NHỮNG MÙA HÈ NGÀY THƠ
Mùa mưa ở miền Tây thường bắt đầu vào đầu mùa hạ. Những ngày đó, đám trẻ chúng tôi nôn nao chuẩn bị nghỉ hè. Tiếng ve ngân rộn rã trong bầu trời đã dịu bớt bởi những đám mưa đầu mùa điểm tô cho những chùm phượng vĩ đỏ rực hơn. Ít bữa nữa, thi học kỳ xong, chờ tổng kết năm học, chúng tôi sẽ được nghỉ ở nhà…
Mưa rồi, con đường đầy cát ngày nào giờ mát rượi dưới bàn chân trần chúng tôi. Những rặng tre, bụi duối, hàng gòn… che bóng làm không khí thật dễ chịu. Những chiếc xe đạp cót két ngày nào hay “mắc lầy” ở những vũng cát thì bây giờ có thể chạy bon bon. Trên đường đến trường, đám trẻ chúng tôi thỉnh thoảng tạt vào “thăm” những gốc khế, gốc xoài, gốc me để tìm những trái rụng. Chỉ rửa sơ qua nước giếng chỗ nào đó, bọn trẻ liền nhai rao ráo, cho thỏa mãn sự thèm thuồng ngày nào…
Những bữa đi học cuối cùng, đám trẻ rộn ràng hơn; chúng tôi ồn ào với các thứ hạng, thường “bàn” đứa nào sẽ “lật đổ” được đứa đã đứng nhất hồi học kỳ một, về phần thưởng là mấy quyển vở trắng… Chúng tôi cũng nói nhiều đến những việc làm trong hè. Trẻ con nông thôn chẳng có đứa nào biết đến việc đi chơi xa, đi thăm bà con hay làm việc gì đó cho đúng với ý nghĩa nghỉ hè. Chỉ có vài đứa học thêm. Còn lại vẫn hào hứng với những trò chơi dân dã mà ngày thường ít có điều kiện để chơi, như thả diều, bắn bi, mổ (đánh) đáo, đánh trỏng (hòn)…
Nghỉ hè, thực ra không nghỉ ngơi chút nào. Đám trẻ chúng tôi hầu hết đều “có việc làm”. Dĩ nhiên làm nhiều hơn ngày thường. Như tôi, hết giữ vịt thì đi bắt cá, câu cua; nhiều khi vừa canh bầy vịt đẻ để lượm cho hết những trứng vịt đẻ đồng còn vừa bắt cá, bắt chình. Đặc biệt, với cá chình, hồi mới hơn 10 tuổi, có những buổi gặp may tôi bắt được hơn 2 ký (dĩ nhiên hồi đó tôm cá nói chung còn nhiều); những con to để ăn, còn những con nhỏ thì làm mồi câu cua.
Tôi câu cua bằng một cần tre dài chừng 1,2m, nối một sợi dây dài gần 1,5m có cột một hòn đất nung bằng nắm tay trẻ con, móc vào một sợi kẽm để cột mồi. Tôi thường cắm chừng 30 cần dọc các bờ kinh gần nhà, cắm xong thì trở lại thăm, thấy dây cần nào căng tức là đã có cua ăn. Tôi nhẹ nhàng nhổ cần và từ từ kéo lên, chừng nào thấy con cua thì thò vợt vớt lên. Ấy vậy mà cũng lắm khi vợt hụt để con cua sẩy mất hoặc đã vợt được rồi khi đè trói bằng lạt dừa nước thì bị cua kẹp, trân mình chịu trận cho đến khi nó bỏ càng hoặc tự nhả ra thì thôi! Nước đầy, tôi dời dần các cần câu lên ruộng cho đến khi nước ròng mới về.
Tôi còn trông hai đứa em cũng vừa đi giữ vịt vừa bắt còng cho vịt ăn. Hai đứa nhỏ, một gái một trai, mới năm sáu tuổi đã theo anh ra đồng. Mỗi đứa đeo một cái bao tay bằng vải dày để chộp lấy những con còng bị chẹn hang phải trồi lên mặt ruộng. Đứa nào không thích bắt thì kéo cái thùng thiếc theo tôi. Khi ngồi bệt xuống bùn, đứa nào cũng thấp tè như cái thùng…
Đầu mùa mưa, ruộng nhiều nơi nứt hoác, nước kinh thì còn trong, mằn mặn. Cuối buổi thế nào cũng có màn chạy thi trên ruộng hoặc chơi cút bắt dưới kinh. Đám trẻ đứa nào cũng ốm nhom, đen nhẻm nhưng rắn chắc, khỏe mạnh chạy thoăn thoắt trên ruộng hoặc bơi như rái dưới kinh, thoắt trồi thoắt lặn, khiến nhiều người lớn mới đi qua đây lần đầu phát hoảng vì tưởng có đứa bị té xuống kinh!
Còn tôi, thích nhất là long mình dưới kinh đọc vang vang những bài tập đọc, những bài thơ đã học hoặc một đoạn nào đó trong sách mới đọc. Tiếng đọc bị hai bờ kinh vọng lại nghe thật lạ. Tôi rất thích đoạn văn này: "...Mưa rả rích đêm ngày. Mưa tối tăm mặt mũi. Mưa thối đất thối cát. Trận này chưa qua, trận khác đã tới, ráo riết, hung tợn hơn. Tưởng như biển có bao nhiêu nước, trời hút lên đổ hết xuống đất liền..." Đọc đi đọc lại mãi nên suốt mấy chục năm qua tôi vẫn còn nhớ, dù đã quên mất tên bài, của tác giả nào và ở lớp mấy! Suốt hè, anh em chúng tôi không đi học thêm. Năm nào may thì mua hoặc mượn được sách giáo khoa thì có sách để học, còn không thì hầu như bỏ cả việc học. Chúng tôi chỉ có những cuốn sách cũ mà ba tôi mua được, rồi đọc tới đọc lui…
Hết hè, đám trẻ chúng tôi càng đen hơn, tóc càng hoe hơn nhưng có lẽ đứa nào cũng lớn lên một chút, rắn rỏi thêm một chút, được việc thêm một chút. Bởi vì chúng tôi đã có những ngày hè làm việc đỡ đần cho gia đình mà được chơi những trò chơi vận động bổ ích.
Những ngày hè đó, tôi không thể nào quên.
Mùa mưa ở miền Tây thường bắt đầu vào đầu mùa hạ. Những ngày đó, đám trẻ chúng tôi nôn nao chuẩn bị nghỉ hè. Tiếng ve ngân rộn rã trong bầu trời đã dịu bớt bởi những đám mưa đầu mùa điểm tô cho những chùm phượng vĩ đỏ rực hơn. Ít bữa nữa, thi học kỳ xong, chờ tổng kết năm học, chúng tôi sẽ được nghỉ ở nhà…
Mưa rồi, con đường đầy cát ngày nào giờ mát rượi dưới bàn chân trần chúng tôi. Những rặng tre, bụi duối, hàng gòn… che bóng làm không khí thật dễ chịu. Những chiếc xe đạp cót két ngày nào hay “mắc lầy” ở những vũng cát thì bây giờ có thể chạy bon bon. Trên đường đến trường, đám trẻ chúng tôi thỉnh thoảng tạt vào “thăm” những gốc khế, gốc xoài, gốc me để tìm những trái rụng. Chỉ rửa sơ qua nước giếng chỗ nào đó, bọn trẻ liền nhai rao ráo, cho thỏa mãn sự thèm thuồng ngày nào…
Những bữa đi học cuối cùng, đám trẻ rộn ràng hơn; chúng tôi ồn ào với các thứ hạng, thường “bàn” đứa nào sẽ “lật đổ” được đứa đã đứng nhất hồi học kỳ một, về phần thưởng là mấy quyển vở trắng… Chúng tôi cũng nói nhiều đến những việc làm trong hè. Trẻ con nông thôn chẳng có đứa nào biết đến việc đi chơi xa, đi thăm bà con hay làm việc gì đó cho đúng với ý nghĩa nghỉ hè. Chỉ có vài đứa học thêm. Còn lại vẫn hào hứng với những trò chơi dân dã mà ngày thường ít có điều kiện để chơi, như thả diều, bắn bi, mổ (đánh) đáo, đánh trỏng (hòn)…
Nghỉ hè, thực ra không nghỉ ngơi chút nào. Đám trẻ chúng tôi hầu hết đều “có việc làm”. Dĩ nhiên làm nhiều hơn ngày thường. Như tôi, hết giữ vịt thì đi bắt cá, câu cua; nhiều khi vừa canh bầy vịt đẻ để lượm cho hết những trứng vịt đẻ đồng còn vừa bắt cá, bắt chình. Đặc biệt, với cá chình, hồi mới hơn 10 tuổi, có những buổi gặp may tôi bắt được hơn 2 ký (dĩ nhiên hồi đó tôm cá nói chung còn nhiều); những con to để ăn, còn những con nhỏ thì làm mồi câu cua.
Tôi câu cua bằng một cần tre dài chừng 1,2m, nối một sợi dây dài gần 1,5m có cột một hòn đất nung bằng nắm tay trẻ con, móc vào một sợi kẽm để cột mồi. Tôi thường cắm chừng 30 cần dọc các bờ kinh gần nhà, cắm xong thì trở lại thăm, thấy dây cần nào căng tức là đã có cua ăn. Tôi nhẹ nhàng nhổ cần và từ từ kéo lên, chừng nào thấy con cua thì thò vợt vớt lên. Ấy vậy mà cũng lắm khi vợt hụt để con cua sẩy mất hoặc đã vợt được rồi khi đè trói bằng lạt dừa nước thì bị cua kẹp, trân mình chịu trận cho đến khi nó bỏ càng hoặc tự nhả ra thì thôi! Nước đầy, tôi dời dần các cần câu lên ruộng cho đến khi nước ròng mới về.
Tôi còn trông hai đứa em cũng vừa đi giữ vịt vừa bắt còng cho vịt ăn. Hai đứa nhỏ, một gái một trai, mới năm sáu tuổi đã theo anh ra đồng. Mỗi đứa đeo một cái bao tay bằng vải dày để chộp lấy những con còng bị chẹn hang phải trồi lên mặt ruộng. Đứa nào không thích bắt thì kéo cái thùng thiếc theo tôi. Khi ngồi bệt xuống bùn, đứa nào cũng thấp tè như cái thùng…
Đầu mùa mưa, ruộng nhiều nơi nứt hoác, nước kinh thì còn trong, mằn mặn. Cuối buổi thế nào cũng có màn chạy thi trên ruộng hoặc chơi cút bắt dưới kinh. Đám trẻ đứa nào cũng ốm nhom, đen nhẻm nhưng rắn chắc, khỏe mạnh chạy thoăn thoắt trên ruộng hoặc bơi như rái dưới kinh, thoắt trồi thoắt lặn, khiến nhiều người lớn mới đi qua đây lần đầu phát hoảng vì tưởng có đứa bị té xuống kinh!
Còn tôi, thích nhất là long mình dưới kinh đọc vang vang những bài tập đọc, những bài thơ đã học hoặc một đoạn nào đó trong sách mới đọc. Tiếng đọc bị hai bờ kinh vọng lại nghe thật lạ. Tôi rất thích đoạn văn này: "...Mưa rả rích đêm ngày. Mưa tối tăm mặt mũi. Mưa thối đất thối cát. Trận này chưa qua, trận khác đã tới, ráo riết, hung tợn hơn. Tưởng như biển có bao nhiêu nước, trời hút lên đổ hết xuống đất liền..." Đọc đi đọc lại mãi nên suốt mấy chục năm qua tôi vẫn còn nhớ, dù đã quên mất tên bài, của tác giả nào và ở lớp mấy! Suốt hè, anh em chúng tôi không đi học thêm. Năm nào may thì mua hoặc mượn được sách giáo khoa thì có sách để học, còn không thì hầu như bỏ cả việc học. Chúng tôi chỉ có những cuốn sách cũ mà ba tôi mua được, rồi đọc tới đọc lui…
Hết hè, đám trẻ chúng tôi càng đen hơn, tóc càng hoe hơn nhưng có lẽ đứa nào cũng lớn lên một chút, rắn rỏi thêm một chút, được việc thêm một chút. Bởi vì chúng tôi đã có những ngày hè làm việc đỡ đần cho gia đình mà được chơi những trò chơi vận động bổ ích.
Những ngày hè đó, tôi không thể nào quên.
Bài đã đăng Báo Phụ nữ ngày 9-5-2011
