Thứ Năm, 12 tháng 2, 2009

Kỷ niệm gia đình

BÀI HỌC TIẾNG ANH CÒN DANG DỞ…

Tôi ân hận mãi câu chuyện xảy ra khi tôi còn là học cấp II.
Ngày ấy, tôi còn sống với gia đình ở quê. Nhà tôi nằm giữa đồng, từ xóm phải qua hàng chục cánh đồng và mấy khúc kinh mới tới. Mỗi ngày đi học, anh em chúng tôi hay ghé nhà ngoại (sau này ngoại mất thì cậu út ở) để thăm ngoại, uống miếng nước hay nghịch với mấy đứa em họ rồi mới về. Ngoài giờ học, chúng tôi chia nhau các việc nhà, như cơm nước, trông mấy bầy vịt hoặc đi thả câu ở mấy khúc kinh quanh nhà… Đối với một đứa trẻ hiếu động, nó còn muốn biết nhiều hơn thế.
Một chiều, đi học về, ghé ngang nhà cậu út, thấy mấy anh chị họ trong xóm đang chơi cầu lông, tôi thích lắm nên đứng lại xem. Một lát, có người nghỉ, tôi liền vào chơi. Tôi chơi cút bắt hay thi bơi dễ gì thua ai, nhưng với cầu lông, tôi chỉ mới chơi lần đầu. Tôi đánh hụt liên tục, người xem cười rần rần, rồi khích bác. Tôi nóng máu, ở lì chơi cho bằng được mới thôi. Khi chơi… tàm tạm thì trời đã tối. Không thấy đường về nữa, tôi vào nhà cậu út. Ăn cơm xong, cậu hỏi:
- Con ở đây chơi có nói với ba mẹ chưa? Để cậu lấy đèn đưa về nghen!
Tới lúc đó, tôi mới sực nhớ là mình chưa nói gì với ai về chuyện không về nhà. Tôi cũng hơi lo nhưng không muốn làm phiền cậu, nên nói bừa:
- Con nói rồi…
Chơi mệt, tôi ngủ nhanh. Sáng sớm hôm sau, tôi về đến nhà, ba tôi hỏi:
- Sao con giờ này mới về?
Thấy thái độ nghiêm trang của ba, tôi lấy làm ân hận nhưng không dám nói mình ham chơi. Tôi lặng lẽ đi vô nhà. Ba tôi đi theo vô gặng hỏi với giọng tức giận. Tôi càng không dám trả lời. Ba tôi thấy vậy, bảo:
- Con không trả lời thì cứ đứng đây, bữa nay khỏi phải làm việc gì hết! Chừng nào muốn trả lời thì kiếm ba. Chuyện con không về nhà ba tính sau.
Nói rồi ba tôi bỏ ra ruộng. Tôi đứng trong nhà vừa sợ, vừa ân hận nhưng cũng vừa tức. Trong thâm tâm tôi nghĩ: Thì hôm qua không về, sáng nay về cũng được, có sao đâu. Thấy lý do mình “chính đáng”, tôi càng giận ba tôi nghiêm khắc. Một hồi lâu, tôi lấy phấn viết lên tấm bảng treo sẵn trên vách lý do tôi không về nhà bằng… tiếng Anh. Với vốn tiếng Anh lớp Bảy quả thật chẳng đủ để diễn tả tất cả sự việc nhưng đại để là tôi không vì nhà vì tôi bận chơi cầu lông với mấy anh chị con nhà dì Tám, cậu Mười…
Một lúc sau, ba tôi vào, lặp lại câu hỏi cũ, tôi chỉ lên tấm bảng. Lòng tôi có một chút đắc thắng vì đã nói được lý do với ba nhưng cũng đã làm cho ba không thể hiểu được, “trả thù” cơn giận đã rầy “oan” tôi! Ba tôi im lặng một chút rồi hỏi:
- Con viết như vậy là có nghĩa gì? Ba cho con ăn học để trả lời với ba vậy đó hả?
Ba tôi gặng hỏi một hồi, tôi òa khóc và nói thật là vì ham chơi nên không về nhà. Ba nghe xong, thở dài rồi bảo:
- Thôi đi rửa mặt đi!
Nhưng tôi biết câu chuyện chưa kết thúc. Ba tôi dạy con rất nghiêm và mỗi khi tức giận, ông không bao giờ có phản ứng gì, đợi sau đó, ông mới “xử”. Lần ấy cũng vậy, chiều đó, khi tôi đi học về, cơm nước xong, ba bắt tôi nằm cúi trên bộ đi-văng, rồi lấy cây roi tre nhịp nhịp, nói:
- Con đi học không về có biết là một lỗi lớn không? Con không về ba mẹ ở nhà không yên, không biết con có bị bịnh đau gì không, đi đứng có té cầu té ruộng gì không? Vậy mà con ham chơi không chịu về nhà. Ba đã dặn con bao nhiêu lần rồi, đi đến nơi về đến chốn, đâu có được phép la cà như vậy…
Rốt cuộc ba đánh tôi ba roi đau điếng, còn nợ lại hai roi, nếu tái phạm sẽ cộng dồn. Ba không nhắc gì đến chuyện tôi trả lời bằng tiếng Anh lên bảng cả.
Ngày càng trưởng thành, chỉ riêng câu chuyện này, tôi thấy mình mắc hai lỗi lớn. Đó là tự ý không về nhà mà không xin phép. Tôi nhớ hồi anh em tôi lên thành phố trọ học, có lần thằng em tôi đi đến gần mười hai giờ đêm mới về mà không báo trước, tôi vô cùng tức giận và lo lắng. Tôi xách xe chạy một hơi từ nhà trọ đến trường nó rồi quay về nhưng vẫn không biết nó ở đâu. Khi nó về, tôi giận dữ hỏi, thì nó bảo: “Tại em đi chơi!” Tôi định tát một cái cho đỡ tức… Đã vậy, tôi dám vô phép khoe khoang mấy chữ tiếng Anh vừa học được với ba tôi, dù thừa biết ba không hề biết một chữ tiếng Anh nào. Nếu ai gây ra cho tôi trong hoàn cảnh tương tự, chắc tôi giận suốt đời. Đó là một sự nhạo báng, xúc phạm và trên hết, tôi (qua hành động đó) thể hiện sự vô ơn đối với công lao của ba tôi. Gần hai mươi năm học tiếng Anh, rốt cuộc tôi cũng chỉ đọc tiếng Anh lõm bõm, vậy mà hồi đó còn dám khoe khoang…
Đến nay, tôi vẫn nhớ câu chuyện vô phép với ba để tự răn mình không mắc với ba hay bất kỳ ai một lỗi tương tự.
Thì ra, bài học tiếng Anh gần hai mươi năm với tôi vẫn còn dang dở.

Không có nhận xét nào: