Thứ Tư, 22 tháng 12, 2010

Câu chuyện thể thao

VƯỢT QUA NỖI BUỒN

1. Thua Malaysia, Việt Nam không thể giữ ngôi vương. Hàng triệu người đã buồn.
Chúng ta đã từng thất vọng. Hồi giải năm 1998, trong khí thế hừng hực, nhất sau đại thắng Thái Lan 3-0, ai nghĩ rằng Singapore có thể ngáng đường? Nhưng một pha thiếu quyết đoán của Tiến Anh đã giúp cái lưng của Sasi Kuma đi vào lịch sử. Hay hồi năm 2002, Việt Nam là chủ nhà vậy mà sau trận thua trước Indonesia 0-3, đã bị loại từ vòng bảng.
Ở SEA Games, thậm chí nỗi thất vọng còn dày hơn. Các trận chung kết năm 1999, 2003, 2009 là những nỗi đau khôn nguôi.
2. Công bằng nhìn nhận, chỉ giành HCĐ ở giải năm nay không đáng xem là thất bại, dù chưa phải là thành công. Đội tuyển Việt Nam đang không ở giai đoạn mạnh nhất và có phong độ tốt nhất. Những Như Thành, Hồng Sơn, Tài Em, Minh Phương… đã luống tuổi và không còn sung mãn thể lực. Những Thành Lương, Trọng Hoàng, Tấn Trường… thì chưa đến độ “chín”. Chấn thương lại diễn ra liên tục. Trong khi các đối thủ lại có tiến bộ vượt bậc, nhất là Philippines và Malaysia. Và, Calisto dường như đã bị “bắt bài”.
3. Thắng không kiêu, bại không nản; thắng thua là chuyện thường tình của binh gia. Tôi vẫn thấy nên cảm ơn thầy trò Calisto. Họ đã chơi hết mình nên không có điều gì đáng trách. Tôi dẫu buồn nhưng không thất vọng.
LĐBĐ Việt Nam cần mạnh dạn tìm ra các điểm yếu và nhìn về tương lai. Cần có những biện pháp hợp lý để nâng chất đội tuyển trong thời gian tới!

Không có nhận xét nào: