Thứ Năm, 2 tháng 9, 2010

Câu chuyện giáo dục

THƯ GỬI CON NHÂN NGÀY VÀO LỚP MỘT

Con gái yêu,
Vậy là con đã bắt đầu vào lớp một. Ba đưa con tới trường rồi dắt tay con vào tận cầu thang dẫn lên lớp học, ôm hôn con trước khi vẫy tay chào con. Xung quanh con, nhiều bạn cùng khối cũng được ba mẹ đưa vào lớp. Có bạn còn mếu khóc. Dĩ nhiên con của ba luôn tươi cười mỗi lần đến lớp, vì con đã làm quen với trường lớp từ khi 12 tháng tuổi.
Con yêu,
Trường của con là một ngôi trường khang trang, sạch đẹp. Sân trường tuy không rộng lắm nhưng luôn mát mẻ bởi tán gần chục cây me tây cổ thụ. Những dãy phòng mới xây còn phảng phất mùi vôi, mùi hăng hăng của verni ở những bàn ghế mới. Tiếng cười nói rộn ràng, những khuôn mặt trẻ thơ hồn nhiên của các con thật đáng yêu.
Khung cảnh ngày đầu năm học của con đã làm ba nhớ lại ngày đầu tiên vào lớp một của ba hồi gần 30 năm trước. Ngày đó, bà nội dắt ba đến trước trường rồi để ba tự vào. Ngày xưa trường của ba không có cổng, cũng chẳng có hàng rào. Trường của ba vừa là dãy phòng xây cũ, mái lợp tôn, vừa là dãy phòng tre lá. Trước sân trường cũng có mấy cây me tây già đương xanh lá. Dưới sân còn có vài vũng nước. Ba đi chân trần như phần đông học trò ngày đó, bước trên cát mịn mát lạnh. Ba không biết lớp mình chỗ nào, nhác thấy có đứa bạn hồi mẫu giáo, ba liền bước vào. Mấy bận như vậy ba mới vào đúng lớp của mình, sau khi cô giáo dò sổ thấy có tên ba trong đó… Ngày xưa, việc này rất bình thường, ba cũng chẳng có ấn tượng gì về việc có ý giận bà nội không đưa vào đúng lớp học – thời đó ai cũng vậy mà!
Nhìn con xúng xính bộ đồng phục mới, vai mang chiếc cặp con được thưởng do thành tích vẽ xuất sắc hồi lớp lá, ba lại nhớ ngày ba vào lớp một. Ba không có cặp, cũng chẳng có đồng phục, chẳng có sách giáo khoa. Ba đi học chỉ có vài cuốn vở, giấy màu ngà, in hình cầu thủ đá banh ngoài bìa. Học trò trường làng có gì mặc nấy, đứa quần dài đứa quần ngắn, đứa áo thun đứa áo sơ mi, có đứa mặc pyjama nữa. Hầu hết đi chân trần, bàn chân cáu bẩn bởi vừa đi vừa nghịch cát. Sau ba mươi năm, thế hệ các con đã may mắn hơn thế hệ của ba rất nhiều.
Ba nhìn trường lớp bề thế của các con mà lại nhớ cái trường cũ ngày xưa. Ở dãy phòng lợp tôn thì còn khá, chứ còn dãy phòng lợp lá thì ngày mưa thầy trò phải cùng nhau dời kéo bàn ghế để tránh chỗ dột. Không khí lớp học lúc đó thật vui! Nền đất đầy cát nên đôi lúc tụi học trò còn tranh thủ bắt con cút (kiến sư tử) làm hang như những chiếc phễu…
Con ơi,
Quần áo, cặp sách, giày dép, trường lớp mỗi thời có khác nhau, ở mỗi gia đình cũng không giống nhau; cách dạy và học mỗi thời cũng có điểm khác biệt. Nhưng mục tiêu học tập thời nào cũng là dạy dỗ các trò biết đọc biết viết, có kiến thức, có văn hóa, có đạo đức, để trở thành những người có ích. Thế hệ của ba lớn lên trong lúc đất nước còn khó khăn nên có nhiều thiệt thòi. Nhiều người đã không thể đến trường; nhiều người khác phải nghỉ học giữa chừng. Nhưng những người đã chuyên tâm học hành vẫn trở thành người có ích. Bạn bè của ba nhiều người vẫn vào đại học rồi trở thành kỹ sư, bác sĩ, nhà báo, giáo viên… Nghĩ lại ba vẫn thấy tự hào về thế hệ của mình. Và dĩ nhiên ba cũng luôn biết ơn ông bà nội đã nuôi nấng, dạy dỗ ba nên người, trong đó có việc quyết tâm cho ba ăn học.
Con ơi,
Mỗi ngày ba đưa con đến trường là mỗi ngày ba hi vọng con học được nhiều điều hay, nhiều điều có thể giúp con trong thực tế cuộc sống. Đưa con tới trường là ba đặt cho con nhiều kỳ vọng vào sự cố gắng của con để học hành chăm chỉ, mai này trở thành người có ích cho xã hội. Con mới vào lớp một mà ba đã đặt nhiều kỳ vọng như vậy e là quá sớm, nhưng thực ra mọi thứ bắt đầu từ ngày hôm nay. Con có học tốt từ lớp một mới tạo tiền để học tốt ở những năm học sau.
Hãy luôn cố gắng nghe con! Ba luôn đồng hành cùng mỗi lớp học, mỗi bước tiến của con, trong suốt cuộc đời của ba!

Không có nhận xét nào: