Thứ Năm, 2 tháng 9, 2010

Tạp bút

BÁC XE ÔM TRONG CHIỀU MƯA…

Một chiều mưa, tôi đưa cả gia đình ra cầu vượt Gò Dưa (Thủ Đức) chờ xe nhà để đi thăm người bà con ở Bình Phước. Một bác xe ôm già chờ khách gần đó hỏi: “Chú về đâu?”. Thay cho câu trả lời, tôi chỉ cười, ý rằng “cháu không đi xe ôm đâu bác ơi!”. Vài phút sau, tôi thấy mình thật thất lễ nên bắt chuyện: “Bác có tuổi rồi mà vẫn chạy xe sao?” Bác cười bảo: “Chạy kiếm thêm chú ơi!” Tôi hỏi tiếp: “Bác chạy mỗi ngày kiếm được bao nhiêu?”. Bác lại cười hồn hậu, tay gãi gãi mái tóc bạc trắng đáp: “Vô chừng lắm chú ơi! Có bữa bảy tám chục, có bữa hai ba chục đủ đổ xăng”. Vừa lúc đó, xe khách dừng vội trả khách, bác rước một thanh niên đi về phường Tam Phú. Bác đưa nón bảo hiểm, anh thanh niên bảo: “Khỏi, gần đây mà bác!” Bác cười nói: “Gần cũng phải đội chứ, công an họ phạt chú thì cũng phiền tôi!” Thế là anh cầm lấy nón để hờ hững lên đầu, chẳng buồn cài dây…
Chờ hơn mười lăm phút, xe kẹt rất dài từ Suối Tiên cho đến Linh Trung, vợ chồng tôi hết đứng lại ngồi, chịu sự “tra tấn” của hàng loạt tiếng kèn hơi xe tải đinh tai nhức óc, của khói bụi… Bác xe ôm đã trả khách, trở lại đậu xe dưới gầm cầu vượt. Bác hỏi: “Chú đi đâu vậy?”. Tôi đáp: “Cháu đi Bình Phước”. Bác hướng dẫn: “Đi Bình Phước, Sông Bé hả? Chú xuống ngã tư Bình Phước đón xe từ Bến xe Miền Đông thì dễ hơn”. Tôi cảm ơn bác và bảo mình đang chờ xe nhà. Vừa lúc đó, bác lại có khách, còn xe chúng tôi cũng vừa đến.
Trên xe, tôi còn nghĩ đến nụ cười mộc mạc, hồn hậu của ông lão ở tuổi “cổ lai hi” vẫn kiếm sống bằng từng cuốc xe ôm, giữa ồn ào, khói bụi, hiểm nguy, trong một chiều mưa nhợt nhạt. Ở tuổi đó, bác có thể nghỉ ngơi, an dưỡng tuổi già. Ở buổi chiều đó, bác có thể ở nhà vui với con cháu. Vậy mà bác vẫn còn ở ngoài đường, vẫn có thể nở nụ cười tươi trẻ trung, yêu đời, quan tâm đến người khác. Bác đã cho tôi một bài học về cách sống có ích.

Không có nhận xét nào: