SAO PHẢI CỨ BẦU CHỌN QUỐC TỬU?
Không phải ngẫu nhiên mà ngay từ nhiều năm trước, khi có người đề xuất lấy một loài hoa nào đó làm quốc hoa thì dư luận nhiệt tình hưởng ứng. Thái độ này thể hiện ở 2 dạng: một là ủng hộ việc nước ta nên có quốc hoa; hai là nên chọn hoa sen làm quốc hoa với những ý kiến khá thuyết phục. Rõ ràng đề xuất này đã đúng trúng và kích thích được tinh thần tự tôn, tự hào dân tộc.
Tuy nhiên, khi có đề xuất (thậm chí được xây dựng thành một đề án hẳn hoi) về quốc tửu Việt Nam thì cũng có rất nhiều ý kiến nhưng hầu hết đều phản đối. Chung quy, các ý kiến có thể nhóm lại: bầu chọn quốc tửu để làm gì (mục đích), để cho ai (tác dụng, ích lợi) và bầu chọn ra sao (quy trình, đối tượng…). Nhìn chung, dư luận đều cho rằng bầu chọn quốc tửu không để làm gì cả, cũng không mang lại lợi ích thiết thực cho nhiều người và việc bầu chọn cũng không dễ dàng gì.
Trên thế giới, nước vừa công bố quốc tửu gần đây nhất là Argentina (tháng 11-2010). Trong buổi lễ diễn ra tại thủ đô Buenos Aires, Tổng thống Cristina Fernández đã phát biểu ”rượu vang phải được xem như văn hóa và bản sắc của một dân tộc. Rượu vang mang đến niềm tự hào cho người dân và đất nước Argentina”. Hiện tại, ngành công nghiệp rượu vang của nước này mang lại kim ngạch thương mại hàng năm đạt 2,6 tỷ USD, tương đương 1,37% GDP, tạo việc làm cho hơn 400.000 người. Argentina hiện là nhà sản xuất rượu vang thứ năm thế giới, nhà xuất khẩu thứ chín trên toàn cầu và xếp thứ bảy trong danh sách các nước tiêu thụ thứ đồ uống lên men từ nho theo bình quân đầu người trong một năm, với 30 lít. Theo thống kê, 77% rượu vang do Argentina sản xuất phục vụ cho nhu cầu trong nước. Ngành công nghiệp sản xuất rượu đã góp phần phát triển nông nghiệp, đặc biệt là trồng nho, với 228.000ha. Một số nước khác cũng có loại rượu đặc trưng trở thành quốc tửu: Trung Quốc có Mao Đài, Nga có Vodka, Mỹ có Whisky...
So sánh với các nước vừa kể, rượu của Việt Nam chưa có một vị trí xứng đáng và phù hợp trong đời sống xã hội. Chẳng hạn, rượu dù có mặt thường xuyên trong đời sống hàng ngày, kể cả các sinh hoạt văn hóa, lễ hội nhưng là loại rượu nào thì sẽ dẫn đến tranh luận; yếu tố văn hóa của rượu (bất kể rượu nào) còn chưa thật đậm nét; tác hại do rượu gây ra (về sức khỏe, tính mạng, kinh tế…) đối với một bộ phận người dân vẫn còn nặng nề; ngành sản xuất rượu chưa đóng góp nhiều trong cơ cấu kinh tế đất nước, cũng không kích thích nông nghiệp phát triển; uy tín và thương hiệu của rượu Việt Nam trên thế giới cũng chưa có…
Vì vậy, bây giờ đặt ra vấn đề quốc tửu, có thể khiến nhiều người hiểu rằng đây là một hình thức khuyến khích người dân uống rượu, hoặc là một chiêu “quảng bá” cho một loại rượu nào đó (được chọn), tạo ra sự cạnh tranh không lành mạnh giữa các loại rượu, các vùng sản xuất rượu.
Nếu so sánh giữa quốc hoa và quốc tửu thì quốc hoa gần như hoàn toàn mang ý nghĩa tinh thần nên khó bị lợi dụng. Hơn nữa, nếu chọn hoa sen, thì với vẻ đẹp tinh khiết của loài hoa này, rất dễ được mọi người chấp nhận. Trong khi đó, quốc tửu mang nhiều ý nghĩa vật chất nên dễ bị lợi dụng làm cho tầm thường hóa. Đồng thời, cũng dễ được mang ra đong đếm, mà đã đong đếm thì có nhiều tiêu chí khác nhau nên sẽ không được sự đồng thuận cao. Hơn nữa, với sự tản mác các loại rượu, gần như rất khó chọn được loại rượu nào thực sự đặc trưng của cả nước, dù loại rượu đặc trưng vùng miền đã có không ít.
Vì những lẽ đó, không nên tiếp tục đặt ra vấn đề bình chọn quốc tửu, hay ít nhất cũng là trong điều kiện hiện nay. Thay vì tốn kém công sức, trí tuệ, tiền của cho việc làm không có nhiều lợi ích thiết thực này, hãy đầu tư cho những dự án, những công trình ích nước lợi dân hơn!
Không phải ngẫu nhiên mà ngay từ nhiều năm trước, khi có người đề xuất lấy một loài hoa nào đó làm quốc hoa thì dư luận nhiệt tình hưởng ứng. Thái độ này thể hiện ở 2 dạng: một là ủng hộ việc nước ta nên có quốc hoa; hai là nên chọn hoa sen làm quốc hoa với những ý kiến khá thuyết phục. Rõ ràng đề xuất này đã đúng trúng và kích thích được tinh thần tự tôn, tự hào dân tộc.
Tuy nhiên, khi có đề xuất (thậm chí được xây dựng thành một đề án hẳn hoi) về quốc tửu Việt Nam thì cũng có rất nhiều ý kiến nhưng hầu hết đều phản đối. Chung quy, các ý kiến có thể nhóm lại: bầu chọn quốc tửu để làm gì (mục đích), để cho ai (tác dụng, ích lợi) và bầu chọn ra sao (quy trình, đối tượng…). Nhìn chung, dư luận đều cho rằng bầu chọn quốc tửu không để làm gì cả, cũng không mang lại lợi ích thiết thực cho nhiều người và việc bầu chọn cũng không dễ dàng gì.
Trên thế giới, nước vừa công bố quốc tửu gần đây nhất là Argentina (tháng 11-2010). Trong buổi lễ diễn ra tại thủ đô Buenos Aires, Tổng thống Cristina Fernández đã phát biểu ”rượu vang phải được xem như văn hóa và bản sắc của một dân tộc. Rượu vang mang đến niềm tự hào cho người dân và đất nước Argentina”. Hiện tại, ngành công nghiệp rượu vang của nước này mang lại kim ngạch thương mại hàng năm đạt 2,6 tỷ USD, tương đương 1,37% GDP, tạo việc làm cho hơn 400.000 người. Argentina hiện là nhà sản xuất rượu vang thứ năm thế giới, nhà xuất khẩu thứ chín trên toàn cầu và xếp thứ bảy trong danh sách các nước tiêu thụ thứ đồ uống lên men từ nho theo bình quân đầu người trong một năm, với 30 lít. Theo thống kê, 77% rượu vang do Argentina sản xuất phục vụ cho nhu cầu trong nước. Ngành công nghiệp sản xuất rượu đã góp phần phát triển nông nghiệp, đặc biệt là trồng nho, với 228.000ha. Một số nước khác cũng có loại rượu đặc trưng trở thành quốc tửu: Trung Quốc có Mao Đài, Nga có Vodka, Mỹ có Whisky...
So sánh với các nước vừa kể, rượu của Việt Nam chưa có một vị trí xứng đáng và phù hợp trong đời sống xã hội. Chẳng hạn, rượu dù có mặt thường xuyên trong đời sống hàng ngày, kể cả các sinh hoạt văn hóa, lễ hội nhưng là loại rượu nào thì sẽ dẫn đến tranh luận; yếu tố văn hóa của rượu (bất kể rượu nào) còn chưa thật đậm nét; tác hại do rượu gây ra (về sức khỏe, tính mạng, kinh tế…) đối với một bộ phận người dân vẫn còn nặng nề; ngành sản xuất rượu chưa đóng góp nhiều trong cơ cấu kinh tế đất nước, cũng không kích thích nông nghiệp phát triển; uy tín và thương hiệu của rượu Việt Nam trên thế giới cũng chưa có…
Vì vậy, bây giờ đặt ra vấn đề quốc tửu, có thể khiến nhiều người hiểu rằng đây là một hình thức khuyến khích người dân uống rượu, hoặc là một chiêu “quảng bá” cho một loại rượu nào đó (được chọn), tạo ra sự cạnh tranh không lành mạnh giữa các loại rượu, các vùng sản xuất rượu.
Nếu so sánh giữa quốc hoa và quốc tửu thì quốc hoa gần như hoàn toàn mang ý nghĩa tinh thần nên khó bị lợi dụng. Hơn nữa, nếu chọn hoa sen, thì với vẻ đẹp tinh khiết của loài hoa này, rất dễ được mọi người chấp nhận. Trong khi đó, quốc tửu mang nhiều ý nghĩa vật chất nên dễ bị lợi dụng làm cho tầm thường hóa. Đồng thời, cũng dễ được mang ra đong đếm, mà đã đong đếm thì có nhiều tiêu chí khác nhau nên sẽ không được sự đồng thuận cao. Hơn nữa, với sự tản mác các loại rượu, gần như rất khó chọn được loại rượu nào thực sự đặc trưng của cả nước, dù loại rượu đặc trưng vùng miền đã có không ít.
Vì những lẽ đó, không nên tiếp tục đặt ra vấn đề bình chọn quốc tửu, hay ít nhất cũng là trong điều kiện hiện nay. Thay vì tốn kém công sức, trí tuệ, tiền của cho việc làm không có nhiều lợi ích thiết thực này, hãy đầu tư cho những dự án, những công trình ích nước lợi dân hơn!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét