NGƯỢC XUÔI ĐẤT NƯỚC
Tôi đã đi đi ngược xuôi
Đôi chiều đất nước
Dù chưa chạm đủ những đoạn cong hình chữ S
Ngàn lần khẽ thốt:
“Đẹp vô cùng Tổ quốc ta ơi!”(1)
Dẫu chưa chạm “cổng trời”
Dù chưa hòa mình nơi đất mũi
Dẫu chưa đặt chân đến Hoàng Sa, Trường Sa
Nhưng đất nước này có bao nhiều mới
Hồn Việt bao la, khắp nẻo vẫn là nhà.
Vẫn những dòng sông chở nặng phù sa
Vẫn những cánh đồng trĩu hạt
Vẫn những ruộng muối sao lấp lánh
Vẫn những vườn cây trái xum xuê
Vẫn biển khơi tôm cá đầy ghe…
Vẫn một chiều im nghe
Tiếng sáo diều trong vút
Tiếng hò ngân khoan nhặt
Tiếng đàn bầu khúc thánh thót khúc nỉ non
Và tiếng ru hời đọng nắng mãi hoàng hôn.
Có nơi nào như quê hương
Có nơi nào như Việt Nam
Dù mũi Cà Mau hay đỉnh Hà Giang
Dù dọc Trường Sơn hay xa mù Côn Đảo
Dù chốn thôn quê hay giữ thị thành…
Có nơi nào như đất nước của mình
Những nụ cười sao dung dị
Dù với đôi má ửng hồng thiếu nữ
Hay của cụ già móm mém
Hay của khuôn mặt sạm đầy dấu cần lao.
Đất nước của ngàn năm qua hay của ngàn năm sau
Vẫn trường tồn cùng lịch sử…
(1) Thơ Tố Hữu.
Thứ Năm, 3 tháng 1, 2008
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét