TIẾT KIỆM LÀ QUỐC SÁCH!
Trong tình hình kinh tế khó khăn hiện nay, tiết kiệm là điều mà nhiều người nhắc đến, không chỉ các vị lãnh đạo mà tất cả mọi người dân. Tiết kiệm để mỗi người dân có thể vượt qua được lạm phát mà còn góp phần cùng cả nước và toàn xã hội khắc phục những khó khăn này.
Trên thực tế, tiết kiệm là một trong những đặc điểm của người Việt ta. Xưa nay, ông bà ta vẫn dạy: “tích cốc phòng cơ, tích y phòng hàn” (để dành gạo phòng khi gặp khó khăn, để dành quần áo phòng khi lạnh lẽo). Dân ta vốn phải thường xuyên đối phó với thiên tai, địch họa nên luôn có ý thức tiết kiệm cao và đồng thời nhiều cách tiết kiệm hiệu quả. Một trong những cách tiết kiệm tuyệt vời nhất đó là "hũ gạo cứu đói” hồi năm 1945 bằng cách hàng ngày bớt lại một nắm gạo để cứu những người đang gặp đói kém. Ngày xưa, để chống đói trong những tháng giáp hạt, người Việt ta thường chủ động ăn độn khoai sắn từ những tháng vừa gặt lúa, không phải chỉ để “thích nghi” mà còn để có đủ lương thực cho những ngày khó khăn sắp tới. Tinh thần đó đến giờ dù có nhiều thay đổi nhưng vẫn chưa bị mai một.
Mấy năm qua, toàn xã hội tích cực học tập và làm theo tấm gương đạo đức Bác Hồ. Một trong những điều mà mọi người có thể học tập và làm theo được là tiết kiệm. Với truyền thống tiết kiệm vốn có, hầu như ở khắp nơi, tiết kiệm là kết quả được thể hiện rõ nhất và cụ thể nhất. Ở các trường mầm non, các cô giáo dùng những thứ đã qua sử dụng như hộp giấy, chai nước, giấy báo, ống bút, ly nhựa… cùng với óc thẩm mỹ và bàn tay khéo léo đã tạo ra các đồ chơi, dụng cụ dạy học xinh xắn, đẹp mắt, sinh động mà rất rẻ tiền. Một số khách sạn có sáng kiến chèn một cái chai vào bồn nước của các lavabo, mỗi khi giật nước sẽ tiết kiệm được một lượng nước đúng bằng thể tích của cái chai vốn đã chiếm vị trí trong bồn nước. Nhiều công sở đã vận động nhân viên hạn chế đi thang máy, mở máy lạnh muộn và tắt sớm với nhiệt độ vừa phải, sử dụng giấy đã dùng một mặt cho các văn bản nháp…
Hai năm gần đây, với Cuộc vận động “Người Việt Nam ưu tiên dùng hàng Việt Nam” thực chất cũng có ý nghĩa tiết kiệm. Bởi vì với một số sản phẩm trong nước có chất lượng tương tự như hàng nhập ngoại thì gần như luôn có giá rẻ hơn. Khi đó, dùng hàng Việt Nam không chỉ tiết kiệm được số tiền chênh lệch mà còn giúp cho đất nước tiết kiệm được ngoại tệ nhập khẩu.
Dĩ nhiên, hầu hết các gia đình tùy theo điều kiện cụ thể của mình đều thực hiện tiết kiệm triệt để. Khó có thể liệt kê hết các cách tiết kiệm, nhưng nhìn chung mọi người đều cố gắng cắt giảm những chi phí không thực sự cần thiết. Trên hết, tiết kiệm không chỉ là dè xẻn trong chi tiêu hay tiêu xài có hiệu quả nhất mà chính là tạo ra được một ý thức thường trực về tiết kiệm, không chỉ cho bản thân mà cho những người thân trong gia đình mình.
“Thắt lưng buộc bụng” hiện nay không phải chỉ là chính sách của nhà nước mà là của toàn dân, không phải chỉ ở nước ta mà ở nhiều nước khác. Vì vậy, tiết kiệm bây giờ là quốc sách. Tiết kiệm không chỉ lợi cho bản thân, gia đình mà còn góp phần đem lại lợi ích cho toàn xã hội.
Trong quá trình thực hiện “quốc sách” này cũng phải chú ý đến hai thái cực đối lập: một là tiết kiệm đến độ cắt giảm chi tiêu tối đa, trở thành “ki bo” – nếu ai cũng không tiêu xài gì đáng kể thì hàng hóa sản xuất ra sẽ bị ứ đọng, dẫn đến khủng hoảng thêm trầm trọng. Hai là, những người vì tự cho rằng mình có nhiều tiền mà vẫn tiêu xài hoang phí thì không chỉ lạc lõng với toàn xã hội mà nghiêm trọng hơn trở thành một gánh nặng nếu việc tiêu xài đó làm tiêu tốn nhiều ngoại tệ cho đất nước…
Bài đã đăng Báo SGGP, ngày 23-3-2011
Trong tình hình kinh tế khó khăn hiện nay, tiết kiệm là điều mà nhiều người nhắc đến, không chỉ các vị lãnh đạo mà tất cả mọi người dân. Tiết kiệm để mỗi người dân có thể vượt qua được lạm phát mà còn góp phần cùng cả nước và toàn xã hội khắc phục những khó khăn này.
Trên thực tế, tiết kiệm là một trong những đặc điểm của người Việt ta. Xưa nay, ông bà ta vẫn dạy: “tích cốc phòng cơ, tích y phòng hàn” (để dành gạo phòng khi gặp khó khăn, để dành quần áo phòng khi lạnh lẽo). Dân ta vốn phải thường xuyên đối phó với thiên tai, địch họa nên luôn có ý thức tiết kiệm cao và đồng thời nhiều cách tiết kiệm hiệu quả. Một trong những cách tiết kiệm tuyệt vời nhất đó là "hũ gạo cứu đói” hồi năm 1945 bằng cách hàng ngày bớt lại một nắm gạo để cứu những người đang gặp đói kém. Ngày xưa, để chống đói trong những tháng giáp hạt, người Việt ta thường chủ động ăn độn khoai sắn từ những tháng vừa gặt lúa, không phải chỉ để “thích nghi” mà còn để có đủ lương thực cho những ngày khó khăn sắp tới. Tinh thần đó đến giờ dù có nhiều thay đổi nhưng vẫn chưa bị mai một.
Mấy năm qua, toàn xã hội tích cực học tập và làm theo tấm gương đạo đức Bác Hồ. Một trong những điều mà mọi người có thể học tập và làm theo được là tiết kiệm. Với truyền thống tiết kiệm vốn có, hầu như ở khắp nơi, tiết kiệm là kết quả được thể hiện rõ nhất và cụ thể nhất. Ở các trường mầm non, các cô giáo dùng những thứ đã qua sử dụng như hộp giấy, chai nước, giấy báo, ống bút, ly nhựa… cùng với óc thẩm mỹ và bàn tay khéo léo đã tạo ra các đồ chơi, dụng cụ dạy học xinh xắn, đẹp mắt, sinh động mà rất rẻ tiền. Một số khách sạn có sáng kiến chèn một cái chai vào bồn nước của các lavabo, mỗi khi giật nước sẽ tiết kiệm được một lượng nước đúng bằng thể tích của cái chai vốn đã chiếm vị trí trong bồn nước. Nhiều công sở đã vận động nhân viên hạn chế đi thang máy, mở máy lạnh muộn và tắt sớm với nhiệt độ vừa phải, sử dụng giấy đã dùng một mặt cho các văn bản nháp…
Hai năm gần đây, với Cuộc vận động “Người Việt Nam ưu tiên dùng hàng Việt Nam” thực chất cũng có ý nghĩa tiết kiệm. Bởi vì với một số sản phẩm trong nước có chất lượng tương tự như hàng nhập ngoại thì gần như luôn có giá rẻ hơn. Khi đó, dùng hàng Việt Nam không chỉ tiết kiệm được số tiền chênh lệch mà còn giúp cho đất nước tiết kiệm được ngoại tệ nhập khẩu.
Dĩ nhiên, hầu hết các gia đình tùy theo điều kiện cụ thể của mình đều thực hiện tiết kiệm triệt để. Khó có thể liệt kê hết các cách tiết kiệm, nhưng nhìn chung mọi người đều cố gắng cắt giảm những chi phí không thực sự cần thiết. Trên hết, tiết kiệm không chỉ là dè xẻn trong chi tiêu hay tiêu xài có hiệu quả nhất mà chính là tạo ra được một ý thức thường trực về tiết kiệm, không chỉ cho bản thân mà cho những người thân trong gia đình mình.
“Thắt lưng buộc bụng” hiện nay không phải chỉ là chính sách của nhà nước mà là của toàn dân, không phải chỉ ở nước ta mà ở nhiều nước khác. Vì vậy, tiết kiệm bây giờ là quốc sách. Tiết kiệm không chỉ lợi cho bản thân, gia đình mà còn góp phần đem lại lợi ích cho toàn xã hội.
Trong quá trình thực hiện “quốc sách” này cũng phải chú ý đến hai thái cực đối lập: một là tiết kiệm đến độ cắt giảm chi tiêu tối đa, trở thành “ki bo” – nếu ai cũng không tiêu xài gì đáng kể thì hàng hóa sản xuất ra sẽ bị ứ đọng, dẫn đến khủng hoảng thêm trầm trọng. Hai là, những người vì tự cho rằng mình có nhiều tiền mà vẫn tiêu xài hoang phí thì không chỉ lạc lõng với toàn xã hội mà nghiêm trọng hơn trở thành một gánh nặng nếu việc tiêu xài đó làm tiêu tốn nhiều ngoại tệ cho đất nước…
Bài đã đăng Báo SGGP, ngày 23-3-2011
