Thứ Hai, 10 tháng 10, 2011

Bài sưu tầm

Nhà thơ Chim Trắng qua đời


Nhà thơ Chim Trắng (tên thật là Hồ Văn Ba) đã qua đời lúc 19 giờ 15 ngày 28.9 tại nhà riêng, hưởng thọ 74 tuổi.

Được biết, trước khi qua đời, nhà thơ Chim Trắng đã lui về ẩn cư tại một mảnh đất nhỏ ở Bình Dương, thỉnh thoảng tham gia một số hoạt động văn nghệ trong nước và giao lưu quốc tế, cũng như lui tới thăm bạn bè, đồng nghiệp…
Những năm gần đây, tuổi già sức yếu, nhà thơ vẫn không muốn làm vướng bận đến mọi người xung quanh, cố gắng tự lo liệu bản thân. Ông từng khẳng khái đề nghị tang lễ của ông không cần phải tổ chức nghi lễ rình rang, chỉ cần bạn bè đếm “thăm” ông tại nhà riêng ở Bình Dương là ông đã có thể an lòng nơi chín suối.
Không chỉ nổi tiếng ở lĩnh vực thơ (từng đoạt giải thưởng văn học của Hội Nhà văn Việt Nam với tập Những ngã đường, giữ chức Phó chủ tịch Hội nhà văn TP.HCM), nhà thơ Chim Trắng còn có thâm niên làm báo (từng giữ vai trò Tổng biên tập báo Văn nghệ TP.HCM); sau khi về hưu, ông còn thử sức ở vai trò diễn viên, tham gia bộ phim truyền hình Thám tử tư (năm 2008) của đạo diễn Trần Mỹ Hà.
Gần đây nhất, năm 2008 nhà thơ này đã mạnh dạn thử nghiệm phát hành tập thơ Cỏ khóc dưới chân tôi (NXB Hội Nhà văn) trên mạng Internet và đã gặt hái thành công đáng kể.
Nhiều tác phẩm thơ của ông được dịch và phổ biến ở Hàn Quốc, trong đó có bài thơ Bông súng tím rất nổi tiếng, do chính dịch giả Kusugeong trực tiếp gặp gỡ nhà thơ tìm hiểu hoàn cảnh sáng tác để chuyển ngữ.
Lễ viếng nhà thơ Chim Trắng bắt đầu từ ngày 29.9 tại nhà riêng (D18/17, phường Thuận Giao, thị xã Thuận An, tỉnh Bình Dương). Lễ động quan lúc 10 giờ ngày 1.10. Sau đó, linh cữu được hỏa táng tại nghĩa trang Chánh Phú Hòa, Bến Cát, Bình Dương.
Các tác phẩm thơ của nhà thơ Chim Trắng:
Có đâu như ở miền Nam (với Lê Anh Xuân, Viễn Phương, NXB Thanh Niên, 1968)
Tên em rực rỡ vô cùng (NXB Văn nghệ giải phóng Hà Nội, 1971)
Đồng bằng tình yêu (Hội văn nghệ giải phóng miền Nam Việt Nam,1973)
Một góc quê hương (NXB Văn nghệ giải phóng Hà Nội, 1974)
Những ngã đường (NXB Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh , 1980)
Dấu vết nhỏ nhoi (NXB Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh, 1984)
Khi tình yêu lên tiếng (NXB Mũi Cà Mau, 1987)
Có một mùa thu trong (NXB Văn nghệ TP.HCM, 1990)
Thơ Chim Trắng - Cỏ gai (NXB Trẻ, 1998)
Hát lời cỏ hát (NXB Hội Nhà Văn, 1999)
Nhân có chim sẽ về (NXB Trẻ, 2006)
Cỏ khóc dưới chân tôi (NXB Hội Nhà văn, 2008)

Câu chuyện giáo dục

COI CHỪNG SAI LẦM KHI CHỌN BẠN CHO CON!

Nhà báo lão thành Nguyễn Văn Trấn (1914 – 1998) kể trong Chuyện trong vườn lý (NXB Văn nghệ TP.HCM, 1982): Mẹ bé Ngọc dạy con: “Có chơi thì lựa đứa ngoan mà chơi. Chứ cái Đông nó hư lắm, con đừng đánh bạn với nó”. Ngọc hỏi: “Con có ngoan không mẹ?”. “A, Ngọc của mẹ thì còn phải nói. Ngọc của mẹ là đứa bé rất ngoan!” Ngọc hỏi: “Vậy cái Đông nó có được lựa con mà chơi không hả mẹ?” Hẳn nghe đến đây, người mẹ sẽ ngỡ ngàng và cảm thấy khó xử. Thực tế cho thấy, chọn bạn cho con là một trong những vấn đề được cha mẹ đặc biệt quan tâm. Rõ ràng bạn bè có ảnh hưởng khá rõ nét đến tâm lý, tình cảm, tính cách của trẻ. Ở góc độ một người cha, tôi thấy đôi khi vì “quá khuôn phép”, cha mẹ có thể mắc những sai lầm trong việc chọn bạn cho con.

Sai lầm do chủ quan
Có phải chăng khi ta cố định hướng, chọn lựa cho con những người bạn mà mình cho là phù hợp nhất, tốt nhất nhưng ít hoặc không quan tâm đến nhu cầu, ý muốn của con trẻ? Cha mẹ “nhìn người” qua lăng kính của người lớn, đôi lúc không hoàn toàn hiểu thấu được nhu cầu, yêu cầu, nguyện vọng, tính cách của trẻ trong việc chọn bạn. Trên thực tế, đâu phải lúc nào cha mẹ cũng hiểu rằng con mình chơi với bạn A chỉ vì hợp về sở thích thể thao, với bạn B chỉ vì hợp với sở thích âm nhạc, với bạn C chỉ vì hợp với sở thích ăn mặc, với bạn D chỉ vì bạn hay có những lời khuyên xác đáng… Từ đó, cha mẹ có thể không hiểu thấu được “mâu thuẫn” xảy ra giữa tính cách của những người bạn này với nhau và với chính đứa con mình. Chẳng hạn, A không thích B vì A chê B chỉ nghe nhạc rap, C không ưa D vì cho rằng D hay lên mặt dạy đời…; đồng thời, cha mẹ cũng có thể không hiểu rằng bạn thân con mình cũng không thích A về sở thích ăn mặc, không thích B về sở thích ăn uống, không thích C về sở thích thể thao…
Vì vậy, cha mẹ nên để cho con chọn bạn theo tiêu chí riêng và cảm thấy thoải mái với sự lựa chọn đó.

Sai lầm do cách biệt thế hệ
Đôi khi cha mẹ nhìn nhận bạn của con theo cách riêng của mình mà không hiểu về tâm lý, lứa tuổi, trào lưu. Nhiều cha mẹ dễ dàng tỏ thái độ phật ý khi thấy con mình chơi với một bạn có tóc nhuộm vàng hoe, xăm (dán) vằn vện, nói nhiều tiếng lóng và đôi lúc còn văng tục… Người lớn thường “mặc định” rằng những người có biểu hiện đó là thiếu đứng đắn, bởi vì có một bộ phận người có biểu hiện đó quả thực thiếu đứng đắn. Nhưng ở trẻ, với sự thay đổi sở thích, sự tiếp thu các “mốt”, các “trào lưu” rất nhanh, trẻ dễ bị cuốn vào vòng xoáy đó và không thể hoặc không muốn đứng bên ngoài, cho nên với rất nhiều trường hợp, nhuộm tóc, xăm (dán) mình… chẳng qua là “cho giống bạn”, nói tiếng lóng là để thể hiện mình trong một “hội” nào đó, văng tục đôi lúc cũng là để khẳng định mình… Với thế hệ này, những điều đó chưa hẳn thể hiện bản chất tư cách của trẻ, tức là dù có tất cả những biểu hiện này thì cũng không thể cho rằng trẻ hư hỏng.
Vì vậy, sự “nhận diện” của cha mẹ e rằng có nhầm lẫn và nếu từ nhận diện này mà có sự can thiệp thô bạo e rằng sẽ mắc sai lầm.

Sai lầm do chưa đủ niềm tin ở con
Cha mẹ hay lo con mình dễ bị ảnh hưởng những thói hư tật xấu của bạn mà bỏ ra sự tác động ngược lại của con mình đối với bạn trong việc điều chỉnh những hành vi chưa tốt của bạn. Nhiều người bảo rằng “gần mực thì đen, gần đèn thì sáng” ở góc độ sẽ bị “mực” ảnh hưởng chứ không nghĩ đến khả năng làm “đèn” của bản thân. Như vậy thì dường như chưa có đủ lòng tin ở tính cách và năng lực của con, cũng như đánh giá thấp sự lan tỏa khả năng thuyết phục, ảnh hưởng của con mình đối với bạn. Cả hai trạng thái này đều không nên, nhất là trong lúc nhiều người kêu gọi xu hướng giáo dục đề cao sự chủ động, độc lập cho người được giáo dục.
Ngoài ra, cha mẹ hay nói đến sự thay đổi theo chiều hướng tiêu cực của con mà ít quan tâm, chú ý đúng mức đến sự thay đổi theo chiều hướng tích cực của con mình và bạn của con mình. Chẳng hạn, một số trẻ có xu hướng bạo lực, cộc tính nhưng chỉ khi có “đối tượng” thì mới bộc lộ điều đó (như có một đứa trẻ khác, một con vật nào đó…)… Vì vậy, khi có bạn phù hợp, tính xấu này của trẻ có thể sẽ chuyển biến tích cực. Bên cạnh đó, một đứa bạn đúng là chưa ngoan nhưng qua thời gian, với sự tác động của nhiều phía, sự tự chuyển biến, đứa trẻ đó có thể sẽ dần ngoan hơn; nếu cha mẹ ngăn cản con chơi với bạn thì trẻ bị cho là không độ lượng, thiếu cảm thông…
Nói cách khác, sai lầm ở đây là cha mẹ đã “đóng khung” tính cách một con người, có lẽ không hoàn toàn đúng với những trẻ đang trong giai đoạn hoàn thiện nhân cách.
*
Tóm lại, nếu cha mẹ can thiệp quá sâu vào đời sống riêng tư của con thì có thể sẽ mắc những sai lầm cả trong việc chọn bạn cho con. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến các mối quan hệ của trẻ mà làm sự phát triển tâm sinh lý của trẻ có thể không được bình thường. Do đó, các bậc cha mẹ nên quan tâm, chú ý nhiều hơn đến các mối quan hệ của trẻ nhưng phải có sự cẩn trọng trong nhận xét, đánh giá, định hướng.

Bài đã đăng Báo Phụ nữ ngày 26-9-2011

Câu chuyện văn hóa

SANG ĐÂU NHỮNG KẺ SAY SƯA…

Có dạo, một số người đã dùng từ “Sài Gòn ăn nhậu” để chỉ tệ ăn nhậu tràn lan. Người ta có thể ăn nhậu thâu đêm suốt sáng, bất kể vui buồn. Ở nhiều quán nhậu, không kể quán sang trọng hay bình dân, khách vẫn chén tạc chén thù đến tận hừng đông. Đáng nói là một bộ phận đáng kể các “tửu khách” là những bạn trẻ, cả nam lẫn nữ. Thực tế cho thấy, người ta có rất nhiều lý do để… nhậu. Ăn mừng, xả xui, “rửa”, giải hạn, đón khách, tiễn khách, chia tay, “sương sương cho vui”, “chào phòng” (mừng sinh viên mới)…, nhiều khi chẳng vui chẳng buồn cũng uống! Tóm lại, lý do chỉ để mà gọi, còn mục đích chính vẫn là ăn nhậu!
Uống rượu là một thói quen xấu không chỉ ảnh hưởng đến sức khỏe bản thân mà còn là nguyên nhân gây ra những xung đột trong gia đình và trong xã hội. Bia rượu dễ dẫn đến thiếu kiềm chế, từ cãi cả nhau sẽ đi đến bạo hành. Những xích mích nhỏ khi rượu vào sẽ trở thành mấu chốt của sự tranh chấp. Khi say, khả năng kiểm soát bản thân, cả ý chí và hành vi, đều giảm đi, nên sẽ dễ xảy ra các việc sai quấy như chửi bới, đánh nhau, cưỡng hiếp… Không ít bạn gái trẻ vì “nhiệt tình” tham gia cụng ly dẫn đến say xỉn mà bị lạm dụng tình dục; cũng như có không ít bạn nam sau khi “quắc cần câu” đã đi “tăng hai, tăng ba” mà dính vào ma túy, mại dâm, mắc bệnh HIV/AIDS. Đặc biệt, bia rượu trở thành nguyên nhân hàng đầu của tai nạn giao thông tại nước, góp phần đáng kể trong việc tạo ra hàng chục ngàn vụ mỗi năm, làm chết 12.000 người và hàng chục ngàn người khác bị thương. Bia rượu cũng gây ra tình trạng thiếu văn hóa, văn minh trong cộng đồng dân cư, nhất là tại thành phố ta (như đi đứng xiên vẹo, ăn mặc xốc xếch, chửi bới, đánh nhau, xả rác, phóng uế bừa bãi....)
Theo thống kê của Bộ Y tế, tỷ lệ người có sử dụng rượu bia ở nước ta chiếm 33,5% và 1/3 số người sử dụng rượu bia đã bắt đầu uống trước tuổi 20... Hậu quả của sử dụng bia rượu là 60% nguyên nhân trực tiếp gây bạo lực gia đình, trên 10% dẫn đến tai nạn giao thông, làm hơn 12.000 người tử vong mỗi năm. Ước tính phí tổn do rượu bia (bao gồm cả việc dung nạp và giải quyết hậu quả do rượu bia gây ra) chiếm từ 2-8% GDP của nhiều quốc gia. (Báo Sức khỏe và Đời sống, ngày 20-3-2009). Còn theo Uỷ ban An toàn giao thông quốc gia, phân ích số vụ tai nạn giao thông trong 3 năm 2006 – 2009, cho thấy, số vụ tai nạn do sử dụng rượu bia chiếm 6,5%/năm, có tỉnh, thành tỷ lệ này chiếm 30% số vụ. Đối tượng sử dụng rượu, bia thường gây nên tai nạn là người điều khiển môtô chiếm 87,6%; người điều khiển phương tiện thô sơ 5,4%; người điều khiển ôtô 4,1%; người đi bộ 2,7%... (Theo trang thông tin phổ biến pháp luật giao thông đường bộ, Bộ Giao thông – Vận tải, ngày 8-10-2009)
Với những người trẻ, do thiếu kinh nghiệm ứng xử cộng với tính bốc đồng, nhật nhẹt say sưa còn nghiêm trọng hơn, là nguyên nhân của nhiều vụ việc đáng tiếc. Chỉ vì đôi bên có hơi men mà xảy ra vụ giết người kinh hoàng ngay trung tâm thành phố, liên quan đến 5 thanh niên, trong đó có 2 người chết, 1 người bị trọng thương và 2 người phải vướng vào vòng lao lý.
Dĩ nhiên, bên cạnh đó, dù có tác hại thường xuyên nhưng hậu quả ít thấy ngay, đó là bia rượu có ảnh hưởng không tốt đến sức khỏe sinh sản, sức khỏe lao động, mà thanh niên là đối tượng chính tham gia duy trì nòi giống và là lực lượng lao động chủ yếu. Đồng thời, bia rượu còn gây ra thiệt hại không nhỏ cho xã hội, không chỉ tiêu tốn trực tiếp cho việc ăn nhậu mà còn gián tiếp qua chăm sóc sức khỏe, khắc phục hậu quả tai nạn… do bia rượu gây ra. Ngoài ra, với một số người uống bia rượu không có nguồn gốc rõ ràng, không được kiểm định chất lượng, dễ dẫn đến ngộ độc nguy hiểm.
Ông ta có câu “Giàu đâu những kẻ ngủ trưa/Sang đâu những kẻ say sưa tối ngày”. Bia rượu vốn nên chỉ xuất hiện vừa phải trong các lễ lạt, giải trí chứ nếu trở nên say sưa thì chẳng những không còn chút gì của sự “sang cả”, “sang trọng”, mà còn là nguyên nhân của những bi kịch của bản thân, gia đình, xã hội và tạo ra hình ảnh những người trẻ “xấu xí”. Vì vậy, các bạn trẻ khi bắt đầu cuộc vui có bia rượu, hãy nghĩ đến hậu quả của bia rượu gây ra!

Câu chuyện gia đình

CON THƠM BA TÁM CHỖ!

Mỗi buổi tối, sau giờ học bài xong, con hay “giành” lấy cái tivi để xem hoạt hình còn ba thì vẫn miệt mài bên máy tính. Đôi lúc nghĩ lại, ba không dành nhiều thời gian cho con, dù ba với con vẫn ngồi cạnh nhau, con vẫn hay hỏi ba điều gì đó khi xem tivi mà chưa hiểu, ba vẫn hay la rầy con khi con không ngoan…
Một bữa, coi tivi chán, con đến gần ba, thì thầm: “Ba ơi!”, rồi con ôm cổ ba hôn lấy hôn để vào hai má, trán, mũi, môi, cằm và cả hai tai nữa. Hôn xong, con bảo: “Con thơm ba tám chỗ!” Ba ôm lấy con, xoa đầu và hôn lại, bất chợt ba thấy mắt cay cay… Con còn đang ở trong lòng ba thì em đã chạy đến, chen vào và bảo: “Con cũng thơm ba tám chỗ”. Rồi em cũng hôn ba vào những chỗ con đã hôn.
Thành ra thói quen, vài ba ngày con lại “thơm ba tám chỗ”. Thế là ba có mười sáu chiếc hôn của hai con gái. Có hôm, hôn cằm ba xong, con và em còn xoa xoa chỗ râu chưa kịp cạo của ba. Khi ba thơm em, em lại xoa xoa vào chỗ ba vừa hôn, như muốn nói: Râu của ba làm con đau quá…
Ba nhớ hồi con chưa có em, không biết con học ở đâu mà biết “thơm ba năm chỗ”, hai má, trán, môi và cằm. Lâu lâu con lại “đổi chỗ”, thơm “chóc” vào hai tai ba làm ba phải bật cười: “Con thơm ba điếc tai quá!”. Thế là con cười nắc nẻ, lại ôm cổ ba, hôn vào hai tai nữa, xong rồi bảo: “Cho ba điếc tai luôn!” Rồi con rúc trong người ba, bé bỏng, đầy thương yêu. Con cũng choàng hai tay ôm lấy người ba mà thỏ thẻ: “Ôm ba đã quá!”…
Thấm thoát mà con bây giờ đã học lớp hai, em đã học lớp mầm, mỗi khi bồng con, ba hay cười bảo: “Hai chân gần chấm đất rồi còn gì!” thì em lại tranh: “Ẵm con nữa!”. Hai tay bồng hai con, chị em con cùng ôm cổ ba nũng nịu, không chịu rời. Lâu lâu, lúc rảnh rỗi, ba hay hỏi: “Ba mệt quá, có ai thơm ba tám chỗ không ta?” Thế là chị em con lại ào vào ôm người ba, hôn lấy hôn để. Ba chỉ hỏi thơm “tám chỗ” nhưng thế nào cũng được “mười sáu chỗ”. Ba cha con ôm nhau thắm thiết, làm mẹ phải “cà nanh”: “Ba cha con cho mẹ ra rìa à?”
“Con thơm ba tám chỗ” có lẽ đã là “thương hiệu” của con rồi. Dĩ nhiên của cả em nữa! Ai đó bảo “con gái theo cha”, thì đến lúc này, ba thấy điều đó luôn đúng! Ba tự hào vì có hai con gái thật tuyệt vời!

Câu chuyện giáo dục

CON EM TA HỌC NHƯ THẾ NÀO TRONG NHÀ TRƯỜNG?

Trong lời tựa của quyển Thế hệ ngày mai (viết năm 1952), học giả Nguyễn Hiến Lê nêu tâm trạng của những bậc cha mẹ khi lần đầu tiên đưa con trẻ đến trường: “Suốt đời ta, chỉ có những lúc ấy là chúng ta đem con của chúng ta giao cho người lạ để nhờ uốn nắn, giáo hóa. Phải có một lòng tin người mãnh liệt hoặc một lòng thờ ơ đáng tội với tổ tiên và nòi giống mới có thể đem thịt của chúng ta, máu của chúng ta giao cho người như vậy được. Và chắc có nhiều bạn, sau khi đưa con tới trường lần đầu tiên, về nhà tự hỏi: ‘Không biết việc ta làm đó phải hay trái? Người lãnh con ta có đáng tin không? Phương pháp giáo dục có đáng tin không?’”
Những câu hỏi đó lòng tin mới đưa con đến trường, nhưng lòng tin đó khó có thể nói là tuyệt đối. Chương trình dạy học, sách giáo khoa, phương tiện, đồ dùng dạy học, trường lớp, môi trường xung quanh nhà trường, kiến thức, trình độ, cách truyền đạt và tấm lòng của thầy cô… đều có thể là mối bận tâm. Từ chính sách giáo dục, triết lý giáo dục đến từng cử chỉ, lời nói của người trực tiếp đứng lớp đều đáng được quan tâm. Chẳng hạn: chương trình các bậc học hiện nay có phải là quá nhiều cho trẻ? Sách giáo khoa có chỗ còn sai và chưa thực sự phù hợp cho học sinh tất cả các vùng miền trong cả nước? Đồ dùng dạy học còn thiếu nhiều và chưa theo kịp yêu cầu giảng dạy? Trường lớp phần nhiều vẫn còn chật chội, thiếu mảng cây xanh và không có không gian cho học sinh vui chơi? Xung quanh trường học vẫn còn ít nhiều nguy hiểm, nhất là với bạo lực, tệ nạn xã hội? Cách truyền đạt của một bộ phận giáo viên chưa kích thích được khả năng tư duy và sáng tạo của trẻ? Thái độ, lời nói của một số giáo viên vẫn chưa thực sự làm gương cho trẻ?… Đặc biệt, với trẻ học mẫu giáo và học sinh cấp I, độ tuổi đang định hình nhân cách, tính cách, thầy cô giáo là người có tác động trực tiếp và rất quan trọng. Vì vậy, sự quan tâm của phụ huynh đến việc học tập của con em mình như thế nào trong nhà trường lại càng sâu sắc hơn.
Thế nhưng, có lẽ phần lớn phụ huynh khó có thể biết con em mình đã được dạy, được học như thế nào, được thầy cô quan tâm, đối xử ra sao. Bởi dù tiếp cận với sách giáo khoa nhưng thật khó để biết được sách giáo khoa đó được truyền đạt đến con em mình như thế nào, với thái độ như thế nào, được kiểm tra, đánh giá ra sao, việc xếp loại có thực chất không?… Mỗi năm 2 lần, phụ huynh được mời họp để nghe phổ biến tình hình học tập của con em nhưng thực ra không có thì giờ để giáo viên nêu được việc học của từng học sinh cho cha mẹ biết. Có khi, nhà trường tổ chức hội giảng, thực hiện một tiết dạy “đặc biệt” có sự theo dõi của phụ huynh, để xem con em mình học tập như thế nào, nhưng điều này quả thực rất hiếm và thường có sự “chuẩn bị” nhất định. Vì vậy, có thể nói, sự thông cảm và phối hợp lẫn nhau trong việc giáo dục trẻ giữa nhà trường và gia đình luôn có khoảng cách.
Để giải quyết vấn đề này, trước hết, ngành giáo dục cần công khai, minh bạch triết lý giáo dục, chương trình giảng dạy. Việc công khai này nên thông qua việc phổ biến chương trình giảng dạy hàng năm của từng khối lớp trong hội nghị phụ huynh vào đầu mỗi năm học. Nhà trường cần giải đáp, xử lý những thắc mắc, đề xuất của phụ huynh trong phạm vi của mình, vấn đề nào vượt quá khả năng thì kịp thời báo cáo lên cấp trên để có hướng dẫn cách giải quyết, cũng như tiếp thu những đóng góp, hiến kế của phụ huynh để việc dạy dỗ cho con em họ nói riêng và học sinh nói chung được tốt hơn. Hội nghị này cần được tổ chức trên tinh thần dân chủ, cầu thị, nghiêm túc lắng nghe và nghiêm túc tiếp thu.
Câu hỏi “con em ta học như thế nào trong nhà trường” lâu nay tưởng là câu hỏi đơn giản hóa ra lại rất khó trả lời cho thấu đáo. Nếu điều này không được khắc phục, e rằng chất lượng giáo dục sẽ khó được nâng chất thực sự, bởi thiếu sự hợp tác, giúp đỡ lẫn nhau giữa phụ huynh và nhà trường. Do đó, cách nào đó có thể hiểu rằng, trả lời được câu hỏi này cũng là giải một bài toán về chất lượng và hiệu quả giảng dạy trong nhà trường phổ thông.

Bài đã đang Tuổi trẻ cuối tuần, ngày 2-10-2011