thể nói, đội Thụy Sĩ hiện nay mang màu sắc Đức đậm nét.
Chiến thắng 1-0 trước ứng viên Tây Ban Nha cho thấy Thụy Sĩ không phải chỉ có hư danh. Họ thắng vì hai điểm chính:
Một là, “biết người biết ta”. Trước đối thủ rất mạnh ở hàng công, Thụy Sĩ chủ động nhường quyền kiểm soát bóng, ít tranh chấp khu trung tuyến, tập trung phòng ngự số đông và nhiều tầng, bọc lót tốt, di chuyển nhiều để chia cắt sự phối hợp của đối phương. Thường bóng khó vào vòng cấm địa và nếu có vào thì cũng bị hậu vệ Thụy Sĩ ngăn chặn để cầu thủ Tây Ban Nha khó dứt điểm.
Hai là, có tinh thần kỷ luật rất cao. Hầu như rất ít cầu thủ bỏ vị trí, cố tình phạm lỗi hoặc không tuân thủ ý đồ chiến thuật. Khi có bóng, hàng thủ dâng cao để bẫy việt vị nhưng lại không tràn lên quá xa; khi mất bóng, tiền vệ lập tức lùi về hỗ trợ. Suốt trận, gần như tất cả các cầu thủ đều thi đấu tập trung cao, nhất là thủ môn Benaglio.
Hai điểm này đều là sản phẩm của Đức. Cách chơi khoa học, chặt chẽ mang đầy lý tính, ít ngẫu hứng giúp Thụy Sĩ có chiến thắng chấn động. Dấu ấn Đức từng được thể hiện rõ ở EURO 2004 với chức vô địch kỳ lạ của Hy Lạp…

Nhân mùa World Cup

THỬ TÀI... TIÊN TRI

Xông xênh sân cỏ Nam Phi
Ba mươi hai đội về đây tranh tài
Rằng hay thì thật là hay
Bốn năm mới có những ngày sục sôi.
Gian nan… dự đoán ngược xuôi
Mỗi người mỗi ý ai người tiên tri?…

Ba Tây vẫn cứ mọi khi
Quán quân thứ nhất, được ghi bảng vàng.
Lốc cam rực lửa Hà Lan
Tài năng đương chín đường hoàng ứng viên.
Ý – nhà vô địch đương kim
Dẫu tuổi tác vẫn ẩn tiềm uy danh.
Còn đây là Á Căn Đình
Lắm sao tiền đạo đừng khinh bao giờ.
Tây Ban Nha – xứ đấu bò
Công dũng mãnh, thủ cũng là chắc ghê!
Xe tăng Đức chạy rì rì
Leo mọi dốc, vượt đường đi khó gì.
Tuyển Anh thầy Ý ngại chi
Đừng xem nhẹ tính ăng lê lạnh lùng.
Pháp dù qua buổi hào hùng
Dẻo dai, kinh nghiệm cựu vương có thừa…

Những đội khác có thắng thua
Lực không mạnh, kinh nghiệm chưa dạn dày.
Dù anh tài mới đến đây
Mỗi trận cân sức cân tài đó thôi.
Hơn thua “ngựa chạy đường dài”
Ai dày trận mạc mới hay sức bền…

Nam Phi sân rộng xông xênh
Cúp thì chỉ một gọi tên đội nào?
Đã yêu thì ủng hộ vào
Buồn vui với “bạn” thét gào mỗi đêm!

Hoa dại