Thứ Tư, 30 tháng 1, 2008

Tạp bút

KIẾM BẠC LẺ

1. Tối. Tôi chở cô “công chúa” hai mươi tháng tuổi đi chơi thú nhún. Con bé đặc biệt thích trò này nên ở nhà trẻ hầu như hôm nào nó cũng đòi nhún trên mấy con thú nhún lò xo rồi mới về.
Gần nhà có một tiệm thú nhún. Tôi ghé vào. Cô chủ hàng đang ế khách ngồi uể oải bỗng bật dậy, lật đật bơm bong bóng. Tôi đưa 2.000 đồng. Cô đưa tôi lại 5 thẻ kim loại tròn trắng sáng. Đặt con bé nhún lần lượt lên các con thú, tôi sung sướng nhìn đứa con mình vui cười hớn hở. Đèn màu chớp xanh đỏ liên tục. Nhạc đủ loại cứ vang vang theo từng con thú. Còn thẻ cuối cùng, tôi hỏi: “Con ngồi cái nào nữa?” Con bé lắc đầu quầy quậy: “Hông! Hông!” Thế là nó đã chán, đúng là con nít! Tôi trả lại thẻ cho cô chủ. Cô đưa cho con bé hai cái bong bóng và hồi lại tờ 500 đồng. Tôi tự nghĩ: Vậy cổ lỗ rồi! Đã ế còn bị thiệt, tôi thấy ngài ngại làm sao!
2. Sáng. Đi trên đường Điện Biên Phủ, tôi thấy một chiếc thước dây bằng thép bị xe cán cong queo. Cách đó chục thước, mọi người đang bu đen. Tôi ghé mắt vào: một người đàn ông đang đôi co với một phụ nữ ăn mặc kiểu miền Bắc, tay vịn chiếc cân đo điện tử bị hư hỏng nặng. Tôi hiểu ngay: chị cân đo dạo băng qua đường (mà đường Điện Biên Phủ đoạn này có hai con lươn, lại không có cầu vượt, đoạn mà người đi bộ có thể đi được lại nằm ở hai đầu đường!) bị anh đi xe máy tông phải. Chiếc cân đã bị hỏng mà còn bị người ta đòi bắt đền vì hư xe…
Tôi phải đi ngay nên không hiểu kết cục ra sao. Nhưng coi như chị cân đo dạo bị lỗ nặng rồi. Không chỉ bị mất bữa làm, còn phải sửa chữa lại cái “cần câu”, không khéo còn bị bắt đền nữa! Thiệt, kiếm bạc lẻ cũng không yên!
3. Trưa. Trước cơ quan có một chị bán hàng rong. Tôi nghe chị nói giọng Quảng Ngãi. Mấy cô nhân viên ở công ty cạnh cơ quan tôi ra mua mấy thứ lặt vặt trong hai cái thúng của chị: mớ cóc ổi, mấy xấp bánh tráng, chục hột gà luộc, vài khúc mía, năm bảy bịch bánh kẹo… Ăn một lúc, bỗng có tiếng cãi nhau. Chị bán hàng nói là còn mấy thứ đã ăn rồi nhưng chưa tính tiền. Mấy cô gái cãi lại rằng không có lấy. Nói qua nói lại mãi. Chẳng biết ai đúng ai sai, vì đã ăn rồi, lấy đâu mà đối chứng?
Hình như cuối cùng “cưa đôi”: mỗi bên chịu nhượng bộ một chút. Mấy cô gái có vẻ bằng lòng (vì cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền) nhưng chị bán hàng có vẻ băn khoăn. Tôi thấy chị mở cái ruột tượng giấu trong… quần ra ngồi đếm lại tiền. Từng tờ tiền lẻ được xếp lại thẳng thớm, từng đồng xu thì được bỏ vào một cái túi vải khác. Rồi chị lẩm nhẩm tính. Chẳng biết có đủ không!
***
Tôi làm công chức, lĩnh lương tháng một lần. Tuy không dư giả nhưng cũng đỡ phải vất vả kiếm từng đồng bạc lẻ. Dù vậy, tôi vẫn rất hiểu tâm trạng của những người phải nhọc nhằn kiếm từng đồng để độ nhật. Không chỉ thế, có biết bao người “ngụ cư” đang sống ở thành phố này phải đổ mồ hôi, nước mắt để chắt chiu từng đồng lẻ gửi về quê nuôi gia đình. Từ những đồng tiền đẫm dấu cần lao đó, không ít người học hành thành tài, trở thành người có ích cho xã hội. Bỗng nhiên, tôi thấy những đồng bạc lẻ có ích vô cùng!

Không có nhận xét nào: