Thứ Hai, 21 tháng 1, 2008

Bài thơ thứ 8

GIÓ TẾT

Có những ngày xưa nghe gió tết
Mang theo hơi lạnh của mùa xuân
Giục hoa so đũa thêm nợ rộ
Gọi nước triều lên ngập cả sân.

Gió thổi ngả nghiêng bờ dừa nước
Gió lay lắt rụng cội mai già
Để nhú nụ non từ hôm trước
Chờ ngày pháo nổ nở thành hoa.

Gió thổi đưa hương ruộng bánh phồng
Phơi đầy mấy thảm chiếu màu bông
Gió đưa kẽo kẹt trưa mẹ gánh
Mang chợ về nhà chợ vẫn đông.

Gió chướng hây hây gọi giao thừa
Gió đưa lảnh lót tiếng chuông chùa
Ngân ngân nghe cả hồn non nước
Nước ở ngoài sông đã ngập bờ.

Gió thổi đì đùng hương pháo nổ
Gió gọi xạc xào rặng dừa tơ
Bỗng nghe năm mới đi gõ cửa
Nghe tiếng cầu an, tiếng nam mô.

“Gió thổi bay đi buồn năm cũ
Gió đưa hạnh phúc đến muôn nhà...”
Tết nào cũng bấy nhiêu lời chúc
Tết nào tôi cũng đợi cũng chờ...

Không có nhận xét nào: