Thứ Hai, 21 tháng 1, 2008

CÁNH HOA DẦU

Thành phố bây giờ vẫn còn nhiều hoa dầu lắm. Đường Trần Quốc Thảo, Nguyễn Chí Thanh, Hùng Vương, Ba tháng Hai… tuy không rợp kín bóng cây dầu nhưng nhiều đoạn vẫn còn sừng sững những tán dầu hằn dấu thời gian. Bao thăng trầm, bao thay đổi của đất Sài Gòn này được những bóng dầu ghi nhận tất cả, kể đã hơn trăm năm và trải qua ba thế kỷ. Nó không những tạo nên một thành phố xanh, mát mẻ mà còn ra dáng cổ kính, uy nghiêm. Và đầy xúc cảm.
Mùa mưa. Gió lắc lư những cành cây phần nhiều đã được cắt tỉa gọn để tránh gãy đổ. Từng đợt hoa dầu xoay tít trong không trung rồi từ từ rơi xuống. Hoa rơi trên những mái nhà cao tầng, trên những tấm bạt di động, trên những tán cây thấp hơn, xuống mặt đường và cả trên tóc những cô gái Sài Gòn đang hối hả tránh mưa. Hoa rơi vô tình. Nhưng người ngắm nó thì chẳng vô tình. Nó gợi bao xúc cảm trong tâm hồn những người đã một ngày bận bịu với công việc. Giờ những cánh hoa gợi một cảm giác thanh bình, dịu dàng, êm ả dù giông gió đang gào thét trên đầu và mưa đang chực đổ xuống. Cái điều gì đó bất thường cũng đáng chú ý. Cái gì đẹp thì nó dẫu trong một không gian đầy mưa gió cũng đẹp.
Có những cô gái phóng xe như bay, tóc bồng trong gió. Vài chớp mắt để nhìn ngắm hoa dầu đang xoay tít và chao lượn trong không trung nhưng chưa kịp nhận ra hoa đã vương trên tóc. Về nhà, ngồi trước gương, trước lược, cánh hoa được gỡ nhẹ nhàng. Cô gái cầm hoa trên tay, ngắm nghía, nghĩ suy, tưởng tượng, trong sự tĩnh lặng của cơn giông đã đi qua. Hoa vẫn lạ lẫm, vẫn đẹp. Có điều không còn xoay tít nữa. Cô gái đứng lên ghế, thả hoa xuống, nhưng hoa không còn chao mình như trong gió nữa. Hoa như đã chết rồi.
Mùa nào hoa cũng rụng. Mùa nào hoa cũng vương trên tóc một đôi người. Mùa nào cũng có người lặng lẽ viết những vần thơ về hoa dầu và khe khẽ hát vài câu của một bài hát. Ở thành phố này, sẽ buồn và lạ lắm nếu không còn hoa dầu.
Đêm. Phố phường lên đèn. Người ta có thể đang suy tư với cánh hoa sắp chết. Nhưng thành phố đang bước vào một cuộc sống khác. Những nhát chổi lấp loáng cùng ánh bạc của chiếc áo phản quang đưa đi đưa lại. Hoa giờ lẫn trong rác rưởi. Hoa giờ là rác rưởi. Người ta phải quét cật lực để dọn hết số hoa rụng vương vãi, để làm sạch thành phố. Người đi đường không còn biết gì đến một kiếp hoa đã rụng, cũng không để ý gì đến những nhát chổi đều đều xào xạc nữa. Hoa đã chết. Hoa đã làm tròn sứ mệnh của mình. Đã bắt đầu một cuộc sống khác.
Chỉ mùa mưa, thành phố mới có hoa dầu mới rụng. Nhưng đêm nào thành phố cũng có những ánh bạc lấp lánh.

Không có nhận xét nào: