TỰ HÀO VỀ GS NGÔ BẢO CHÂU, BĂN KHOĂN VỀ NỀN GIÁO DỤC NƯỚC NHÀ
Sự kiện GS Ngô Bảo Châu giành được giải thưởng Fields năm 2010 danh giá là niềm tự hào của tất thảy người Việt Nam, cả trong và ngoài nước, cả những người quan tâm đến khoa học hay không, cả những người có đam mê toán học hay không. Ngày hôm nay, chúng tôi liên tục cập nhận thông tin trên mạng và xúc động đến phát khóc khi có tin tên GS được xướng cùng với ba nhà khoa học khác. Dù sự kiện này đã được dự báo từ trước rồi!
Hiện tượng Ngô Bảo Châu cho thấy tầm vóc trí tuệ của người Việt Nam, có thể nói là không thua kém dân tộc nào trên thế giới. Với Ngô Bảo Châu, chúng ta càng tự hào khi đã có những tên tuổi tầm cỡ thế giới như GS-BS Tôn Thất Tùng, chuyên gia hàng đầu thế giới về gan; GS Tạ Quang Bửu, nhà khoa học, nhà quản lý giáo dục vượt tầm thời đại; GS Trần Đức Thảo, một trong những nhà triết học của thế kỷ XX… Rồi hàng loạt học sinh – sinh viên đoạt giải cao trong các kỳ thi Olympic toán học, tin học, vật lý, hóa học… quốc tế. Hay nhiều lần đội tuyển sinh viên nước ta đoạt quán quân tại các kỳ thi sáng tạo robot châu Á… Những bộ óc Việt Nam đã làm lá cờ Việt Nam tung bay rạng rỡ khắp thế giới!
Vui đó nhưng không thể không chạnh lòng nghĩ đến nền giáo dục hiện tại của nước ta. Dù đã có những sinh viên xuất sắc ở nhiều lĩnh vực, có những ý tưởng độc đáo ở các cuộc thi nhưng từ lâu Việt Nam đã rất hiếm hoi mới có một nhà khoa học tầm cỡ thế giới. Nếu có, hầu hết lại gắn với môi trường giáo dục, đào tạo, nghiên cứu, làm việc ở nước ngoài, chứ không phải xuất phát từ trong nước. Rõ ràng, với nhiều nước phát triển, họ có điều kiện để những nhà khoa học phát huy được tài năng của mình nhưng phải chăng Việt Nam chỉ thiếu những điều kiện về vật chất, phương tiện? Câu hỏi đó dường như là cả một băn khoăn về nền giáo dục nước nhà của rất nhiều người nặng lòng với giáo dục.
Không băn khoăn sao được, khi mà thời Pháp thuộc, vốn điều kiện học tập rất khó khăn, lại có chính sách ngu dân của thực dân Pháp cùng một “định hướng” sẵn là người đi học phải phục vụ cho chế độ cai trị Pháp, vậy mà nước nhà cũng đã có những tài năng lỗi lạc. Còn hiện nay, tất cả những “ràng buộc” đó không còn, trong khi về danh nghĩa, lại có rất nhiều điều kiện để phát triển tài năng thì nhân tài khoa học tầm cỡ lại “như lá mùa thu”. Nhiều người đã nhắc đến những yếu tố như “cơ chế”, “cái tâm”, “cái tầm” của nhà quản lý, hay cả một triết lý giáo dục phù hợp. Quả thật, để có tinh hoa ở một vài nhân tài kiệt xuất thì không thể trông cậy vào sự “ngẫu nhiên” vào một thời điểm nào đó mà quan trọng là phải nâng chất của cả một nền giáo dục. Tức là với cái nền càng cao, càng lớn thì cái đỉnh mới càng cao, càng dày. Có như vậy mới với được cái tầm của thế giới.
Hy vọng sự kiện Ngô Bảo Châu không phải để trở thành phép “thắng lợi tinh thần” mà qua đó có thể gợi mở ra nhiều điều tích cực, thiết thực để nâng chất nền giáo dục nước nhà. Có như vậy mới có thêm nhiều Ngô Bảo Châu khác!
Sự kiện GS Ngô Bảo Châu giành được giải thưởng Fields năm 2010 danh giá là niềm tự hào của tất thảy người Việt Nam, cả trong và ngoài nước, cả những người quan tâm đến khoa học hay không, cả những người có đam mê toán học hay không. Ngày hôm nay, chúng tôi liên tục cập nhận thông tin trên mạng và xúc động đến phát khóc khi có tin tên GS được xướng cùng với ba nhà khoa học khác. Dù sự kiện này đã được dự báo từ trước rồi!
Hiện tượng Ngô Bảo Châu cho thấy tầm vóc trí tuệ của người Việt Nam, có thể nói là không thua kém dân tộc nào trên thế giới. Với Ngô Bảo Châu, chúng ta càng tự hào khi đã có những tên tuổi tầm cỡ thế giới như GS-BS Tôn Thất Tùng, chuyên gia hàng đầu thế giới về gan; GS Tạ Quang Bửu, nhà khoa học, nhà quản lý giáo dục vượt tầm thời đại; GS Trần Đức Thảo, một trong những nhà triết học của thế kỷ XX… Rồi hàng loạt học sinh – sinh viên đoạt giải cao trong các kỳ thi Olympic toán học, tin học, vật lý, hóa học… quốc tế. Hay nhiều lần đội tuyển sinh viên nước ta đoạt quán quân tại các kỳ thi sáng tạo robot châu Á… Những bộ óc Việt Nam đã làm lá cờ Việt Nam tung bay rạng rỡ khắp thế giới!
Vui đó nhưng không thể không chạnh lòng nghĩ đến nền giáo dục hiện tại của nước ta. Dù đã có những sinh viên xuất sắc ở nhiều lĩnh vực, có những ý tưởng độc đáo ở các cuộc thi nhưng từ lâu Việt Nam đã rất hiếm hoi mới có một nhà khoa học tầm cỡ thế giới. Nếu có, hầu hết lại gắn với môi trường giáo dục, đào tạo, nghiên cứu, làm việc ở nước ngoài, chứ không phải xuất phát từ trong nước. Rõ ràng, với nhiều nước phát triển, họ có điều kiện để những nhà khoa học phát huy được tài năng của mình nhưng phải chăng Việt Nam chỉ thiếu những điều kiện về vật chất, phương tiện? Câu hỏi đó dường như là cả một băn khoăn về nền giáo dục nước nhà của rất nhiều người nặng lòng với giáo dục.
Không băn khoăn sao được, khi mà thời Pháp thuộc, vốn điều kiện học tập rất khó khăn, lại có chính sách ngu dân của thực dân Pháp cùng một “định hướng” sẵn là người đi học phải phục vụ cho chế độ cai trị Pháp, vậy mà nước nhà cũng đã có những tài năng lỗi lạc. Còn hiện nay, tất cả những “ràng buộc” đó không còn, trong khi về danh nghĩa, lại có rất nhiều điều kiện để phát triển tài năng thì nhân tài khoa học tầm cỡ lại “như lá mùa thu”. Nhiều người đã nhắc đến những yếu tố như “cơ chế”, “cái tâm”, “cái tầm” của nhà quản lý, hay cả một triết lý giáo dục phù hợp. Quả thật, để có tinh hoa ở một vài nhân tài kiệt xuất thì không thể trông cậy vào sự “ngẫu nhiên” vào một thời điểm nào đó mà quan trọng là phải nâng chất của cả một nền giáo dục. Tức là với cái nền càng cao, càng lớn thì cái đỉnh mới càng cao, càng dày. Có như vậy mới với được cái tầm của thế giới.
Hy vọng sự kiện Ngô Bảo Châu không phải để trở thành phép “thắng lợi tinh thần” mà qua đó có thể gợi mở ra nhiều điều tích cực, thiết thực để nâng chất nền giáo dục nước nhà. Có như vậy mới có thêm nhiều Ngô Bảo Châu khác!
