SỚM MAI NGHE CHIM HÓT
1. Thành phố này ngày càng chật hẹp. Mảng xanh tự nhiên không còn nhiều; người ta phải làm những mảng xanh nhân tạo, chẳng hạn vài chậu kiểng, vài vò lan đặt trong nhà… Bởi vậy, tiếng chim cũng ngày càng thưa vắng…
Khi lần đầu đến thăm nhà tôi, ở một quận vùng ven, anh bạn tôi, vốn người miền Tây lên thành phố gần 20 năm nay, nói ngay: “Ở đây được nghe tiếng chim hót”. Tôi lóng tai nghe. Có những tiếng rít rít bên ngoài. Tôi không rõ là tiếng loài chim gì. Chắc cũng không phải những loài chim gì quý hiếm. Bởi đậu trên những đám mía, những cây cau, cây bàng, bụi cỏ… thưa thớt xen giữa những khối nhà thì chỉ có những loài chim “dễ sống”.
Từ bữa đó, mỗi sáng, tôi cố im lặng để nghe được tiếng chim hót. Tôi không hiểu được ngôn ngữ hay ý nghĩa của tiếng hót đó nhưng thấy có một niềm vui lạ. Tôi có cảm giác mình đang sống giữa lòng tự nhiên với cỏ cây, hoa lá, chim chóc, chứ không phải giữa những khối bê tông cứng nhắc, đồ sộ. Tự nhiên thấy lòng thư thái. Tự nhiên cảm thấy ngôi nhà ở “vùng xa” cũng hay lắm chứ, trừ việc phải đi làm quá xa!
2. Bữa nọ, đi sửa xe. Tay chủ tiệm chừng bốn mươi, có dáng nghệ sĩ. Trong lúc chờ đợi, tôi ngó nghiêng. Xen giữa những mớ săm lốp treo lủng lẳng là những lồng chim. Tôi hỏi, anh bảo, có cả họa mi, sơn ca, hoàng yến, sáo, chim cu… Những cái lồng cũng rất đẹp. Dường như đã quen với tiếng nổ máy ầm ầm, tiếng còi bin bin, không có con nào tỏ ra giật mình. Lúc lặng, thi thoảng có vài tiếng hót.
Hỏi han một hồi, chủ tiệm dường như gặp “tri kỷ” nên cho biết nhiều điều khá thú vị. Bận rộn với “nồi cơm” – tiệm sửa xe – là vậy, hễ rảnh một chút, anh lại chăm sóc đàn chim của mình một cách cẩn thận. Thay nước, cho ăn, vệ sinh lồng, tập hót… Anh nói: “Cho nó đỡ căng thẳng”. Một vài tháng, anh cùng nhóm người bạn đi Đồng Nai, Bình Phước, Đắc Nông… để bẫy chim về nuôi. Ít người, đi trong ngày thì vù xe máy, nhiều người, đi vài ba ngày thì thuê hẳn chiếc ôtô. Đúng là “nghề chơi cũng lắm công phu”!
Tôi đang gật gù với những chuyện về chim chóc của anh thì chợt có tiếng gà gáy le te. Nhìn vào một góc, tôi thấy một cặp gà đang tha thẩn bươi trấu trong chuồng. Tôi hỏi: “Gà tre hả anh?” Anh cười bảo: “Gà Thái đó. Một cặp gần hai triệu bạc”. Tôi còn đang ngơ ngẩn thì anh nói thêm: “Để có tiếng gáy cho vui”. Tôi gần như thốt lên: trời ơi, ông thợ sửa xe mà còn yêu chim chóc, có máu nghệ sĩ còn hơn tôi nữa!
3. Một dạo, thành phố có cà phê video, cà phê nhạc, cà phê nhạc sống… Bây giờ, thành phố có thêm cà phê hát với nhau, cà phê hòa nhạc, cà phê kịch, cà phê internet, cà phê wifi, cà phê cơm văn phòng…
Hẳn, nhiều người cũng biết có cả cà phê… chim. Đây là nơi người uống cà phê – khá bình dân – mang chim đến để trao đổi kinh nghiệm về nuôi chim, dạy chim hót, nghe chim hót và dĩ nhiên còn để… khoe chim nữa. Tôi cũng có đôi lần có cái thú ngồi nhâm nhi cà phê và nghe một dàn đồng ca chim hót. Tiếng này vừa dứt, tiếng khác cất lên, dường như bất tận. Vài chỗ, chủ quán còn có cả một “vườn chim” để cho khách thưởng thức. Ai thích có thể thương lượng với chủ quán để “rước” chú chim về nhà.
Điều đặc biệt, nhiều loại quán cà phê có thể mở cửa suốt ngày thì cà phê chim chỉ mở cửa vào sáng sớm. Sau đó, quán này có thể trở thành quán cà phê bình thường.
*
Ai cũng cần có cuộc sống tinh thần. Nghe tiếng chim hót là một dạng hưởng thụ đời sống tinh thần khá đặc biệt. Cuộc sống này đặt con người gần với tự nhiên hơn. Vì vậy, để có một cuộc sống tinh thần có ý nghĩa, con người không được bức tử tự nhiên, bắt tự nhiên phục vụ cho cá nhân mình mà phải yêu quý, trân trọng, chan hòa với tự nhiên. Đó cũng là cách để có một cuộc sống tinh thần bền vững!
1. Thành phố này ngày càng chật hẹp. Mảng xanh tự nhiên không còn nhiều; người ta phải làm những mảng xanh nhân tạo, chẳng hạn vài chậu kiểng, vài vò lan đặt trong nhà… Bởi vậy, tiếng chim cũng ngày càng thưa vắng…
Khi lần đầu đến thăm nhà tôi, ở một quận vùng ven, anh bạn tôi, vốn người miền Tây lên thành phố gần 20 năm nay, nói ngay: “Ở đây được nghe tiếng chim hót”. Tôi lóng tai nghe. Có những tiếng rít rít bên ngoài. Tôi không rõ là tiếng loài chim gì. Chắc cũng không phải những loài chim gì quý hiếm. Bởi đậu trên những đám mía, những cây cau, cây bàng, bụi cỏ… thưa thớt xen giữa những khối nhà thì chỉ có những loài chim “dễ sống”.
Từ bữa đó, mỗi sáng, tôi cố im lặng để nghe được tiếng chim hót. Tôi không hiểu được ngôn ngữ hay ý nghĩa của tiếng hót đó nhưng thấy có một niềm vui lạ. Tôi có cảm giác mình đang sống giữa lòng tự nhiên với cỏ cây, hoa lá, chim chóc, chứ không phải giữa những khối bê tông cứng nhắc, đồ sộ. Tự nhiên thấy lòng thư thái. Tự nhiên cảm thấy ngôi nhà ở “vùng xa” cũng hay lắm chứ, trừ việc phải đi làm quá xa!
2. Bữa nọ, đi sửa xe. Tay chủ tiệm chừng bốn mươi, có dáng nghệ sĩ. Trong lúc chờ đợi, tôi ngó nghiêng. Xen giữa những mớ săm lốp treo lủng lẳng là những lồng chim. Tôi hỏi, anh bảo, có cả họa mi, sơn ca, hoàng yến, sáo, chim cu… Những cái lồng cũng rất đẹp. Dường như đã quen với tiếng nổ máy ầm ầm, tiếng còi bin bin, không có con nào tỏ ra giật mình. Lúc lặng, thi thoảng có vài tiếng hót.
Hỏi han một hồi, chủ tiệm dường như gặp “tri kỷ” nên cho biết nhiều điều khá thú vị. Bận rộn với “nồi cơm” – tiệm sửa xe – là vậy, hễ rảnh một chút, anh lại chăm sóc đàn chim của mình một cách cẩn thận. Thay nước, cho ăn, vệ sinh lồng, tập hót… Anh nói: “Cho nó đỡ căng thẳng”. Một vài tháng, anh cùng nhóm người bạn đi Đồng Nai, Bình Phước, Đắc Nông… để bẫy chim về nuôi. Ít người, đi trong ngày thì vù xe máy, nhiều người, đi vài ba ngày thì thuê hẳn chiếc ôtô. Đúng là “nghề chơi cũng lắm công phu”!
Tôi đang gật gù với những chuyện về chim chóc của anh thì chợt có tiếng gà gáy le te. Nhìn vào một góc, tôi thấy một cặp gà đang tha thẩn bươi trấu trong chuồng. Tôi hỏi: “Gà tre hả anh?” Anh cười bảo: “Gà Thái đó. Một cặp gần hai triệu bạc”. Tôi còn đang ngơ ngẩn thì anh nói thêm: “Để có tiếng gáy cho vui”. Tôi gần như thốt lên: trời ơi, ông thợ sửa xe mà còn yêu chim chóc, có máu nghệ sĩ còn hơn tôi nữa!
3. Một dạo, thành phố có cà phê video, cà phê nhạc, cà phê nhạc sống… Bây giờ, thành phố có thêm cà phê hát với nhau, cà phê hòa nhạc, cà phê kịch, cà phê internet, cà phê wifi, cà phê cơm văn phòng…
Hẳn, nhiều người cũng biết có cả cà phê… chim. Đây là nơi người uống cà phê – khá bình dân – mang chim đến để trao đổi kinh nghiệm về nuôi chim, dạy chim hót, nghe chim hót và dĩ nhiên còn để… khoe chim nữa. Tôi cũng có đôi lần có cái thú ngồi nhâm nhi cà phê và nghe một dàn đồng ca chim hót. Tiếng này vừa dứt, tiếng khác cất lên, dường như bất tận. Vài chỗ, chủ quán còn có cả một “vườn chim” để cho khách thưởng thức. Ai thích có thể thương lượng với chủ quán để “rước” chú chim về nhà.
Điều đặc biệt, nhiều loại quán cà phê có thể mở cửa suốt ngày thì cà phê chim chỉ mở cửa vào sáng sớm. Sau đó, quán này có thể trở thành quán cà phê bình thường.
*
Ai cũng cần có cuộc sống tinh thần. Nghe tiếng chim hót là một dạng hưởng thụ đời sống tinh thần khá đặc biệt. Cuộc sống này đặt con người gần với tự nhiên hơn. Vì vậy, để có một cuộc sống tinh thần có ý nghĩa, con người không được bức tử tự nhiên, bắt tự nhiên phục vụ cho cá nhân mình mà phải yêu quý, trân trọng, chan hòa với tự nhiên. Đó cũng là cách để có một cuộc sống tinh thần bền vững!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét