Thứ Ba, 8 tháng 3, 2011

Bài thơ

PHÍA TRƯỚC CÓ BẦU TRỜI

Mỗi buổi sáng anh hay nghe bản A morning sunrise
(Tiếng guitar của Francis Goya thật ngọt)
Và nghĩ đến những điều tốt đẹp
Vẫn còn thấy mặt trời trong buổi bình minh.

Có biết bao điều bất trắc xung quanh
Đâu thể lường, ta vẫn điềm nhiên đi tới
Chẳng lẽ khi khó khăn cản lối
Ta đành dừng và đợi đến tàn hơi?

Anh vững tin phía trước có bầu trời
(Ta thấy mặt trời lên tức mắt còn cảm nhận
Ta có niềm tin bởi óc còn minh mẫn)
Dẫu hoàng hôn rồi cũng có lúc bình minh.

Anh vẫn ước một ngày ngắm tia nắng lung linh
Khi tay trong tay xẻ đôi thế giới
Mặc một bên ồn ào, nghĩ ngợi
Ta bên này lặng lẽ đếm thời gian.

Đã qua rồi thời ước vọng huy hoàng
(Có thực tế mới quý giá từng khoảnh khắc)
Cho anh vài phút đủ nghe bản nhạc
Để thấy lòng thư thái trước gian nguy.

Anh vẫn mơ, cùng mỗi bước em đi
Lá vẫn xanh và hoa vẫn nở
Mặc anh một đời nặng nợ
Chỉ động viên em những lúc khó khăn…

Đời vẫn vui khi ánh sáng ngập tràn
Đây đó tiếng chim ca, tiếng trẻ cười khúc khích
Dẫu trước buổi giông, trời tĩnh mịch
Ta vẫn còn nghe tiếng nói của tâm hồn…

Bản A morning sunrise không có tiếng sóng dồn
Chỉ khoan nhặt bổng trầm cung êm dịu
Đời vẫn tươi nếu chỉ hoa hàm tiếu
(Dù có gai, hồng vẫn đẹp đó thôi!)

Gỡ hết gai cho hoa thắm em ơi!
Đạp bằng khó khăn cho đời thêm ý nghĩa…

Không có nhận xét nào: