PHẢI ƯU TIÊN DÙNG HÀNG NÔNG SẢN VIỆT NAM
1. Nhiều mặt hàng nông sản Việt Nam hiện nay để cạnh tranh được phải lợi dụng tâm lý sính ngoại của người tiêu dùng để gọi bằng những cái tên ngoại: gạo thơm Thái, thơm Mỹ, mận Thái, mận Ấn Độ, táo Úc, táo Trung Quốc, nho Mỹ, nho Đài Loan… Dù những sản phẩm đó được sản xuất ngay tại trong nước. Điều trớ trêu là những nông sản “Việt Nam 100%” thì lại phần lớn được xuất khẩu chứ ít được phục vụ người tiêu dùng trong nước, nhất là những người tiêu dùng bình dân, như vú sữa Lò Rèn, bưởi Năm Roi Mỹ Hòa, sầu riêng hạt lép Ri-6, sầu riêng cơm vàng Mong Thong, gạo Tám Xoan, gạo Nàng Thơm Chợ Đào…
Vì vậy, người Việt ăn trái cây Việt mà ngỡ là trái cây nước ngoài, còn trái cây ngon của Việt Nam lại phần nhiều bán ra thế giới! Đó là một nghịch lý đau lòng.
2. Trong khi nhiều loại nông sản đang vất vả tìm đầu ra thì người ta đã coi thường Cuộc vận động “Người Việt Nam ưu tiên dùng hàng Việt Nam” bằng cách thoải mái cho nhập chuối từ Philippines. Trong thời buổi hội nhập, việc “giao lưu” sản phẩm là đương nhiên nhưng nếu sự giao lưu đó có nguy cơ làm hại sản phẩm cùng loại trong nước thì phải tính lại, sao cho không vi phạm các quy định của WTO mà vẫn bảo vệ được nông dân.
Bài học này xem ra vẫn còn chưa thuộc, khi trước giờ, việc nhập khẩu muối, hạt điều thô (về chế biến), sợi bông… vẫn khá thường xuyên và gây khó khăn cho nông dân trong nước. Đó có phải vì lợi ích cục bộ của một số doanh nghiệp, một số ngành mà bỏ qua lợi ích của rất đông nông dân không?
3. Nhiều người cứ hình dung Cuộc vận động này là ưu tiên dùng những mặt hàng công nghiệp, chế biến chứ ít nghĩ đến nông sản. Trong khi nhiều loại nông sản nước ta có vị trí hàng đầu thế giới nhưng lại khá bấp bênh trong nước. Hồ tiêu, cà phê, hạt điều… giá cả liên tục trồi sụt, nông dân lao đao thì giá trên thị trường thế giới vẫn thường ổn định ở mức cao. Tức là, vì bị thương lái và nhà xuất khẩu chi phối nên họ luôn có lãi, chỉ có nông dân chịu thiệt.
Nếu Cuộc vận động này tác động được người Việt Nam ưu tiên dùng nông sản Việt Nam thì sẽ giải quyết được một cách cơ bản tình trạng “trúng mùa, thất giá” của nông dân. Do đó, bên cạnh việc đẩy mạnh tuyên truyền ưu tiên dùng các loại nông sản trong nước thì nhà nước phải có những biện pháp xây dựng thị trường nông sản nội địa thật ổn định và vững mạnh. Đó là phải quy hoạch vùng sản xuất thật khoa học, tổ chức công tác khuyến nông thật tốt, lập các chợ đầu mối hợp lý, xây dựng các tiêu chuẩn chất lượng, vệ sinh phù hợp… Có như vậy, mỗi loại nông sản mỗi vùng mới trở thành một thương hiệu thực sự, có ý nghĩa kích thích người tiêu dùng trong nước sử dụng nhiều hơn.
1. Nhiều mặt hàng nông sản Việt Nam hiện nay để cạnh tranh được phải lợi dụng tâm lý sính ngoại của người tiêu dùng để gọi bằng những cái tên ngoại: gạo thơm Thái, thơm Mỹ, mận Thái, mận Ấn Độ, táo Úc, táo Trung Quốc, nho Mỹ, nho Đài Loan… Dù những sản phẩm đó được sản xuất ngay tại trong nước. Điều trớ trêu là những nông sản “Việt Nam 100%” thì lại phần lớn được xuất khẩu chứ ít được phục vụ người tiêu dùng trong nước, nhất là những người tiêu dùng bình dân, như vú sữa Lò Rèn, bưởi Năm Roi Mỹ Hòa, sầu riêng hạt lép Ri-6, sầu riêng cơm vàng Mong Thong, gạo Tám Xoan, gạo Nàng Thơm Chợ Đào…
Vì vậy, người Việt ăn trái cây Việt mà ngỡ là trái cây nước ngoài, còn trái cây ngon của Việt Nam lại phần nhiều bán ra thế giới! Đó là một nghịch lý đau lòng.
2. Trong khi nhiều loại nông sản đang vất vả tìm đầu ra thì người ta đã coi thường Cuộc vận động “Người Việt Nam ưu tiên dùng hàng Việt Nam” bằng cách thoải mái cho nhập chuối từ Philippines. Trong thời buổi hội nhập, việc “giao lưu” sản phẩm là đương nhiên nhưng nếu sự giao lưu đó có nguy cơ làm hại sản phẩm cùng loại trong nước thì phải tính lại, sao cho không vi phạm các quy định của WTO mà vẫn bảo vệ được nông dân.
Bài học này xem ra vẫn còn chưa thuộc, khi trước giờ, việc nhập khẩu muối, hạt điều thô (về chế biến), sợi bông… vẫn khá thường xuyên và gây khó khăn cho nông dân trong nước. Đó có phải vì lợi ích cục bộ của một số doanh nghiệp, một số ngành mà bỏ qua lợi ích của rất đông nông dân không?
3. Nhiều người cứ hình dung Cuộc vận động này là ưu tiên dùng những mặt hàng công nghiệp, chế biến chứ ít nghĩ đến nông sản. Trong khi nhiều loại nông sản nước ta có vị trí hàng đầu thế giới nhưng lại khá bấp bênh trong nước. Hồ tiêu, cà phê, hạt điều… giá cả liên tục trồi sụt, nông dân lao đao thì giá trên thị trường thế giới vẫn thường ổn định ở mức cao. Tức là, vì bị thương lái và nhà xuất khẩu chi phối nên họ luôn có lãi, chỉ có nông dân chịu thiệt.
Nếu Cuộc vận động này tác động được người Việt Nam ưu tiên dùng nông sản Việt Nam thì sẽ giải quyết được một cách cơ bản tình trạng “trúng mùa, thất giá” của nông dân. Do đó, bên cạnh việc đẩy mạnh tuyên truyền ưu tiên dùng các loại nông sản trong nước thì nhà nước phải có những biện pháp xây dựng thị trường nông sản nội địa thật ổn định và vững mạnh. Đó là phải quy hoạch vùng sản xuất thật khoa học, tổ chức công tác khuyến nông thật tốt, lập các chợ đầu mối hợp lý, xây dựng các tiêu chuẩn chất lượng, vệ sinh phù hợp… Có như vậy, mỗi loại nông sản mỗi vùng mới trở thành một thương hiệu thực sự, có ý nghĩa kích thích người tiêu dùng trong nước sử dụng nhiều hơn.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét